Dân tôi chửi kẻ cướp
13-4-2021
Nhân bài thơ “Mẹ tôi chửi kẻ trộm” được Hội đồng thơ trao giải vì tính nhân văn xưa nay chưa từng có, tôi cũng ứng tác làm bài thơ này để dự giải. Trộm gà trộm lợn là chuyện nhỏ. Chuyện nhỏ ắt tính nhân văn nhỏ. Cướp nhà cướp đất mới là chuyện lớn. Chuyện lớn ắt tính nhân văn lớn.
Phàm là kẻ trộm nhỏ khi có quyền sẽ thành cướp lớn. Thương kẻ cướp lớn mới là đỉnh cao của tính nhân văn, anh Thiều, anh Thỉnh, anh Khoa, anh Inrasara nhỉ? Các anh khen bài của bạn Hân hay mà không thấy bài thơ của tôi hay là không công bằng, hoặc là các anh chẳng hiểu gì về thơ. Nói một cách khiêm tốn, bài thơ của tôi phải đoạt giải Nobel mới xứng tầm!
DÂN TÔI CHỬI KẺ CƯỚP
Mỗi lần nhà dân tôi bị cướp
Dân tôi chửi:
– Cái đứa cướp nhà ơi
Ta cầu mong cho ngươi
Có được thật nhiều nhà
Nhà này đến nhà khác
Có nhiều nhà nhất vùng
Có nhiều nhà nhất nước!
Những lần đất dân tôi bị cướp
Dân tôi chửi:
– Đứa nào cướp đất tôi
Thì hãy có nhiều đất
Đất phố đến đất rừng
Đất tiếp đất không ngừng
Xây nhà lầu biệt phủ
Ở không hết thì bán cho ngoại bang nhé!
Từ thuở bé đến giờ
Hễ dân tôi mất nhà mất đất
Tôi đều nghe dân tôi chửi như thế
Cầu mong cho kẻ cướp kia sống mãi
Cướp sạch cho đến khi không còn gì để cướp nữa!
Tôi là đứa con dân dưới mức bình thường
Giàu không bằng quan
Sang không bằng vua
Thế mà có hẳn vua quan lẫn giặc ngoại bang
Muốn được tôi làm con dân yêu quý của họ!
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét