Bài đăng nổi bật

Bức tường Berlin (Phần 1): Nước Đức chia cắt

  Bức tường Berlin (Phần 1): Nước Đức chia cắt 12/08/2021 Nguyễn Thọ 12-8-2021 Vào ngày này cách đây 60 năm, đêm 12, rạng sáng ngày 13.08.19...

Thứ Tư, 1 tháng 2, 2023

Tương lai của Đảng Cộng sản và Dân tộc Việt (Phần 1)

 

Tương lai của Đảng Cộng sản và Dân tộc Việt (Phần 1)

Nguyễn Đình Cống

18-1-2023

I. Khúc dạo đầu

Đầu năm 2023, trên các phương tiện thông tin xuất hiện các bài viết bàn đến tương lai của đất nước và thế giới. Chắc là có nhiều bài hay, nhưng sức đọc có hạn, nên tôi chỉ có thể đọc kỹ một số bài. Tôi sẽ nêu ý kiến cá nhân về các bài đó và trình bày vài quan điểm về tương lai của Đất nước, cũng là tương lai của Đảng Cộng sản và Dân tộc Việt Nam.

Nhiều người nghĩ rằng Đảng là tổ chức do dân tộc sinh ra, nhưng không phải. Nó được nhập từ ngoài vào và phát triển trong lòng dân tộc. Nếu xem dân tộc Việt là cây chủ thì Đảng Cộng sản như một cành tầm gửi. Đầu tiên những người truyền bá cộng sản dựa vào một số người có lòng yêu nước và tinh thần hăng hái, dũng cảm để phát triển tổ chức theo chỉ đạo của Đệ Tam Quốc Tế mà mục đích là làm cách mạng vô sản, để thực hiện chủ nghĩa Mác – Lê nin (CNML), chôn vùi chủ nghĩa tư bản, đưa công – nông lên làm chủ để xây dựng thế giới đại đồng, mọi người “làm theo năng lực, hưởng theo nhu cầu”. Mục đích của Đệ tam Quốc tế là vậy, nhưng mục đích của những đảng viên đầu tiên của Đảng CSVN chủ yếu là độc lập dân tộc, thoát ách nô lệ.

Khi còn hoạt động bí mật, đảng viên sống giữa lòng dân, họ tuyên truyền rằng sẽ giành độc lập cho đất nước, giành chính quyền về cho nhân dân. Họ một lòng một dạ phục vụ nhân dân, ngoài quyền lợi và nguyện vọng của dân tộc là hòa bình, độc lập, thống nhất, giàu mạnh, họ không còn ước mơ gì khác. Họ được dân tin cậy, đi theo, chấp nhận sự lãnh đạo, hy sinh của cải và sinh mệnh để bảo vệ và giúp giành thắng lợi. Như vậy, giữa Đảng và Dân tộc có sự gắn kết mật thiết, có cùng quyền lợi.

Nhưng khi đã nắm được chính quyền, đã có tổ chức đến mọi ngõ ngách thì tình hình khác đi rất nhiều. Ngoài mồm nói “chính quyền là của dân”, nhưng Đảng giữ chặt cho mình. Thực chất là Đảng đã tước đoạt quyền của dân. Từ đây giữa Đảng và Dân tộc xuất hiện mâu thuẫn về một số quan điểm và quyền lợi. Nói mâu thuẫn giữa Đảng và Dân tộc nghe to tát, quan trọng, thật ra đó chỉ là mâu thuẫn quan điểm về con đường phát triển đất nước giữa hai nhóm người. Một bên là chính thống (Bên A), bên kia là đối lập (Bên B).

Gọi bên B là đối lập cho có vẻ chính tắc, thật ra họ chỉ là một số ít người, chủ yếu là trí thức, văn nghệ sĩ và các tầng lớp khác. Họ bất đồng chính kiến với bên A, họ làm phản biện, họ hoạt động để nâng cao dân trí và quan trí, cổ vũ cho dân chủ pháp quyền bằng biện pháp hòa bình. Họ tự nhận là đại diện cho hướng dân chủ hóa của dân tộc. Bên B được cho là thuộc Lề Dân.

Bên A thuộc Lề Đảng, gồm Đảng, Chính quyền, Mặt trận, Quân đội, Công an, Tòa án, Truyền thông. Số người rất đông, nhưng thực chất chỉ có vài người lãnh đạo ở bên trên là có tư tưởng, có ý thức, còn nhiều chục triệu người bên dưới chỉ là lực lượng đi theo, nghe theo, nói theo. Họ phải theo, một phần là vì quyền lợi, phần khác vì sợ cấp trên, sợ bị đối xử thô bạo, hoặc vì không có khả năng suy nghĩ độc lập.

Chủ trương đường lối của A là kiên trì CNML, thực hành vô sản chuyên chính, mà B cho là độc quyền đảng trị. Còn B chủ trương nền dân chủ pháp quyền với đa nguyên và Tam quyền phân lập mà A cho là dân chủ kiểu tư sản.

Nếu xem quan hệ giữa A và B là đấu tranh về ý thức hệ thì đó là cuộc đấu không cân sức về lực lượng và lý luận. Về lực lượng vật chất thì A rất hùng hậu còn B chẳng có gì. B chỉ có những lời nói, lời giải thích thầm thì, bị cấm truyền bá công khai vì không có tự do ngôn luận. Lực lượng vật chất của A có thể đàn áp B đến mức nào mà họ muốn, thậm chí nghiền nát không những tổ chức mà cả con người. Nhưng mặt khác, B có thế rất mạnh về tư tưởng và chân lý. B đề nghị A đối thoại công khai về các vấn đề lý luận và đường lối, nhưng A không nhận lời, (mặc dầu ông Võ Văn Thưởng trưởng ban Tuyên giáo của Đảng nhiệm kỳ 12 nói rằng, “đối thoại là con đường duy nhất để tiếp cận chân lý”).

Tôi sẽ viết những suy nghĩ cá nhân về Tương Lai của Đảng và Dân Tộc Việt Nam ở mục III của bài. Bây giờ xin điểm một số bài viết của các tác giả khác.

II. Điểm vài bài báo

a. Vũ Khoan, cựu bí thư Trung ương Đảng, cựu Phó Thủ tướng, có bài viết đăng trên Tạp chí Cộng sản ngày 20-11-2022: “Một thời đại mới đang dần hình thành”. Toàn bài dài 6128 chữ, chia thành hai phần.

Phần I: Tính chất thời đại (4937 chữ), phác ra tình trạng của thế giới như mọi người có quan tâm đã biết vì đã được thông tin đại chúng nói và viết nhiều, phần này trình bày 3 ý lớn.

1. Các thảm họa thế kỷ, các thành tựu của khoa học kỹ thuật.

2. Các biến động của xã hội do tác động tích cực của thành tựu (trực tuyến, thế giới ảo…).

3. Cạnh tranh chiến lược giữa các nước lớn. Vai trò các nước châu Á lên cao, Thế giới phân cực sâu sắc, hy vọng tránh được chiến tranh thế giới.

Phần 2: Một số suy ngẫm về hàm ý chính sách (1191 chữ), trình bày ba vấn đề của Việt Nam.

Một là cơ hội và thách thức. Nhiệm vụ bảo đảm “an ninh,” mang tính bao trùm; yêu cầu phòng ngừa “từ sớm, từ xa”.

Hai là, chúng ta đã có sức mạnh và tiềm lực tăng đáng kể, trước mắt là “định hướng hoàn thiện thể chế, chính sách, nâng cao chất lượng, hiệu quả hợp tác đầu tư nước ngoài đến năm 2030”. Nhiệm vụ xây dựng nền kinh tế độc lập, tự chủ, đủ sức chống chịu và thích ứng được với những biến động trên thế giới.

Ba là trên mặt trận ngoại giao. Trong bối cảnh hết sức phức tạp hiện nay và những năm tới, để tránh rơi vào tình thế “khó xử” trong quan hệ quốc tế, cần vận dụng những đối sách ngoại giao một cách hết sức cơ động, linh hoạt, tinh tế, trên cơ sở bảo đảm cao nhất lợi ích quốc gia – dân tộc.

Hình như ông Khoan định viết về Thời Đại Mới đang hình thành trên thế giới và ở Việt nam, quan trọng là ở Việt Nam. Viết về thế giới chẳng qua là mở đầu làm bối cảnh. Phần một khá dài nhưng không có gì mới vì nhờ internet mà những ai quan tâm đều đã biết. Phần hai, tuy có nêu qua thực trạng Việt Nam nhưng quá sơ sài.

Tôi đoán rằng tác giả ngại nhìn thẳng vào và đánh giá đúng các mâu thuẫn cơ bản của xã hội, vì rằng đánh giá của bên A và bên B ngược nhau. Ông Khoan là người bên A, nhưng hình như không nhất trí về đánh giá của A viết trong nghị quyết của Đại hội 13 nên tránh đi là hơn. Ba điều ông đề ra không có gì mới, cũng chỉ là những yêu cầu chung chung, dựa vào nghị quyết của Đảng. Không có đề đạt gì đột xuất. Bài tuy dài nhưng không gây được cảm xúc hoặc nhận thức mới mẻ cho người đọc.

b. Nguyễn Trung, cựu đại sứ Việt Nam ở Thái Lan và CHLB Đức, có bài viết đăng trên trang Viet-studies, ngày 20-12-2022: “Năm 2022 thế giới đang đi về đâu?” Bài dài 6670 chữ, gồm hai phần.

Phần 1: Với đầu đề “Năm 2022 nên được xem như một năm định mệnh của thế kỷ 21”, dài 6023 chữ, kể ra các sự kiện trên thế giới. Cũng giống như bài của ông Vũ khoan, đó là những điều mà nhiều người quan tâm đã biết. Từ đó ông Trung dự đoán, trong năm 2023 và về sau thế giới sẽ có sáu nét chính như sau:

i. Thường trực căng thẳng. Những điểm nóng luôn ở bên miệng hố chiến tranh.

ii. Dư chấn của đại dich Covid, chiến tranh Ukraine, tác động của biến đổi khí hậu ảnh hưởng lớn đến mọi mặt đời sống.

iii. Từ i + ii cùng sự tha hóa của con người và thể chế dẫn đến một cuộc khủng hoảng toàn diện và sâu sắc về thể chế chưa từng có, đồng thời đặt con người trước những thách thức hoàn toàn mới, bắt buộc phải vượt qua để tồn tại và phát triển tiếp. Kẻ thù lớn nhất của mọi người và mọi quốc gia là sự vô ý thức về cuộc khủng hoảng vừa nêu.

iv. Cách mạng 4.0 và Trí tuệ nhân tạo (AI) đang tạo ra những bước tiến nhẩy vọt, đòi hỏi mọi quốc gia phải có thể chế mới để thích nghi, và có con người của mình để làm cải cách thể chế quốc gia và đổi mới giáo dục. Toàn bộ thực tế này là thách thức rất lớn đối với nhiều nước đang phát triển, trong đó có VN.

v. Mọi quốc gia trong thế giới hôm nay – trước hết là các nước nhỏ và vừa – phải chủ động và tự giác dấn thân bảo vệ, duy trì, phấn đấu làm mọi việc, để những giá trị cơ bản của nhân loại (hòa bình, tự do, dân chủ, bình đẳng, bác ái…) có thể giảm thiểu những đổ vỡ và sẽ tiếp tục trở thành nền tảng cho một khuôn khổ trật tự quốc tế mới. Sự dấn thân của các nước nhỏ và vừa còn là phương thức, là con đường tất yếu, để họ tự quyết định lấy vận mệnh của mình.

vi. Phải chăng các điểm i – v trên đây cho phép đi đến kết luận: Mỗi quốc gia và con người của nó trong thế giới hôm nay đã đến lúc phải bằng mọi cách giải phóng sức mạnh của tư duy, để có thể nhận chân thế giới quyết liệt hôm nay. Phải lấy dân chủ giải phóng sức mạnh phi thường của tư duy. Chỉ có thế mới có thể làm nổi mọi việc để ra khỏi cuộc khủng hoảng và những bất cập trong bối cảnh hiện nay.

Phần hai: “Đất nước ta ứng xử như thế nào với 6 nhận định nêu trên về năm định mệnh 2022?”.

Phần này có 647 chữ, tuy ngắn nhưng chứa đựng ý tưởng chính của tác giả.

Ông Trung viết: Suy nghĩ lao lung, câu trả lời của tôi là: “Giới cầm quyền và đội ngũ trí thức hiện có của quốc gia có lẽ còn đứng rất xa bên ngoài, hay là thờ ơ với 6 điểm nêu trên. Nghĩa là đất nước từ nhiều thập kỷ nay vẫn đang đi tiếp trên đường mòn đã và đang đi!

Thật ra từ gần 3 thập kỷ nay, ông Trung đã đánh vật với câu trả lời trên đây; keo vật này đang ngày càng khó hơn cho ông!

Ông Trung đã viết rất nhiều trong những thập kỷ vừa qua, đã kiến nghị đi kiến nghị lại với Bộ Chính trị, qua các kỳ Đại hội Đảng XI, XII và XIII, trong đó trình bày: Nêu rõ thực trạng đất nước, những thách thức và những mối nguy hiện hữu, những lý do đối nội đối ngoại bắt buộc phải tiến hành cải cách đổi đời đất nước – bắt đầu từ xây dựng lại Đảng về đường lối và về tổ chức để trở thành lực lượng tinh hoa của dân tộc lãnh đạo cải cách. Phải cứu Đảng này, Cải cách đổi đời đất nước là con đường sống duy nhất của nước ta trong thế giới hiện tại, và sẽ, và phải thành công.

Ông Nguyễn Trung từng là cán bộ cao cấp của Bộ Ngoại giao, đã “Tự chuyển hóa” để đứng sang bên B, hoạt động cổ vũ cho đổi mới về chính trị, cải cách thể chế bằng việc trước tiên là xây dựng lại đảng, cứu đảng. Tôi đã từng nghe vài người muốn xây dựng một “đảng của Dân tộc”. Tôi không tán thành ý kiến đó vì đảng ấy sẽ nhanh chóng trở nên độc đảng, dẫn tới độc quyền, hoặc có chấp nhận đa đảng thì cũng không chịu bình đẳng vói các đảng khác. Trong bài này ông Trung viết “Lực lượng tinh hoa của dân tộc” là một ý theo tôi là đúng, hợp với nhiều người (chứ không phải đội tiên phong của giai cấp).

Tôi tán thành ý kiến về vai trò của các nước nhỏ và vừa, về việc lấy dân chủ giải phóng sức mạnh phi thường của tư duy, về trăn trở “Đất nước ta ứng xử như thế nào” và nhận định “Giới cầm quyền và đội ngũ trí thức hiện có của quốc gia có lẽ còn đứng rất xa bên ngoài, hay là thờ ơ với 6 điểm nêu trên”.

Cũng xin nêu vài ý kiến bất đồng. Thứ nhất, xem “Năm 2022 như một năm định mệnh của thế kỷ 21” có lẽ hơi chủ quan, vội vàng vì thế kỷ 21 mới qua chưa được một phần tư, mà “Đêm dài lắm mộng”. Vũ trụ có quy luật “Bất thường”. Năm 2022 như thế, biết đâu có năm sau đó lại khủng khiếp hơn.

Thứ hai, cho rằng đã xảy ra một cuộc khủng hoảng toàn diện và sâu sắc về thể chế chưa từng có và tất cả mọi nước đều cần cải cách thể chế để thích nghi với cách mạng 4.0 và AI. Tôi nghĩ việc đổi mới, cải tiến thể chế thì mỗi nước cần xuất phát từ tình trạng nội bộ là chủ yếu, còn áp lực từ tình hình thế giới là quan trọng, nhưng là thứ yếu. Các nước sẽ có cách làm và mức độ rất khác nhau. Không đến mức “Tất cả mọi nước đều khủng hoảng toàn diện và sâu sắc về thể chế”.

Ông Trung điểm khá kỹ tình hình thế giới nhưng không điểm tình trạng đặc biệt của Việt Nam, đề xuất việc cứu Đảng nhưng không nêu vì sao và như thế nào. Có lẽ ông cho rằng những điều đó tuy cần nhưng ông đã viết trước đây. Về việc cứu Đảng, ông dự phòng ý kiến cho rằng ông “ngu trung” với Đảng CSVN, hoặc bị kết án là mắc tội xét lại. Theo tôi, ông không “ngu trung” chút nào, ông biết Đảng CSVN phạm một số sai lầm và đã nhiều lần chỉ ra. Để phát triển đất nước, ông đã nghĩ đến một số phương án đối với Đảng và cho rằng ngoài phương án cứu Đảng như ông đưa ra thì các phương án khác đều không khả thi. Ông tin là sẽ và phải thành công. Tôi ít tin vào điều đó và đề ra vài phương án khác nhưng xin cầu mong cho dự đoán của ông thành sự thật. Nếu chuyển hóa để Đảng trở thành tổ chức gồm những tinh hoa của Dân tộc thì đó là phúc lớn của Đất nước.

Ông đang ở bên B, hoạt động nhằm Dân chủ hóa đất nước, bị bên A cho là xét lại, nhưng là người xét lại chân chính chứ không phạm một tội nào cả. Ông Trung ghép “Giới cầm quyền và đội ngũ trí thức” vào với nhau để quy trách nhiệm là hơi bị oan cho trí thức nói chung. Trí thức có hai loại, của Đảng và của Dân. Trí thức của Đảng khá đông, có tổ chức nhưng phần lớn hữu danh vô thực, thuộc bên A. Số đông họ là người nghe theo, nói theo. Loại này mang danh trí thức nhưng đa số không đạt các tiêu chuẩn cần thiết của trí thức. Trí thức của Dân là những cá nhân riêng lẻ mà một số đang bị chính quyền giám sát, hạn chế hoạt động vì thuộc bên B, bị Đảng gán cho nhãn “thế lực thù địch”. Vậy hãy quy trách nhiệm về thờ ơ, đứng xa bên ngoài cho giới cầm quyền là chủ yếu, trong đó bao gồm trí thức của Đảng. Những trí thức bên B trong đó có ông Trung không hề thờ ơ với 6 điều ông nêu ra mà còn bị chính quyền ngăn cấm.

c. Nguyễn Quang Dy viết bài “Trước thềm năm mới và thời đại mới vào ngày đầu năm 1-1-2023.

Đầu bài viết chung chung nhưng nội dung chỉ bàn về Việt nam. Bắt đầu, ông Dy điểm qua những nét lớn của thế giới, Covid, chiến tranh Ukraine, đại hội 20 của ĐCS Trung quốc, bộ mặt thật của Putin, tham vọng của Tập Cận Bình, quan hệ tay ba Nga – Trung – Mỹ. 

Tiếp đến, ông trình bày một số tình hình và nhận định về Việt Nam. Ông cho rằng Việt Nam đã bị mắc kẹt trong bàn cờ chiến lược Mỹ-Trung.

Việt Nam vừa có lợi lớn vừa có hại lớn vì ở cạnh Trung Quốc. “Ngoại giao cây tre” của Việt Nam với tính chất “triều cống kiểu mới” được thể hiện khi ông Trọng đến thăm Bắc Kinh. Đây là chuyến thăm chiếu lệ, phản ánh sự “bất đối xứng” về quyền lực, nhằm giữ Việt Nam gần Trung Quốc và tránh xa Mỹ.

Việt Nam vẫn chưa thực hiện được công nghiệp hóa, khu vực FDI tiếp tục chiếm tỷ trọng ngày càng cao. Để phát triển kinh tế, VN cần có quan hệ mật thiết với Mỹ.

Quan hệ Việt-Mỹ đã có những bước tiến rất xa, thực chất đang trở thành “đối tác chiến lược”. Việt Nam muốn thiết lập nó một cách lặng lẽ và lấp lửng. Nhưng hợp tác an ninh Việt-Mỹ vẫn có những giới hạn khó vượt qua. Hà Nội muốn biết rõ, liệu có thể tin và dựa vào Mỹ tới đâu tại Biển Đông. Hà Nội không muốn bị mắc kẹt vào xung đột Trung-Mỹ và một lần nữa trở thành chiến trường cho các nước lớn. Nếu lợi ích quốc gia liên quan đến “an ninh đối ngoại” thì ý thức hệ liên quan đến “an ninh đối nội”. Ý thức hệ có vai trò rất quan trọng đối với hệ thống Đảng và nhà nước.

Quan hệ Việt-Mỹ phát triển tích cực là do hệ quả trực tiếp khi Mỹ và Việt Nam cùng chia sẻ lo ngại trước sự trỗi dậy và thách thức của Trung Quốc. Tuy quan hệ Việt-Mỹ đã được cải thiện đáng kể, nhưng còn quá sớm để khẳng định hai nước sẽ trở thành đồng minh như Mỹ với Nhật hay với Úc. Nói cách khác, Mỹ giúp Việt Nam nhưng không đẩy quan hệ Việt-Mỹ “đi quá xa và quá nhanh”.

d. Lê Thân đặt câu hỏi Việt Nam chọn con đường nào”, ngày 31-12-2022.

Phần đầu bài, ông viết về vài diễn biến xấu và phức tạp ở Việt Nam. Đó là (1) Vụ test kit Việt Á, (2) Vụ giải cứu người Việt Nam ở nước ngoài (hai vụ tham nhũng lớn nhất), (3) Vụ khởi tố bắt tạm giam các chủ tập đoàn Vạn Thịnh Phát, FLC, Tân Hoàng Minh, (4) Luật đất đai tuy có sửa đổi nhưng chưa đi vào điểm cơ bản, các vụ thu hồi đất của nông dân có tính cướp đoạt, (5) Cuộc chiến chống tham nhũng (đốt lò) tuy có đạt được thành tích qua việc xét xử được một số vụ cụ thể có tác dụng răn đe, nhưng nhìn chung về cơ bản vẫn tỏ ra bất lực, (6) Về kinh tế có phát triển hơn nhưng tư tưởng tất cả chạy theo tiền và quyền đã thành phổ biến. Đạo đức, xã hội quan hệ con người suy thoái xuống cấp trầm trọng. Đời sống tinh thần, đạo lý xã hội, truyền thống ngàn đời của dân tộc gần như bỏ ngỏ.

Đất nước chưa bao giờ lâm vào tình trạng nguy hiểm cực độ như trên, người dân tự hỏi tại sao?

Ông chỉ ra các nguyên nhân: (1) Vẫn cố bám theo mô hình quản lý cũ, chủ yếu dùng mệnh lịnh hành chính để chỉ huy kinh tế, thể chế chính trị không đi theo kịp sự phát triển của đất nước. (2) Việc quy hoạch, cơ cấu cán bộ dựa trên quan hệ thân quen, phục tùng, làm thoái hóa tổ chức. (3) Tình trạng mua quan bán chức, bằng thật học giả tràn lan, trong khi người tài giỏi không được dùng, kẻ bất tài vô dụng tìm đủ cách bám trụ. (4) Cơ chế toàn trị ngày càng gia tăng độc đoán nhằm bảo vệ quyền lực đã đẩy bộ máy cầm quyền ngày càng xơ cứng mất hết sự năng động cần thiết cho xã hội phát triển.

Cuối bài ông hỏi “Con đường nào cho Việt Nam”?

Đặt câu hỏi đó cho toàn dân, nhưng chủ yếu là cho lãnh đạo đất nước. Ông cho rằng đất nước đang bị những nguy cơ đe dọa từ bên trong lẫn bên ngoài không thể xem thường, cần phải xem xét phân tích lại toàn diện tình hình trong đó có hai vấn đề cốt lõi: một là đường lối chính sách cơ bản, và hai là tổ chức thực hiện đường lối. Đề ra đường lối mới phải mang tính bước ngoặt, như việc trước đây từ bỏ nền kinh tế bao cấp, xây dựng kinh tế thị trường.

Xu hướng chi phối thế giới hiện nay là dân chủ tự do với nền pháp quyền vững mạnh, xu hướng này lấy phát triển trí tuệ làm chủ đạo thay thế cho sức mạnh cơ bắp.

Thế giới có rất nhiều bài học, Đảng và Nhà nước Việt Nam chọn con đường nào để nhanh chóng đưa đất nước tiến kịp với thời đại, đáp ứng lòng mong đợi của nhân dân Việt Nam. Ông để ngỏ câu trả lời, tuy rằng có gợi ý về nhiều bài học của thế giới và xu hưởng chi phối thế giới hiện nay.

Ông Lê Thân từng là một cán bộ của Mặt trận Dân tộc Giải phóng, từng bị chính quyền VNCH kết tội, đày ra Côn Đảo. Sau tháng 4 năm 1975, ông được Đảng tín nhiệm, giao một số chức vụ quan trọng ở TP HCM. Hiện ông là đại diện câu lạc bộ Lê Hiếu Đằng, là một trong những người tích cực của bên B.

e. Đào Tăng Dực bình luận: “Một câu hỏi vô cùng ngớ ngẩn: Vì sao Việt Nam vẫn nghèo”, ngày 7-1-2023.

Có thể ông Dực đã hơi vội vàng khi khái quát hóa rằng “Các chế độ độc tài, nhất là độc tài cộng sản đều là nguyên nhân lớn nhất đưa đến bất công và nghèo khổ”. Nói ông hơi vội vì rằng thế giới đã từng có vài vị độc tài là những minh quân (Pier đại đế của Nga, Càn Long của Tàu) những vị tài giỏi, liêm khiết đứng đầu nhà nước (Park Chung-hee của Nam Hàn, Lý Quang Diệu của Singapore). Họ đã làm cho đất nước thịnh vượng.

Tuy khái quát hóa vội vàng nhưng kết luận rất đúng, rằng “nguyên nhân chính của sự khốn cùng của dân tộc là chế độ độc tài đảng trị CSVN, như một con voi khổng lồ trong căn phòng mà Nguyễn Phú Trọng và toàn đảng nhắm mắt làm ngơ”. Câu trả lời là quá rõ ràng, thế mà nhiều người cứ hỏi. Vậy đó là câu hỏi ngớ ngẩn của những người kém trí tuệ, mặc dầu có bằng cấp cao. Dĩ nhiên có những câu hỏi thông thường từ những người Việt bình dân nhưng thực tế như: “Tại sao Việt Nam vẫn nghèo trong khi người Việt rất chăm chỉ?”.

Giới lãnh đạo hay trí thức CS thì loay hoay lý giải lung tung nhưng tránh né sự thật vì không muốn và không dám động đến sự sống còn của đảng và quyền lợi của cá nhân, phe nhóm.

Với mỗi đất nước, thể chế chính tri (dân chủ hay độc tài) là rất quan trọng, nhưng có một thứ còn quan trọng hơn, đó là phẩm chất người cầm đầu nhà nước. Thể chế dân chủ mà không may gặp phải người đứng đầu kém phẩm chất thì cũng rất khó chịu. Nhưng dù sao dân chủ vẫn hay hơn độc tài vì khi gặp phải người đứng đầu không xứng đáng, để thay thế hắn thì với thể chế dân chủ làm được dễ dàng, còn với độc tài thì quá khó.

Ông Dực nghĩ rằng, dân tộc Việt chỉ có thể vươn lên, hóa rồng trên bầu trời Đông Á, sau khi độc tài CSVN cáo chung. Lúc đó Dân tộc Việt sẽ xây dựng một nền dân chủ chân chính trong đó các nguyên tắc quan trọng sau đây sẽ được thiết lập hầu khai sáng một kỷ nguyên phồn vinh không giới hạn cho đất nước: Một là Quyền tư hữu, bao gồm quyền sở hữu đất đai của công dân cá thể sẽ được long trọng khắc ghi trong hiến pháp. Hai là có nền chính trị đa nguyên với hoạt động độc lập của tòa án để bảo vệ quyền tư hữu tuyệt đối cho người dân trong nước mà cả của nước ngoài.

Ông Dực đưa ra ý kiến nghe hay, nhưng làm sao để Đảng CSVN cáo chung thì chưa biết. Không biết đến lúc nào Thượng đế mới cho sinh ra ở Việt Nam một Gorkbachev để thực hiện trong hòa bình sự cáo chung ấy.

g. Phạm Trần đặt câu hỏi “Việt Nam bước vào năm 2023 như thế nào”, ngày 9-1-2023.

Ông Phạm Trần thuật lại một số thông tin chính thống mà chủ yếu là phát biểu của ông Nguyễn Phú Trọng và liên quan đến ông Trọng. Về phát biểu của Ông Trọng, Phạm Trần nhận xét: “Liệu những điều ông Trọng nói có phản ảnh tình hình thực tế của đất nước, hay ông đã nói tốt để đồng hóa mặt xấu?

Rồi ông Trần viết: “Ông Trọng khoe với Thông tấn xã Việt Nam ngày 1/1/2023, mặc dù phải đối phó với dịch bệnh Covid-19 và chống thiên tai, Việt Nam vẫn hoàn tất 14/15 chỉ tiêu kế hoạch…”. Ông nói: “Tăng trưởng GDP của cả nước đạt khoảng 8%, tăng cao so với kế hoạch đề ra từ 6 – 6,5%. Các ngành, lĩnh vực chủ yếu của nền kinh tế đều phục hồi, có bước phát triển mạnh. Thu ngân sách nhà nước tăng 20% so với năm 2021”.

Tuy nhiên, bà Ramla Khalidi, Đại diện thường trú UNDP tại Việt Nam nhận định, triển vọng kinh tế Việt Nam tươi sáng nhưng rủi ro đang gia tăng.

Tại Hội nghị trực tuyến cuối năm của Chính phủ với 63 tỉnh, thành phố trực thuộc Trung ương ngày 04/01/2023, ông Nguyễn Phú Trọng cũng đã có một số nhận định dè dặt hơn về tình hình kinh tế. Về đối nội, ông Trọng nhắc lại chủ trương xây dựng đảng là: “Ngăn chặn, đẩy lùi, xử lý nghiêm những cán bộ, đảng viên suy thoái về tư tưởng chính trị, đạo đức, lối sống”….Ông kêu gọi toàn đảng phải: Làm tốt hơn nữa công tác cán bộ để lựa chọn, bố trí đúng những người thật sự có đức, có tài, liêm chính, tâm huyết; thật sự vì nước, vì dân vào các vị trí lãnh đạo của bộ máy nhà nước”.

Một câu hỏi lớn, vậy ai là người có đủ tiêu chuẩn thay ông Trọng nắm chức Tổng Bí thư đảng khóa XIV?

Trước tiên là ông Nguyễn Xuân Phúc (*). Thứ hai, ông Vương Đình Huệ, Thứ ba, Thủ tướng Phạm Minh Chính, Ngoài ra còn có các ứng viên Võ Văn Thưởng Kế đến là ông Nguyễn Xuân Thắng, Người thứ ba được nhắc đến là ông Phan Đình Trạc. Sau cùng là ông Đại tướng, Bộ trưởng Bộ Công an Tô Lâm.

Về tình hình chung ông Nguyễn Phú Trọng nhắc lại câu nói mới: “Với tinh thần “Tiền hô hậu ủng”, “Nhất hô bá ứng”, “Trên dưới đồng lòng”, “Dọc ngang thông suốt”, chúng ta đã từng bước vượt qua khó khăn, thách thức, thực hiện thắng lợi khá toàn diện các mục tiêu, nhiệm vụ đề ra. Đây chính là động lực to lớn đưa đất nước bước vào năm 2023 với niềm tin mới, khí thế mới, quyết tâm mới, tiếp tục phát triển nhanh và bền vững.

Về quốc phòng và an ninhông Trọng cho rằng: “Quốc phòng đã được tăng cường, bảo vệ vững chắc độc lập, chủ quyền, thống nhất, toàn vẹn lãnh thổ; an ninh chính trị, trật tự, an toàn xã hội được giữ vững; quan hệ đối ngoại tiếp tục được thúc đẩy, đi vào chiều sâu. Công tác xây dựng Đảng và hệ thống chính trị, đấu tranh phòng, chống tham nhũng, tiêu cực, tiếp tục được đẩy mạnh, đồng bộ từ Trung ương đến các địa phương, tạo chuyển biến tích cực trong thực tế, được cán bộ, đảng viên và nhân dân đồng tình, ủng hộ”.

Nhưng sự thật là Việt Nam vẫn nằm trong “tầm ngắm” của Trung Quốc ở Biển Đông. Hải quân và lực lượng dân quân biển của Trung Quốc vẫn thường xuyên đe dọa, tấn công ngư dân Việt Nam tại hai vùng biển Hoàng Sa và Trường Sa.

Ngoài ra, Trung Cộng cũng mở rộng các đảo Chữ Thập, Vành Khăn và Subi, và xây ở đó 3 sân bay có khả năng cho máy bay quân sự và dân sự sử dụng. Cả 3 sân bay đều nằm ở hướng đông nam Vũng Tàu và đe dọa trực tiếp đến quân Việt Nam đồn trú ở Trường Sa.

Bài của Pham Trần, ngoài việc dẫn lại những “lời có cánh” của ông Trọng để mọi người theo dõi và liên hệ với thực tế thì chưa thấy có điều gì mới, đột xuất, ngoài chuyện ông dự kiến các nhân vật có khả năng được đề cử thay ông Trọng. (Dự kiến vào cuối năm 2022).

h. Tập Cận Bình: “Trung Quốc và Việt Nam có một tương lai chung”. Bài đăng trên báo South China Morning Post, Hồng Kông, ngày 14-1-2023, do Cù Tuấn dịch, đăng lại trên Tiếng Dân.

Trong bức thư chúc tết Quý Mão gửi Nguyễn PhúTrọng, Tập Cân Bình cam kết rằng “Trung Quốc thấy một tương lai chung với Việt Nam và sẽ ưu tiên cho quốc gia này khi nhắc đến ngoại giao khu vực.

Trong thư có đoạn: “Cả hai đang đẩy mạnh nỗ lực để thực hiện sự đồng thuận mà chúng ta đã đạt được. Tôi tin rằng điều này sẽ củng cố lòng tin lẫn nhau về mặt chính trị và tình hữu nghị truyền thống giữa hai bên, đồng thời cải thiện hiệu quả phúc lợi của nhân dân hai nước”.

Tân Hoa Xã dẫn lời ông Tập: “Chúng tôi sẽ làm việc với phía Việt Nam để tích hợp hơn nữa các chiến lược phát triển song phương, tăng cường hợp tác toàn diện, tăng cường liên lạc và phối hợp về các vấn đề quốc tế và khu vực”.

Quá khứ tương đồng về ý thức hệ, cấu trúc chính trị và mô hình phát triển kinh tế của hai quốc gia này đã làm ấm mối quan hệ giữa Trung Quốc và Việt Nam, bất chấp cuộc chiến biên giới bốn thập kỷ trước và các tranh chấp lãnh thổ kéo dài ở Biển Đông.

Trong một tuyên bố chung sau chuyến thăm Bắc Kinh của ông Trọng, hai lãnh đạo đã đồng ý chung tay giải quyết các thách thức bên ngoài, bao gồm “các cuộc cách mạng màu” và những chỉ trích về hồ sơ nhân quyền, đồng thời cam kết đẩy tình hữu nghị “đồng chí và anh em” đặc biệt giữa hai nước lên một tầm cao mới. Hai bên cũng nhất trí “xử lý thỏa đáng” tranh chấp Biển Đông và các tranh chấp khác.

(Còn tiếp)

______

(*) Ghi chú của Tiếng Dân: Khi bài viết này lên mạng, ông Nguyễn Xuân Phúc đã bị đảng cho về vườn, “làm người tử tế”.

‘Hồng phúc’ từ những… ‘chị’… Trang, ‘anh’ Triết,…

 

‘Hồng phúc’ từ những… ‘chị’… Trang, ‘anh’ Triết,…

Và sự thực đã xảy ra đúng như tin đồn: Hôm 17/1, Trung ương Đảng Cộng sản Việt Nam quyết định cho Chủ tịch Nguyễn Xuân Phúc từ chức! Nguồn ảnh: Reuters

Công chúng trong nước xôn xao … “tin đồn”… rằng Chủ tịch Nhà nước Cộng hòa XHCN Việt Nam sẽ… từ nhiệm. Tuy hệ thống truyền thông chính thức ngậm tăm nhưng … “tin đồn” đã được vài hãng tin ngoại quốc kiểm chứng. Có hãng như Reuters còn khẳng định: Vào thứ tư tới (18/1/2023), Quốc hội Cộng hòa XHCN Việt Nam sẽ tổ chức một kỳ họp đặc biệt bất thường nữa (1)…

Và sự thực đã xảy ra đúng như tin đồn: Hôm 17/1, Trung ương Đảng Cộng sản Việt Nam quyết định cho Chủ tịch Nguyễn Xuân Phúc từ chức!

Gần đây, thỉnh thoảng Quốc hội Cộng hòa XHCN Việt Nam lại hop… bất thường. Thực tế cho thấy, sở dĩ những cá nhân “đại diện cho ý chí, nguyện vọng của toàn dân” dắt díu nhau về Hà Nội tham dự các kỳ họp… bất thường chỉ vì giới lãnh đạo đảng CSVN đã… nhất trí loại bỏ… đồng chí nào đó và theo… “qui định pháp luật” thì phải có các đại biểu quốc hội (ĐBQH) giơ tay miễn nhiệm cho… “đúng”!

Cách nay chỉ chừng mươi ngày, cũng tại một… “kỳ họp bất thường”, Quốc hội đã… nhất trí… “miễn nhiệm” Phó Thủ tướng Phạm Bình Minh và Phó Thủ tướng Vũ Đức Đam đúng như… “tin đồn” râm ran từ… tháng 9 năm ngoái. Lần này, công chúng xầm xì rằng Chủ tịch Nhà nước cũng chỉ… “từ nhiệm” và được… “miễn nhiệm” theo… “nguyện vọng cá nhân” y như hai Phó Thủ tướng chứ không phải… “bãi nhiệm”.

Miễn nhiệm” theo… “nguyện vọng cá nhân” là một… “màu nhiệm” chỉ xuất hiện trong thời kỳ xây dựng CNXH ở Việt Nam. “Miễn nhiệm” theo… “nguyện vọng cá nhân” là phương thức vừa giũ sạch… “trách nhiệm cá nhân”, vừa giữ được toàn bộ phúc lợi dành riêng cho các cá nhân từng nắm giữ trọng trách dẫn dắt quốc gia, dân tộc! Liệu “miễn nhiệm” theo… “nguyện vọng cá nhân” có đem lại lợi ích tương ứng cho thân nhân?

Đến giờ, chưa có câu trả lời cho câu hỏi vừa kể nhưng cần nêu ra bởi… theo “tin đồn”, sở dĩ Chủ tịch Nhà nước Cộng hòa XHCN Việt Nam… từ nhiệm là vì một số thân nhân dính líu đến các… đại án như Việt Á! Ngay sau khi Việt Á trở thành scandal “vô tiền, khoáng hậu”, thiên hạ đã thắc mắc: Ai hoặc những ai nắm giữ 80% cổ phần của Việt Á? Có phải những cá nhân ẩn danh đó đã giúp Việt Á lũng đoạn toàn bộ hệ thống công quyền (3)?

Đầu tháng này, công an Việt Nam loan báo vừa bắt thêm bà Nguyễn Thị Thanh Thủy – 56 tuổi và bà Nguyễn Bạch Thùy Linh – 45 tuổi cùng vì “lợi dụng ảnh hưởng, can thiệp, tác động lãnh đạo một số bộ, ngành tạo điều kiện, giúp đỡ Công ty Việt Á trong quá trình sản xuất, kinh doanh kit test Covid-19 để trục lợi” (4). Làm sao một cựu chuyên viên NXB Giáo dục Việt Nam (bà Thủy) và giám đốc một doanh nghiệp chuyên phân phối sản phẩm dành cho trẻ em và đồ gia dụng (bà Linh) lại có thể phạm loại tội đó?

Công an Việt Nam chưa giải thích và không biết sắp tới hệ thống bảo vệ pháp luật tại Việt Nam có giải thích trong Kết luận điều tra hay Cáo trạng hoặc Bản án liên quan tới vụ Việt Á hay không nhưng thiên hạ đã giải đáp rồi. Theo… giang hồ thì bà Thủy có thể phạm tội “lợi dụng ảnh hưởng đối với người có chức vụ, quyền hạn để trục lợi” vì bà là cháu ruột của cha Chủ tịch Nhà nước Cộng hòa XHCN Việt Nam (4).

Còn bà Linh có thể phạm tội “lợi dụng ảnh hưởng đối với người có chức vụ, quyền hạn để trục lợi” vì một trong hai thành viên chính thuộc SNB Holdings do bà làm giám đốc là SNB Distrubution có một “nữ doanh nhân đang nắm 48% cổ phần”. Đầu Tư – một tạp chí điện tử không dám nêu tên “nữ doanh nhân” ấy nhưng có chú thích đó là… “một trong những cổ đông sáng lập Tập đoàn Edufit” (5).

Đã có người thử lục lọi và phát giác… tập đoàn hoạt động trong lĩnh vực giáo dục này có bốn cổ đông, 3/4 cùng mang họ Trần và cùng tham gia quản trị – điều hành. Cổ đông duy nhất mang họ khác và chỉ góp vốn có tên đầy đủ là… Nguyễn Thị Xuân Trang (6) – trùng với danh tính ái nữ của Chủ tịch Nhà nước Cộng hòa XHCN Việt Nam (7)… xưa nay vốn đã lẫy lừng vì đầu tư vào nhiều lĩnh vực khó nhằn nhưng luôn… thành đạt!

Bà Thủy, bà Linh là những người nắm giữ 80% cổ phần của Việt Á và được chia 80% lợi nhuận từ việc Việt Á trở thành doanh nghiệp hỗ trợ hệ thống chính trị, hệ thống công quyền “đi từng ngõ, gõ từng nhà, rà từng đối tượng” cưỡng bức xét nghiệm COVID 19 và trở thành một trong những lý do chính khiến hơn 20.000 người thiệt mạng hay chỉ nhận thay và chia lại cho những người khác? Còn ai góp vốn vào Việt Á nữa không?..

Rất khó đoán! Cũng vì vậy chỉ có thể liệt kê một số dấu hiệu mà thiên hạ đã kể và cho là có liên quan chứ không thể khẳng định “chị” Trang có dính líu hay không nếu hệ thống bảo vệ pháp luật không muốn kết luận và công bố. Cần phải nhớ, bất kể thế nào thì “chị” Trang cũng nằm trong nhóm đã được xác định là… “hồng phúc dân tộc”. Phàm đã là… “hồng phúc dân tộc” thì phải… cân nhắc và… thận trọng về… thời và… thế. Có rất nhiều ví dụ minh họa cho điều này. Chẳng hạn cách nay khoảng 15 năm, lúc Thiếu tướng – Anh hùng LLVTND Nguyễn Đức Chung được giao giữ một ghế trong BCH TƯ đảng nên kiêm Chủ tịch Hà Nội, thiên hạ từng xì xầm, sở dĩ Công ty Arktic được chọn làm doanh nghiệp độc quyền cung cấp chế phẩm làm sạch nước sông, hồ ở thủ đô là vì có “anh” Nguyễn Đức Hạnh – quý tử của ông Chung góp vốn. Mươi năm sau, vì lý do… gì đó chưa… rõ, hệ thống bảo vệ pháp luật đột nhiên muốn… xem xét “tin đồn” này và xác nhận là… đúng. Ông Chung bị phạt tám năm tù và bị buộc hoàn lại 25 tỉ đồng (8)…

***

Song hành với “tin đồn” liên quan đến “chị” Trang là… tin thiệt liên quan đến anh Nguyễn Minh Triết Ở Đại hội Đoàn TNCS HCM khóa 12 diễn ra cuối tháng trước, “anh” Triết tiếp tục được bầu làm… “Bí thư Trung ương Đoàn kiêm Chủ tịch Trung ương Hội Sinh viên Việt Nam”. “Anh” Triết rời Việt Nam đến Anh Quốc du học lúc mới 16 tuổi. Tám năm sau (2012), vừa quay về Việt Nam “anh” Triết đã được BCH TƯ Đoàn TNCS HCM mời làm… “chuyên viên” và chỉ trong vòng.. hai năm, “chuyên viên” Nguyễn Minh Triết đã được chọn làm “Phó Giám đốc”, rồi “Giám đốc” của Trung tâm Hỗ trợ và phát triển sinh viên Việt Nam, sau đó được bầu làm “Ủy viên BCH TƯ Đoàn”, giữ vai trò “Phó Ban Thanh niên Trường học của BCH TƯ Đoàn”. Hai năm tiếp theo (2014-2016) “anh” Triết về Bình Định làm “Phó Bí thư Tỉnh đoàn”, rồi “Bí thư Tỉnh đoàn Bình Định và được bầu làm “Ủy viên” của Tỉnh ủy Bình ĐịnhGiống như khi vừa về Việt Nam (ở Hà Nội hai năm), “anh” Triết chỉ luân chuyển về Bình Định hai năm…

Năm 2016, “anh” Triết lộn về Hà Nội vì đã đủ điều kiện để tham gia “Ban Thường vụ Trung ương Đoàn”, đảm nhiệm vai trò “Phó Chủ tịch Thường trực Trung ương Hội Sinh viên Việt Nam”, Trong năm năm vừa qua, “anh” Triết tiếp tục bước tới làm “Bí thư Trung ương Đoàn”, “Chủ tịch Trung ương Hội Sinh viên Việt Nam” và giờ đã đủ tiêu chuẩn để sẵn sàng tham gia BCH TƯ đảng, lãnh đạo một địa phương, một bộ hay một ngành nào đó. Bào huynh của “anh” Triếtn – “anh” Nguyễn Thanh Nghị cũng y hệt như vậy. Thân phụ của hai anh – ông Nguyễn Tấn Dũng, cựu Thủ tướng Việt Nam – tài ra sao, đức thế nào có lẽ khỏi bàn nhưng bất kể thế nào thì các “anh” cũng sẽ là như thế vì các “anh” là… “hồng phúc dân tộc”, đảng sẽ sắp đặt để các “anh”, các “chị” thay cha chú tiếp tục dẫn dắt quốc gia, dân tộc xây dựng CNXH ở Việt Nam… Đâu phải tự nhiên mà những “anh” như “anh” Triết phát động và khuyến khích ”Học sinh ba tốt”, “Sinh viên năm tốt”, cùng “anh” cống hiến “sức trẻ, nhiệt huyết, trí tuệ” (9)…

Khi “thượng” đã thế thì “hạ” tất nhiên cũng sẽ như… thế! Trong BCH TƯ Đoàn TNCS HCM khóa 12 có một “anh” chỉ mới 24 tuổi nên trở thành thành viên trẻ nhất trong các Ủy viên BCH TƯ Đoàn TNCS HCM (10): Anh Dương Thái Anh. Vừa tốt nghiệp đại học là “anh” Dương Thái Anh được nhận vào Tập đoàn Điện lực Việt Nam (EVN) làm việc và ngay lập tức được bầu làm Bí thư Đoàn TNCS HCM của EVN. EVN là nơi ông Dương Quang Thành – thân phụ “anh” Dương Thái Anh làm Bí thư kiêm Chủ tịch Hội đồng Thành viên. May mắn chưa ngừng ở đó! Chẳng biết có phải vì thân phụ của “anh” Dương Thái Anh còn là ủy viên BCH Đảng bộ Khối Doanh nghiệp Trung ương hay không mà ngay sau đó, “anh” Dương Thái Anh tiếp tục được “bầu” vào BCH Đoàn TNCS HCM Khối doanh nghiệp Trung ương. “Xuất sắc” như thế thì việc “anh” Dương Thế Anh trở thành Ủy viên BCH TƯ Đoàn TNCS HCM, cùng cha chú dẫn dắt thanh niên xây dựng CNXH tại Việt Nam là… đương nhiên.

Dẫu cha chú của các “anh”, các “chị” như “anh” Triết, “anh” Nghị, “anh” Anh, “chị” Trang… không thể trả lời câu hỏi làm sao và lúc nào công cuộc xây dựng CNXH ở Việt Nam hoàn tất (11) song họ vẫn hăm hở tiến hành vì buông bỏ thì con cháu không còn là và không được đối xử như… “hồng phúc dân tộc” nữa. Nhờ thứ “hồng phúc” đã trao truyền qua vài thế hệ, xứ sở mới có những… Việt Á, những… giải cứu và đã bảy thập niên, mồ hôi, nước mắt, sinh mạng, tương lai nhiều triệu người vẫn mới chỉ là chuỗi số 0!

Chú thích

(1) https://www.reuters.com/world/asia-pacific/vietnam-lawmakers-hold-rare-extraordinary-meeting-sources-2023-01-16/

(2) http://daidoanket.vn/nhung-ai-gop-von-vao-cong-ty-viet-a-5676648.html

(3) https://nhandan.vn/khoi-to-them-2-bi-can-co-lien-quan-den-cong-ty-viet-a-post733278.html

(4) https://baotiengdan.com/2023/01/14/the-luc-nao-dang-tan-cong-chu-tich-nuoc-nguyen-xuan-phuc-phan-2/

(5) https://nhadautu.vn/he-lo-ba-chu-snb-holdings-vua-bi-bat-trong-dai-an-viet-a-d73305.html

(6) https://taichinhdoanhnghiep.net.vn/gateway-sakura-montessori-va-tham-vong-he-sinh-thai-giao-duc-cua-edufit-group-d8409.html

(7) https://www.rfavietnam.com/node/7484

(8) https://vnexpress.net/ong-nguyen-duc-chung-linh-8-nam-tu-4402335.html

(9) https://thanhnien.vn/anh-nguyen-minh-triet-nhieu-sinh-vien-duoc-vinh-du-dung-trong-hang-ngu-cua-dang-post1539980.html

(10) https://danviet.vn/chan-dung-uy-vien-24-tuoi-tre-nhat-ban-chap-hanh-tu-doan-khoa-xii-20221216073351472.htm

(11) https://thanhnien.vn/tong-bi-thu-nguyen-phu-trong-phat-bieu-tai-to-ve-du-thao-sua-doi-hien-phap-1992-post392364.html

Tiền đề để giành lại Hoàng Sa

 

Tiền đề để giành lại Hoàng Sa

Trần Trung Đạo

17-1-2023

Lịch sử đã chứng minh Hoàng Sa, Trường Sa là của Việt Nam. Tuy nhiên, trong bối cảnh chính trị kinh tế quân sự hiện nay, việc giành lại Hoàng Sa và những đảo đã mất của Trường Sa, trong thực tế, là một điều ngoài tầm tay của đảng Cộng sản Việt Nam.

Điều kiện để chiếm ưu thế trong mọi cuộc đàm phán song phương, ngoài bằng chứng, tài liệu còn là khả năng làm cho đối phương nể sợ hay kính trọng. Cả hai vị thế đó đảng CSVN đều không có được.

Các xung đột biên giới giữa Trung Cộng và các nước láng giềng, từ các nước nhỏ như Tây Tạng, Nội Mông cho đến các nước lớn như Liên Xô trước đây hay Ấn Độ hiện nay cho thấy, một khi Trung Cộng đã nuốt vào thì khó nhả ra. Trung Cộng chỉ nhượng bộ khi biết không thể thắng bằng võ lực hay đổi chác chính trị như trường hợp tranh chấp biên giới với Bắc Hàn.

Không bao giờ CSVN có thể buộc Trung Cộng bước vào bàn hội nghị song phương hay đa phương bằng thái độ tương kính và bình đẳng.

Chỉ có một Việt Nam văn minh, dân chủ, đoàn kết với một nền kinh tế cường thịnh, một quân đội trang bị bằng kỹ thuật chiến tranh tiên tiến là những phương tiện hữu hiệu trong đàm phán để giành lại Hoàng Sa, Trường Sa từ tay Trung Cộng.

Giới cầm quyền CSVN không làm được những điều đó. Họ quá lo cho nồi cơm riêng đến nỗi quên rằng Trung Cộng cũng có nhiều thách thức kinh tế xã hội và hạn chế chính trị nội bộ cần phải vượt qua để có thể duy trì tốc độ phát triển kinh tế hiện nay và tiếp tục cạnh tranh với Mỹ, Nhật.

Quốc gia nào cũng cần ổn định để phát triển nhưng Trung Cộng cần ổn định hơn bất cứ quốc gia nào khác trong vùng. Kỹ thuật quân sự của Trung Cộng đã tiến xa so với thời kỳ chiến tranh với CSVN năm 1979, nhưng điều kiện kinh tế toàn cầu ngày nay cũng đã làm cho các cường quốc phụ thuộc vào nhau nhiều hơn trước.

Ngoài ra, các vấn nạn tham nhũng, môi sinh, ô nhiễm, khan hiếm năng lượng, dân số già nua đang là những mối đe dọa trầm trọng tại Trung Cộng và ảnh hưởng lớn đến nền kinh tế cũng như cán cân thương mại quốc tế trong tương lai gần.

Một danh ngôn chắc ai cũng có lần nghe “Mọi đế quốc đều sụp đổ” nhưng lý do gì làm một đế quốc phải sụp đổ?

Câu trả lời là (1) không thể bành trướng thêm và (2) rạn nứt dần do các mâu thuẫn bên trong có tính triệt tiêu.

Các Mâu Thuẫn Đối Kháng Bên Trong Trung Cộng

Trung Cộng có thể còn sống khá lâu nhưng hai cục bướu ung thư não “không thể bành trướng” và “mâu thuẫn đối kháng bên trong” đế quốc đỏ này đều đang có trong đầu.

Trung Cộng như hầu hết các nhà phân tích nhận xét là một đế quốc đang bành trướng. Nhưng lịch sử cũng cho thấy, các đế quốc dù Mông Cổ hay Mughal ở Á Châu, Roman hay Ottoman ở Âu Châu đều đã sụp đổ chỉ vì sự bành trướng nào cũng có giới hạn.

Trung Cộng ngoài việc mang đầy đủ các đặc tính của các đế quốc đi trước, còn phải đương đầu những bế tắc riêng:

(1) Một đất nước già nua

Bản tin của New York Times hôm qua 16-1-2023 cho biết, lần đầu tiên dân số Trung Cộng giảm gần một triệu người. Theo ước tính của đề án Pew Research Global Attitudes Project, năm 2050 Trung Cộng sẽ chỉ tăng 25 triệu. Theo Liên Hợp quốc dự báo, dân số Trung Quốc sẽ giảm từ 1,426 tỷ trong năm nay xuống còn 1,313 tỷ vào năm 2050 và dưới 800 triệu vào năm 2100. Với đà này, trong thời gian không lâu, Trung Cộng sẽ là viện dưỡng lão khổng lồ. Một quốc gia già nua có nghĩa các chi phí an sinh xã hội, dịch vụ y tế cũng gia tăng một cách tương ứng và là một gánh nặng không chịu nổi cho đất nước 1.4 tỷ dân. (Key facts about China’s declining population, Pew Research Global Attitudes Project).

(2) Tham nhũng

Tham nhũng xảy ra ở mọi quốc gia trên thế giới, phát xuất từ lòng tham của con người nhưng tại các nước do đảng CS cai trị, tham nhũng có tính đảng. Khi mới nắm quyền năm 2012, Tập Cận Bình dùng mục đích chống tham nhũng để che đậy âm mưu thanh lọc hàng ngũ, loại bỏ các thành phần chống đối, trong đó có hai đối thủ chính trị hàng đầu là ủy viên Bộ Chính Trị Bạc Hy Lai (Bo Xilai) và Ủy Viên Thường Trực Bộ Chính Trị Chu Vĩnh Khang (Zhou Yongkang). Nếu diệt trừ được tham nhũng thì Liên Xô đã không sụp đổ.

(3) Thiếu tính chính danh lãnh đạo đất nước

Tại Trung Cộng, quyền con người không tồn tại ngay cả trong lý thuyết chứ đừng nói chi là thực tế. Mọi quyền hạn đều tập trung trong tay đảng CS nhưng không ai bầu đảng CS, không ai trao cho đảng CS quyền lãnh đạo đất nước. Trong thời kỳ mới mở cửa, người dân tập trung xây dựng cuộc sống sau khi vừa bước ra khỏi thời tem phiếu nên có khuynh hướng chấp nhận hay không quá quan tâm đến việc ai lãnh đạo mình nhưng thái độ đó thay đổi dần theo hiểu biết và đời sống.

Các cuộc biểu tình rầm rộ khắp 20 thành phố lớn tháng 11-2022 vừa qua trong đó có Bắc Kinh và Thượng Hải, cho thấy một Thiên An Môn đã bị dập tắt bằng máu đầu tháng 6-1989, nhưng nhiều Thiên An Môn khác đang âm ỉ và sẽ bộc phát bất cứ lúc nào. Lần này Tập Cận Bình đành nhượng bộ qua việc nới lỏng các biện pháp chống Covid. Họ Tập biết nếu không nới lỏng, các thành phần chống lại ông ta trong đảng, các thành phần dân chúng, trí thức, sinh viên học sinh yêu dân chủ, kể cả các thành phần cơ hội sẽ liên minh lật đổ ông ta.

(4) Bất ổn xã hội

Theo Gini Index, tiêu chuẩn đo lường mức độ mất cân xứng trong việc phân phối lợi tức gia đình, Trung Cộng là một trong số mười phần trăm mất cân xứng nhất trên thế giới. Xã hội bưng bít, Trung Cộng không thể thích nghi với thế giới luôn đổi thay và sinh động. Các chính sách tự diễn biến đều có tính cách chiến thuật, phòng thủ, vá víu từng giai đoạn.

(5) Ô nhiễm môi trường sống

Đây là lãnh vực mà Trung Cộng giữ kỷ lục hàng đầu thế giới trong nhiều năm chưa có đối thủ tranh giành được. Điều kiện an toàn hầm mỏ, Trung Cộng cũng được vào mức tệ hại nhất thế giới. Nước, không khí, kỹ nghệ bị ô nhiễm là nguồn của các bệnh ung thư và các bệnh liên quan đến bộ phận hô hấp. Đừng nói chi hiện nay mà ngay từ năm 2005, Trung Cộng đã phải thừa nhận 70% sông, hồ bị ô nhiễm. (“70% of Rivers, Lakes Polluted in China”, Xinhua News Agency, 2005).

Các Kịch Bản Sụp Đổ Của Trung Cộng

Cho đến nay, các chính sách tự diễn biến và thỏa hiệp của giới cầm quyền Trung Cộng đang giúp kéo dài sự sống của chế độ nhưng các mâu thuẫn đối kháng mang tính bản chất bên trong Trung Cộng nhà cầm quyền CS không thể và không bao giờ giải quyết được.

Để ngăn chặn các mâu thuẫn đối kháng phát triển nhanh, về nội bộ, Trung Cộng áp dụng các kỹ thuật tuyên truyền phản nhân tính nhất để làm tê liệt mọi khả năng đối kháng của người dân. Nhưng một chế độ chà đạp lên quyền con người như thế sớm hay muộn phải đổ, chỉ chưa biết chính xác sẽ đổ cách nào và khi nào.

Trung Cộng (1) buộc sẽ giảm cường độ các xung đột và tranh chấp với các nước láng giềng để tập trung giải quyết các vấn đề nội bộ như Liên Xô thời Gorbachev sau 1985 hay (2) sẽ làm ồn lên bằng cách phát động chiến tranh khu vực để có lý do duy trì quyền cai trị.

Với kỹ thuật chiến tranh hiện nay, chiến tranh khu vực Á Châu nếu diễn ra trong tương lai, sẽ tác hại nhiều lần hơn Thế Chiến Thứ Hai tại Âu Châu.

Dù sao, cả hai kịch bản trên đều là cơ hội cho các nước nhỏ láng giềng có chân trong các liên minh tin cậy để đương đầu với Trung Cộng trong thế mạnh và qua đó phục hồi các vùng đất đai đã bị Trung Cộng ăn cướp. Trường hợp của Việt Nam là giành lại Hoàng Sa và các phần của Trường Sa bị Trung Cộng chiếm.

Liên minh tin cậy, theo giáo sư Alastair Smith, một trong những học giả hàng đầu về vai trò của liên minh quân sự: “Sự hình thành liên minh cũng ngăn chặn kẻ thù, khiến chúng ít có khả năng tấn công. Sự hình thành liên minh ảnh hưởng đến hành vi của những kẻ xâm lược và mục tiêu vì nó làm thay đổi hành vi dự kiến của các bên thứ ba. Cụ thể, một liên minh làm tăng khả năng can thiệp nếu chiến tranh xảy ra”. (Alastair Smith , Extended deterrence and alliance formation, 2008).

Nhiều nhà sử học, nghiên cứu Việt Nam viện dẫn nhiều luật quốc tế, tài liệu, bằng chứng lịch sử để tranh biện với Trung Cộng, để chứng minh chủ quyền của Việt Nam trên hai quần đảo Hoàng Sa và Trường Sa. Điều đó không sai và cần thiết. Nhưng đừng quên lý do mạnh nhất vẫn là thế mạnh của Việt Nam trên chính trường quốc tế được thế giới dân chủ tự do tin tưởng và ủng hộ.

Hy Lạp là một bài học lịch sử

Ngày 9-10-1944 tại Moscow, Winston Churchill trao cho Stalin một mảnh giấy lộn và mảnh giấy này đã cứu Hy Lạp khỏi họa CS. Churchill cứu Hy Lạp vì ông tin vào sự hiện diện đã có của quân đội Anh trong khu vực, phe Cộng Hòa Hy Lạp sẽ thắng trong xung đột quốc – cộng tại Hy Lạp và vùng biển Địa Trung Hải, huyết mạch cần phải được bảo vệ. (Mảnh Giấy Lộn Của Churchill Và Số Phận Bảy Nước Đông Âu, Trần Trung Đạo, Facebook 29-11-2020).

Điều đó cho thấy, một khi sự sống còn của một quốc gia tương hợp với xu hướng của thời đại, quốc gia đó sẽ thoát khỏi tai họa diệt vong hay lệ thuộc.

Chiến tranh tại Ukraine hôm nay là một trường hợp nghiên cứu (case study) dành cho những ai quan tâm đến vận mệnh Việt Nam về sự tương hợp giữa quyền lợi đất nước và xu thế thời đại. Mỹ viện trợ hàng trăm tỉ dollar cho Ukraine chẳng phải vì thương xót gì số phận của 43 triệu dân Ukraine, mà chỉ vì quyền lợi của Mỹ. Thập niên 1980, Mỹ đã làm ngơ khi Saddam Hussein, khi đó là đồng minh của Mỹ, diệt chủng dân Kurds bằng hơi ngạt và theo tổng kết của nhà báo Jon Schwarz, trong 100 năm qua, Mỹ đã phản bội dân tộc Kurd 8 lần.

Cục Diện Á Châu

Cục diện Châu Á đang diễn ra có nhiều nét giống với cục diện Châu Âu trước Thế Chiến Thứ Nhất, ở đó các liên minh đang dần dần hình thành và kết hợp thành những phòng tuyến.

Bảy mươi lăm năm trước Thế Chiến Thứ Nhất, hàng chục hiệp ước đã được ký kết giữa các cường quốc Châu Âu, trong đó có những hiệp ước quan trọng như Treaty of London 1839, Anh công nhận Bỉ trung lập, Dual Alliance liên minh giữa Đức và Đế Quốc Áo-Hung, Anglo-Russian Entente liên minh giữa Nga, Anh-Pháp v.v… Do đó, Thế Chiến Thứ Nhất còn được xem như là chiến tranh giữa các liên minh.

Tình hình châu Á đang thai nghén những liên minh dựa trên cấu trúc địa lý chính trị và an ninh của mỗi quốc gia. Mỹ có liên minh với Nhật (1952, 1960), Nam Hàn (1953), Philippines (1951), Thái Lan (1951), Úc và Tân Tây Lan với ANZUS (1951). Chính sách bành trướng của Trung Cộng đang đẩy các nước trước đây đứng bên ngoài vào ảnh hưởng của phe dân chủ tự do.

Dân Chủ Là Chuyến Tàu Đưa Hoàng Sa Trở Về Với Dân Tộc Việt

Để chuẩn bị cho ngày giành lại Hoàng Sa, Việt Nam phải lớn mạnh thật nhanh, và muốn vậy, chọn lựa đầu tiên của dân tộc Việt Nam là bước ra khỏi cỗ xe cộng sản già nua lỗi thời hiện nay.

Dân chủ là bước đầu tiên phải được thực hiện. Chuyến tàu dân chủ có thể làm cho không ít người Việt cảm thấy khó khăn, bỡ ngỡ ban đầu nhưng đầy triển vọng tương lai.

Dân chủ hóa Việt Nam là một cuộc cách mạng của các thành phần Việt Nam yêu nước và quan tâm đến vận nước trong tương lai để đưa dân tộc thoát ách CS.

Dân chủ hóa là một tiến trình gồm nhiều giai đoạn từ bước xây dựng cơ sở lý luận cho đến cách mạng diễn ra và sau đó. Nhưng Việt Nam, và cả Trung Cộng, có điểm khác nhau khi đem so sánh với cuộc vận động dân chủ tại các nước cựu CS. Đó là yêu tố lịch sử. Lich sử Việt Nam từ khi có đảng Cộng sản đến nay là lịch sử của những ngộ nhận và hai ngộ nhận lớn nhất là “yêu nước” và “bán nước”. Đảng CS còn tồn tại đến hôm nay cũng nhờ những ngộ nhận đó. Nhận thức đúng lịch sử, do đó, là hành trang cần thiết cho những ai muốn dấn thân trên con đường cứu nước.

Việt Nam có ba triệu người Việt đang sống ở nước ngoài, tinh hoa Việt Nam có mặt trong hầu hết các lãnh vực và trên khắp thế giới nhưng chưa bao giờ tổng hợp được. Tất cả chỉ vì sự tồn tại của đảng CSVN.

Một trong những điều kiện tiên quyết để một dân tộc tồn tại và phục hưng những giá trị vật chất và tinh thần đã bị cưỡng đoạt bởi một nước mạnh láng giềng là niềm tin vào sự trường tồn của lịch sử dân tộc và xây dựng nội lực chờ cơ hội quốc tế thuận tiện để giành lại chủ quyền.

Đó không phải lời an ủi suông mà là yếu tố quyết định và đã được chứng minh nhiều lần trong lịch sử Việt Nam và lịch sử nhân loại.

Nhờ nuôi dưỡng ý chí và đấu tranh cho lý tưởng phục hưng mà thế giới ngày nay có thêm những nước thịnh vượng như Ba Lan, Tiệp Khắc, Latvia, Estonia, Lithuania, Phần Lan, Thổ Nhĩ Kỳ và khá nhiều quốc gia khác. Những quốc gia này thoạt nghe tưởng đã có mặt trên bản đồ thế giới từ xa xưa lắm. Không, họ chỉ chính thức hiện diện như những nước cộng hòa khi Đế quốc Nga, Đế quốc Đức và Đế quốc Ottoman tan rã sau Thế Chiến Thứ Nhất.

Một quan điểm cho rằng Trung Cộng sẽ không bao giờ đổ, do đó, Việt Nam nên tiếp tục tồn tại trong vòng ảnh hưởng của Trung Cộng. Những người đó là những Trần Duy Ái, Trần Ích Tắc phản quốc của thời đại ngày nay và sẽ bị ô danh trong lịch sử. Họ có thể sống hết đời mình trong các biệt điện cao sang và khi chết sẽ được chôn trong các nghĩa trang rộng hàng trăm mẫu. Nhưng con cháu họ sau này sẽ hổ thẹn có ông nội, ông cố vì quyền lực và miếng ăn mà làm tôi mọi cho ngoại bang. Người viết không có ý trù ẻo ai mà đó là sự thật còn sờ sờ trong lịch sử.

Nếu đồng ý Trung Cộng sẽ đổ thì việc giành lại Hoàng Sa là một triển vọng chứ không phải là ảo tưởng. Bản đồ châu Âu được vẽ đi vẽ lại nhiều lần và nhiều vùng đất đã được trở về đất mẹ nhờ công pháp quốc tế và thế mạnh của quốc gia thật sự có chủ quyền.

Trường hợp thành phố Gdańsk (Danzig theo tiếng Đức), quê hương của Công Đoàn Đoàn Kết Ba Lan, là một trong nhiều ví dụ điển hình. Gdańsk vốn là của Ba Lan trong suốt dòng lịch sử nhưng đã bị Đức chiếm nhiều lần và có lần dài hơn cả 100 năm từ 1815 cho đến hết Thế Chiến Thứ Nhất. Gdańsk lại bị sáp nhập vào Đức lần nữa trong Thế Chiến Thứ Hai. Nhưng Gdańsk cuối cùng đã trở về với đất mẹ Ba Lan và ngày nay là một trong những thành phố cảng lớn nhất của Ba Lan bên bờ biển Baltic.

Đừng Đầu Hàng Và Cũng Đừng Chờ Sung Rụng

Mọi người Việt quan tâm đến vận mệnh đất nước trong thời điểm vô cùng khó khăn này không nên gieo rắc các ý tưởng đầu hàng Trung Cộng. Nhưng cũng không nên ngồi đó để chờ Trung Cộng sụp đổ do các mâu thuẫn đối kháng bên trong hay chờ Đệ Thất Hạm Đội Mỹ đưa F35 tới “giải phóng Hoàng Sa” giùm.

Hãy làm hết sức mình dù rất nhỏ, trong giới hạn của mình dù rất hẹp và với điều kiện của mình dù rất khó khăn để đóng góp vào việc thay đổi vận mệnh dân tộc Việt Nam. Được như thế, sớm hay muộn Hoàng Sa và Trường Sa cũng trở về cùng đất mẹ Việt Nam.

Chủ tịch nước Nguyễn Xuân Phúc từ chức giữa chiến dịch thanh trừng lớn trong cuộc chiến chống tham nhũng

 

Chủ tịch nước Nguyễn Xuân Phúc từ chức giữa chiến dịch thanh trừng lớn trong cuộc chiến chống tham nhũng

Time

Tác giả: John Boudreau – Bloomberg

Cù Tuấn, dịch

17-1-2023

Chủ tịch nước Việt Nam từ chức và bị rút khỏi các cơ quan hàng đầu của Đảng Cộng sản trong một cuộc cải tổ chưa từng có, khi cuộc thanh trừng chống tham nhũng của nhà lãnh đạo Nguyễn Phú Trọng giăng ra một mạng lưới ngày càng rộng.

Ủy ban Trung ương Đảng đã chấp thuận yêu cầu của Nguyễn Xuân Phúc từ chức tất cả các chức vụ của ông, kể cả ủy viên Bộ Chính trị và chủ tịch nước, theo một tuyên bố trên trang web của Đảng Cộng sản.

Ông Phúc, 68 tuổi, được Quốc hội bầu làm chủ tịch nước vào tháng 4 năm 2021 sau nhiệm kỳ 5 năm làm thủ tướng, một trong bốn vị trí quyền lực nhất của Việt Nam.

Việc ông bị cách chức diễn ra ngay sau khi hai Phó thủ tướng — cựu Ngoại trưởng hàng đầu Phạm Bình Minh và Vũ Đức Đam, người lãnh đạo công tác ứng phó với Covid-19 — từ chức để chịu trách nhiệm về các cuộc điều tra hối lộ liên quan đến các chuyến bay hồi hương và nhà sản xuất bộ dụng cụ xét nghiệm Covid-19.

Theo thông cáo, trên cương vị Thủ tướng, ông Phúc đã lãnh đạo thành công cuộc chiến chống dịch Covid-19 của cả nước. Tuy nhiên, ông nhận trách nhiệm chính trị với tư cách là người đứng đầu về những vi phạm, sai phạm của các cán bộ khác, trong đó có 2 Phó thủ tướng và 3 Bộ trưởng, và đã gửi đơn xin từ chức.

Phó Chủ tịch nước Võ Thị Ánh Xuân sẽ trở thành quyền Chủ tịch nước cho đến khi Quốc hội bỏ phiếu bầu ra nhà lãnh đạo mới, theo hiến pháp quốc gia.

“Biến động chính trị trong hệ thống độc đảng được biết đến với sự ổn định chính trị xảy ra khi ông Trọng tăng cường nỗ lực loại bỏ tận gốc các quan chức bị coi là tham nhũng hoặc không ngăn chặn được tham nhũng vì quản lý lỏng lẻo hoặc không kiểm tra kỹ lưỡng các quan chức được thăng chức vào các vị trí có ảnh hưởng”, Carl Thayer, giáo sư danh dự tại Đại học New South Wales ở Úc, cho ý kiến.

Ông nói: “Cách nó được thực hiện từng phần – kiểu câu giờ – đặt ra câu hỏi: ‘Liệu sẽ có thêm ai nữa không?’.

Mặc dù nhiệm kỳ Chủ tịch nước của Việt Nam chủ yếu mang tính nghi lễ, nhưng trong nhiều năm, ông Phúc đã là bộ mặt của Việt Nam trước các nhà đầu tư nước ngoài và các nhà ngoại giao trên khắp thế giới. Trong khi giám sát một trong những nền kinh tế phát triển nhanh nhất thế giới và cải thiện quan hệ với Mỹ, ông Phúc thường xuyên gặp gỡ các giám đốc điều hành hàng đầu và ủng hộ thương mại tự do trong các bài phát biểu thường xuyên tại Diễn đàn Kinh tế Thế giới ở Davos, Thụy Sĩ.

Ông Thayer cho biết, bất ổn chính trị chắc chắn sẽ gây khó chịu cho một số nhà đầu tư, những người đã giúp quốc gia Đông Nam Á này trở thành một trong những nền kinh tế phát triển nhanh nhất thế giới. Nền kinh tế phụ thuộc vào xuất khẩu của Việt Nam đã được hưởng lợi từ các công ty toàn cầu như các nhà cung cấp của Apple Inc. và Samsung Electronics Co. đang biến Việt Nam trở thành một trung tâm sản xuất hàng hóa.

Ông Thayer nói: “Nó đang tạo ra sự không chắc chắn ở Việt Nam. Vị Bộ trưởng mà bạn đang làm việc hôm nay có ở đó vào ngày mai không?

Bao nhiêu phần trăm cán bộ ở Việt Nam có lý tưởng phục vụ đất nước?

 

Bao nhiêu phần trăm cán bộ ở Việt Nam có lý tưởng phục vụ đất nước?

Đoàn Bảo Châu

17-1-2023

Theo các bạn, con số là bao nhiêu?

Muốn có lý tưởng thì người cán bộ phải có khát vọng toả sáng bằng tài, bằng tâm của mình. Thực sự khi đã ở vị trí cao, không ai trong số họ đói khát, không ai trong số họ phải nhận tiền bẩn mới tồn tại được.

Con cái họ chắc chắn đã có một tương lai tốt, đã có một bàn đạp vững chắc để vươn lên.

Tôi thương xót những thanh niên ăn trộm những ổ bánh mì, những con vịt, đã phải vào tù hơn là những vị cán bộ quyền cao chức trọng ngất trời mà phải vào tù ở đất nước này.

Nhiều bạn cười khi tôi nhắc đến từ lý tưởng. Từ ấy không hề xa lạ mà thực ra là một từ vô cùng cần thiết để một đất nước phát triển thịnh vượng.

Những vị cán bộ không nhìn thấy rằng việc của họ là ghi danh vào sử sách chứ không phải tích luỹ làm giàu cho mình và cho con cháu. Của cho con quá nhiều nhưng không chính đáng chỉ làm chúng hư hỏng. Con người nào cũng cần sự nỗ lực xây đắp cuộc đời của chính mình.

Ở Việt Nam có câu hỏi rất hay: Đồng chí ấy là con đồng chí nào mà giỏi thế nhỉ? Bởi đơn giản một lẽ là các đồng chí con không tự đi lên bằng đôi chân của mình. Nhân cách của các đồng chí con đã hỏng từ đầu rồi. Người có lòng tự trọng sẽ không chấp nhận một con đường ưu tiên như vậy. Đã hỏng thì làm cán bộ tốt sao được?

Điều này có vẻ xa lạ với đa phần mọi người ở Việt Nam nhưng lại rất gần, dễ hiểu với thanh niên các nước văn minh.

Tôi không ngạc nhiên khi củi gộc, củi khủng chất đầy và sẽ không ngạc nhiên trong một thời gian dài nữa. Bởi các đồng chí thiếu gốc, các đồng chí ăn xổi ở thì và văn hoá các đồng chí không cao.

Phú quý lòng bao giờ cũng hơn thứ phú quý bề mặt mà xã hội tôn sùng và sợ hãi.

Mỗi người ăn được bao nhiêu trong ngày, ngủ được mấy giường trong một đêm, sống được mấy trăm năm mà các đồng chí tham quá vậy?

Vậy câu chuyện của những người dân mất đất có thật khôn,g hay do thế lực thù địch bịa ra? Thật đấy, thật 100% đấy, rất đau xót, vô cùng đau xót đấy. Nhân dân đã theo lời kêu gọi của các đồng chí để lao vào khói lửa, bao thanh niên hy sinh tuổi xuân, bao bà mẹ ông bố mất con cho một ngày mai tươi sáng nhưng rồi các đồng chí đã cho họ cái gì trong thời bình? Biết bao gia đình mất đất, bị chôn vùi trong nỗi uất hận, sự đau khổ, phản kháng đấu tranh không khéo là vào tù, rồi chết rục trong cô đơn, tủi nhục.

Những gì tôi viết là sự thật, là nỗi đau khổ thực sự, cho dù có bị chụp mũ, bị đặt tên, phân loại kiểu gì thì sự thật vẫn là sự thật. Con chim sinh ra phải hót, người chính trực sinh ra phải nói sự thật, cho dù có phải trả giá cho lời nói của mình.

Thay vì cảm giác hả hê tầm thường, tôi chỉ thấy đau xót, một đất nước mà tham nhũng tràn lan như vậy thì đi đâu về đâu, người dân biết dựa vào đâu để có niềm tin vào ngày mai. Hiện thực chính là sự hứa hẹn của mấy chục năm trước, khi bao triệu thanh niên lao mình vào máu lửa đấy.

Lịch sử sẽ ghi tên các đồng chí, nhưng ghi vào phần nào thì tôi không chắc.

Một căn nhà mà các cột trụ mục ruỗng như vậy thì người dưới mái nhà ấy sẽ ra sao? Lòng tự hào dân tộc, lòng tin vào tương lai sẽ thế nào? Thế hệ trẻ biết ngẩng mặt vào đâu để học những điều từ tế?

Làm ơn loại bỏ chữ “đầu tàu” ra khỏi ngôn ngữ chính trị!

 

Làm ơn loại bỏ chữ “đầu tàu” ra khỏi ngôn ngữ chính trị!

Mai Bá Kiếm

17-1-2023

Chiều nay, anh Bảy “vịt quay” ca bài “Chia Tay Mùa Xuân” (nhạc Đức Dũng, thơ Nguyễn Đình Chính) có câu rất giống hoàn cảnh của anh “Chúng mình chia tay nhau khi tháng giêng vừa tới”, nên anh sẽ không chúc tết đồng bào lúc giao thừa Xuân Quý Mão!

Tôi mừng vì lý do khác, từ nay khỏi phải loạn não vì cái “đầu tàu”, do đi thăm tỉnh nào ảnh đều “ca” tỉnh đó là “đầu tàu” kinh tế cả nước. Nhưng tôi lại thất vọng, vì anh Võ Văn Thưởng lại nhắc vai trò “đầu tàu” của TP.HCM đang giảm trong tâm trạng rất đau khổ. Tôi liên tưởng bài “Lời đắng cho một cuộc tình”:

“Cuộc tình nào rồi cũng phôi pha

Một “đoàn tàu” biết mấy sân ga

Xin em xem anh như một ga nhỏ dọc đường”. Tôi dân Sài gòn 4 đời, chỉ thích SG là một sân ga quèn.

Anh Thưởng ạ, đoàn tàu SE 7/8 có 59 toa, anh Bảy ví von 59 toa như 63 tỉnh, thành, trong đó TPHCM có công suất lớn nhất phải kéo. Nhưng anh Bảy vui tính, hay nói lấy lòng, nhưng mau quên!

Về lý thuyết, đoàn tàu mà có nhiều đầu tàu sẽ trật đường ray và lật trong vòng một nốt nhạc. Về ẩn dụ, không nước nào gọi nền kinh tế quốc gia là “đoàn tàu”, trong đó có một địa phương giàu nhất làm “đầu tàu” kéo.

GDP California năm 2022 là 3.160 tỷ USD, đứng hàng thứ năm thế giới nhưng không có tổng thống Mỹ nào “ca” California là: đầu tàu” hay “bệ phóng” nền kinh tế Mỹ.

Bắc Kinh, Thượng Hải, Thẩm Quyến đứng thứ 1, 2, 3 của nền kính tế TQ, nhưng Tập chưa bao giờ gọi 3 nơi này là “đầu tàu”. Vì đơn vị hành chính không thể là một “cổ máy kinh tế”. Từ năm 1980, TQ chọn làng chài Thẩm Quyến làm “Đặc khu kinh tế” với các chế độ ưu đãi mà các địa phương khác không có được. Chính “Đặc khu kinh tế Thẩm Quyến” là “đầu tàu” kéo nền kinh tế TQ. “Cơ chế, chính sách” là “cổ máy” chứ không phải UBND Thẩm Quyến!

Sau đó, TQ lập ra “Khu Mậu dịch thương mại tư do” với nhiều chính sách ưu đãi cho Thượng Hải. Khu mậu dịch này là “đầu máy đẩy” phụ đầu tàu kéo “Đặc khu kinh tế” đưa nền kinh tế TQ vọt lên hạng nhì thế giới. Tập không động viên các tỉnh phía Tây bị khóa sâu trong lục địa làm “đầu tàu”, dù ông cố gắng mở “một vành đai, một con đường” khai thông logistic cho các tỉnh không giáp biển.

TP.HCM chỉ dựa vào hạ tầng kính tế cũ và sự năng động của lãnh đạo thời mở cửa mà phát triển kinh tế đứng đầu cả nước. Tôi từng được theo viết bài về chuyến đi Cần Giờ của ông Trần Xuân Giá khảo sát đề án “Đặc khu kinh tế Cần Giờ” (có làng chài nghèo như Thẩm Quyến), nhưng Trung ương có duyệt đâu?

Lẽ ra phải buộc ba Đặc khu Vân Đồn, Bắc Vân Phong, Phú Quốc làm “đầu tàu” mới đúng nghĩa.

Cơ chế đặc thù cho “chính quyền đô thị” TP.HCM cũng không thể vượt trên Luật tổ chức UBND, HĐND và luật Ngân sách thì có sức mạnh đâu để làm “đầu tàu”. Chính quyền địa phương không thể là một cổ máy kinh tế cho cả nước. Tóm lại, “vặt lông” hay “đầu tàu” mới hợp nghĩa khi điền vào chỗ trống?

Quân vương!

 

Quân vương!

Lê Huyền Ái Mỹ

17-1-2023

“Ông chịu trách nhiệm chính trị của người đứng đầu khi để nhiều cán bộ, trong đó có 2 phó thủ tướng, 3 bộ trưởng có vi phạm, khuyết điểm, gây hậu quả rất nghiêm trọng; 2 phó thủ tướng đã xin thôi giữ các chức vụ, 2 bộ trưởng và nhiều cán bộ bị xử lý hình sự. Nhận thức rõ trách nhiệm trước Đảng và nhân dân, ông đã có đơn xin thôi giữ các chức vụ được phân công, nghỉ công tác và nghỉ hưu”. (Tuổi trẻ).

So với bản tin “thôi giữ chức” của hai vị phó thủ tướng cực ngắn thì bản tin về vị nguyên thủ tướng, đương kim chủ tịch nước lại… rõ nét hơn. Qua đó cũng xác tín “trong đó có hai phó thủ tướng, 3 bộ trưởng có vi phạm, khuyết điểm, gây hậu quả rất nghiêm trọng”, vốn đã được Thường trực Ban Bí thư Võ Văn Thưởng “tiết lộ” tại hội nghị toàn quốc tổng kết công tác kiểm tra năm 2022, hôm 10.1, hai phó thủ tướng đã tự giác nhận trách nhiệm chính trị, xin thôi nhiệm vụ vì để lĩnh vực phụ trách xảy ra khuyết điểm, vi phạm.

Chưa kể lời nhắn nhủ của cụ “ông về bảo vợ con ông…”…

Vả lại, “nếu có vấn đề sức khỏe không đảm bảo, hay uy tín giảm sút, thì xin thôi. Cấp có thẩm quyền khi đó sẽ xem xét miễn nhiệm nhiệm vụ ấy” – phát biểu của Tổng Thư ký Quốc hội, Chủ nhiệm Văn phòng Quốc hội Bùi Văn Cường ngày 9.1.

Quá nhiều thông tin vò vẽ nhưng là gì thì việc nêu rõ “chịu trách nhiệm chính trị của người đứng đầu” và (buộc) phải thôi giữ chức một đương kim nguyên thủ quốc gia ở nước mình là việc xưa nay hiếm, giờ đã có, lại quá fast & furious nên cũng là tín hiệu mở… mắt cho những “đồng chí” còn trong đống rơm, ôm ấp ngày chui vô đống rơm.

Chỉ là tức tưởi đôi chút, cá nhân ông “nhận rõ trách nhiệm trước Đảng và nhân dân” thì cho công bằng, Đảng cũng nhận rõ trách nhiệm với… ông không khi Đảng đã ươm mầm, nuôi dưỡng, đào tạo, rèn luyện, thử thách, tín nhiệm, bổ nhiệm ông trong từng ấy giai đoạn. Còn nhân dân – cũng muốn biết cụ thể đó là trách nhiệm gì, là cái vị trí đứng đầu ấy đấy, nó cơ man những vi phạm, hệ lụy nào. Liệu sau đây, với những ví dụ điển hình từ Việt Á đến AIC và hàng loạt “đăng kiểm”, Đảng có thực hiện một tổng kết chuyên đề, chỉ rõ từng lỗ hổng, lợi dụng lỗ hổng và vô hiệu hóa từng/ toàn cấp ủy đảng, công khai trước nhân dân, đối thoại với cử tri – đáp lại là giải trình của chính phủ, của từng cấp chính quyền, lĩnh vực ở từng vấn đề xã hội – để ít nhất cũng là phép “trị liệu” ngăn ngừa, cảnh tỉnh!

Đất nước chỉ một đảng thì lấy sức cạnh tranh tự thân mà làm sạch mình đi, tăng “kháng thể” liêm chính, hiểu biết, trung thực để mạnh lên đi, đừng hễ/dễ nghĩ ai chống mình, phá mình mà mình tự hư, tự hoại, tự hủy tự khi nào, từ đâu, có “địa chỉ” và “chỉ dẫn sử dụng” hết cả đấy! Nó là nhân để đưa đến quả ngày nay, không triệt nhân thì quả cứ rụng đầy, thối cả sân, ung cả vườn, mạt cả rừng.

Như hôm qua, hai bóng hồng blouse trắng vừa bị bắt, nối đuôi theo “minh quân” giám đốc; hôm nay lại cựu cục trưởng đăng kiểm nhận hối lộ như nhận lương tháng bị tóm, cảm giác cứ chạm thật nhẹ, rung thật khẽ vào đâu, đơn vị nào cũng xịt ra những hàng lớp cán bộ, lãnh đạo, doanh nghiệp tiếp tay sai phạm, gian dối, tham ô, hối lộ.

Thì chịu trách nhiệm trước nhân dân, nào đâu chỉ mỗi mình ông chủ tịch.

***

Thời cổ đại, nhiều vương hầu, trong đó có Achilles đã được gửi cho Centaur Chiron – trong thần thoại Hy Lạp thì đây là loài nửa thú nửa người – nuôi nấng, dạy dỗ, tức là mỗi vị quân vương đều phải biết sử dụng bản năng của nửa người nửa thú. Bậc quân vương không cần phải có tất cả những phẩm chất tốt như nhân từ, trung tín, nhân đạo, chính trực nhưng cần phải làm như có tất cả. “Một vị quân vương ở thời hiện tại, mà tôi không tiện nhắc tên, không rao giảng điều gì khác ngoài hòa bình và lòng trung tín, và ngài không ưa cả hai thứ đó; và nếu ngài còn theo đuổi hai thứ đó thì chúng đã lấy của ngài tên tuổi và cả sự nghiệp rất nhiều lần rồi”.

Là mấy ý, câu tôi vừa đọc được trong cuốn Quân vương của nhà tư tưởng N. Machiavelli, sống cách chúng ta gần 600 năm trước.

Chủ tịch nước Việt Nam từ chức trong bối cảnh Đảng Cộng sản tăng cường trấn áp tham nhũng

 

Chủ tịch nước Việt Nam từ chức trong bối cảnh Đảng Cộng sản tăng cường trấn áp tham nhũng

Reuters

Tác giả: By Khanh Vu  Phuong Nguyen

Cù Tuấn, dịch

17-1-2023

Chủ tịch nước Việt Nam Nguyễn Xuân Phúc từ chức sau khi Đảng Cộng sản cầm quyền đổ lỗi cho ông về “những vi phạm và sai trái” của các quan chức dưới quyền, chính phủ cho biết ngày 17-1, trong một bước leo thang lớn của cuộc chiến chống tham nhũng trên đất nước này.

Ông Phúc, cựu thủ tướng được tín nhiệm rộng rãi trong việc thúc đẩy các cải cách hỗ trợ doanh nghiệp, đã giữ chức vụ Chủ tịch nước phần lớn mang tính nghi thức kể từ năm 2021 và là quan chức cấp cao nhất bị Đảng hạ bệ do tham nhũng.

Việt Nam không có lãnh đạo có quyền hành tối cao và được lãnh đạo chính thức bởi “Tứ Trụ”: Tổng bí thư đảng, Chủ tịch nước, Thủ tướng và Chủ tịch Quốc hội.

Ông Phúc, 68 tuổi, phải chịu trách nhiệm cuối cùng về các sai phạm của nhiều quan chức, trong đó có hai phó thủ tướng và ba bộ trưởng, chính phủ cho biết.

Nhận thức đầy đủ trách nhiệm của mình trước đảng và nhân dân, ông đã làm đơn xin thôi giữ chức vụ được giao, từ chức và nghỉ hưu”, thông báo viết.

Văn phòng Chủ tịch nước không đưa ra bình luận ngay lập tức và không rõ liệu người thay thế cho ông Phúc đã được chọn hay chưa.

Tại Việt Nam đã có nhiều đồn đoán rằng ông sẽ bị cách chức sau khi hai Phó thủ tướng phục vụ dưới quyền ông bị cách chức vào tháng 1, khi đảng tăng cường gấp đôi nỗ lực chống tham nhũng qua chiến dịch “đốt lò” do Nguyễn Phú Trọng, người đầy quyền lực lâu năm dẫn đầu.

Năm ngoái, Đảng cho biết, đã có 539 đảng viên bị truy tố hoặc bị “kỷ luật” vì tham nhũng và “cố ý làm trái”, bao gồm các bộ trưởng, quan chức cấp cao và nhà ngoại giao, trong khi cảnh sát điều tra 453 vụ tham nhũng, tăng 50% so với năm 2021.

Ông Trọng hồi đầu tháng này cho biết, Đảng sẽ “quyết tâm hơn”, “hiệu quả hơn và có phương pháp hơn” trong cách tiếp cận chống tham nhũng, đồng thời cam kết sẽ mang lại kết quả.

Không chắc chắn có tác động gì

Có các ý kiến khác nhau về tác động của nỗ lực chống tham nhũng đối với đầu tư và chính sách.

Lê Hồng Hiệp thuộc Chương trình Nghiên cứu Việt Nam tại Viện ISEAS-Yusof Ishak của Singapore, cho biết, cuộc thanh trừng có thể mở đường cho các nhà lãnh đạo trong sạch hơn, có năng lực, trỗi dậy.

Miễn là việc cải tổ lãnh đạo không dẫn đến những thay đổi chính sách triệt để, thì tác động của chúng đối với nền kinh tế cũng sẽ bị hạn chế”, ông Hiệp đăng trên tài khoản Facebook của mình.

Tuy nhiên, Hà Hoàng Hợp, một thành viên cao cấp của cùng viện nghiên cứu trên, cho biết, sự từ nhiệm của ông Phúc và sự không chắc chắn về tác động của cuộc trấn áp có thể khiến các nhà đầu tư lo lắng.

Điều này có thể dẫn Việt Nam đến một thời kỳ bất ổn, khiến bạn bè và các nhà đầu tư nước ngoài lo lắng”, ông nói.

Việc từ chức của ông Phúc cần có sự chấp thuận của cơ quan lập pháp, mà các nguồn tin hôm 16-1 cho biết, sẽ tổ chức một cuộc họp bất thường hiếm hoi trong tuần này, làm tăng thêm kỳ vọng rằng số phận của ông Phúc đã được định đoạt.

Ông Phúc, người được biết đến ở Việt Nam với tính cách thân thiện và tình yêu dành cho đội tuyển bóng đá quốc gia, đã từng được cho rằng, sẽ là Tổng bí thư đảng, cương vị danh giá nhất của Việt Nam, trong tương lai.

Với tư cách là Thủ tướng từ năm 2016 đến năm 2021, ông đã duy trì tốc độ tăng trưởng kinh tế trung bình 6% hàng năm cho quốc gia chuyên sản xuất đang phát triển của châu Á này và giúp thúc đẩy quá trình tự do hóa, bao gồm các thỏa thuận thương mại với Liên minh châu Âu và các cường quốc Thái Bình Dương.

Bất chấp sự từ chức của ông Phúc, chính phủ hôm thứ Ba 17-1 đã ca ngợi những thành tích của ông, đặc biệt là phản ứng với đại dịch.

Đồng chí Nguyễn Xuân Phúc đã có nhiều cố gắng trong lãnh đạo, chỉ đạo, điều hành công tác phòng, chống dịch COVID-19, đạt được những kết quả quan trọng”, thông cáo viết.