Bài đăng nổi bật

Việc Cuba thả tù nhân không bao gồm những người chỉ trích

  Việc Cuba thả tù nhân không bao gồm những người chỉ trích. Chính phủ nên trả tự do vô điều kiện cho những người bị giam giữ vì bất đồng ch...

Thứ Ba, 29 tháng 11, 2022

Bản chất của những cuộc biểu tình ở xứ độc đảng

 

Bản chất của những cuộc biểu tình ở xứ độc đảng

Đỗ Ngà

28-11-2022

Trong mỗi quốc gia, không thể có chuyện lúc nào mọi người có cùng quyền lợi như nhau, vì thế mỗi chính sách (đối nội) ban ra sẽ làm hài lòng thành phần này nhưng lại làm phật lòng thành phần khác. Đó được xem như là điều hiển nhiên. Ví dụ, chính sách bảo hiểm y tế Obamacare làm cho thành phần này hoan nghênh nhưng thành phần khác lại phản đối. Hay như việc ông Trump dự định xây bức tường ngăn biên giới giữa Mexico và Mỹ cũng cũng vậy, cũng được thành phần này ủng hộ nhưng thành phần khác thì phản đối. Nói chung, trong một quốc gia thì không bao giờ có loại chính sách nào là “đem lại lợi ích cho toàn dân”.

Trong cái gọi là “tư tưởng Hồ Chí Minh” thì Đảng Cộng Sản hay nhắc đi nhắc lại câu nói “đảng và nhân dân là một” đấy là một câu nói hoàn toàn mị dân. Bởi ngay cả trong dân thì quyền lợi giữa các thành phần xã hội đã rất khác nhau, đảng đứng về phía “toàn dân” sao được? Ví dụ hai người đang đánh nhau, tôi nói tôi “đứng về phía hai anh” thì đứng thế nào được? Đấy là nói xạo.

Thực chất không có quyền lợi toàn dân và quyền lợi của đảng là một được, thực tế là đối nghịch nhau. Tại Việt Nam và Trung Quốc cũng như các nước Cộng sản khác, dân không có quyền truất phế vai trò cầm quyền của đảng nên sự đối nghịch về quyền lợi duy trì thường trực, có khi nó tạm lắng, có khi nó lại bùng.

Chính phủ của một nước dân chủ có khi đứng về thành phần này nhưng có khi lại đứng về thành phần khác, tùy theo đảng nào chiến thắng thành đảng cầm quyền. Về bản chất, chính sách của chính phủ ở xứ dân chủ là ưu ái một thành phần dân chúng trong xã hội và làm bất lợi cho thành phần khác chứ không phải ưu ái cho đảng mà chèn ép toàn dân như Chính quyền Cộng sản.

Tại các nước dân chủ, khi ra chính sách, các nhà hoạch định phải động não, phải cân đo đong đếm rất tỉ mỉ để khi chính sách ban hành, nó dung hòa giữa các thành phần trong xã hội. Thành phần này được lợi nhưng thành phần khác chịu thiệt thòi trong khả năng có thể chấp nhận được. Như thế đã là quá tốt rồi.

Nhiều người ở xứ độc đảng khi sang các nước “tư bản giãy chết” định cư thì họ hay “Wow” về những chính sách mà các nước này thưc hiện. Ngược lại, với nhà nước độc đảng như Việt Nam, khi chính quyền thấy rằng, họ không thể quản được vấn đề gì thì họ cấm. Điều đó không phải Đảng vì mình đẩy hết thiệt thòi về cho dân sao? Ở các nước dân chủ, chính quyền nào quản không nổi thì “cút” để cho đảng khác làm.

Biểu tình ở các nước dân chủ, hầu hết là phản đối chính sách. Để giải quyết ổn thỏa, chỉ cần thay đổi chính sách là giải quyết vấn đề; trong khi đó, biểu tình tại xứ độc đảng thì rất dễ biến thành biểu tình chống chế độ. Bởi dù có thừa nhận hay không thì thực tế giữa Đảng Cộng Sản và nhân dân cũng mâu thuẫn về quyền lợi. Sự mâu thuẫn này là thường trực, cho nên có mồi lửa đủ mạnh thì có thể mất kiểm soát.

Dòng chảy lịch sử ở các nhà nước dân chủ nó là sự làm mới liên tục. Để tồn tại, đảng cầm quyền phải đầu tư chất xám trong mỗi chính sách. Nếu họ nỗ lực hết sức mà không vừa lòng số đông, thì họ bị thay thế bởi đảng phái khác và đảng thay thế ấy cũng phải mới, nếu không thì “cút xéo”.

Chính vì bản chất như thế này mà tính bền vững của chế độ dân chủ rất cao. Ngược lại, nhà nước độc đảng luôn tìm cách đè nén để dân đừng trỗi dậy nên về bản chất, nhà nước này đang đặt ngai vàng cai trị của mình trên kho thuốc nổ. Sẽ không có nhà nước độc đảng nào “muôn năm” được. Nó sẽ chết vào một thời điểm lịch sử nào đấy, không thể khác được.

***

Từ ngày 27-11, Trung Quốc đối mặt với tình trạng biểu tình rộng khắp. Về nguyên nhân gốc là do chính sách phong tỏa Covid hà khắc, tuy nhiên nếu đào sâu chính sách này thì nó trở về bản chất “quản không được thì cấm”, nghĩa là Đảng Cộng Sản Trung Quốc đang đẩy người dân đến giới hạn chịu đựng chỉ vì họ quản không xuể. Và mâu thuẫn này rất dễ chuyển thành biểu tình chống chế độ. Đó là vì sao cả thế giới bàn tán rất mạnh về cuộc biểu tình này. Về bản chất, nó rất khác với biểu tình ở các nước dân chủ.

Năm ngoái, Đảng Cộng Sản Việt Nam cũng theo cách “quản không được thì cấm” và đẩy người dân Việt đến giới hạn. May mà dân khí đất nước yếu chứ nếu nđủ mạnh thì Đảng Cộng Sản khó mà đối phó được “kho bom” dân Việt.

Không biết biểu tình ở Trung Quốc sẽ dẫn tới đâu? Nếu Tập cận Bình dập được thì kho bom này cũng còn đó. Nó sẽ chực chờ một chính sách hại dân ban ra là ngòi nổ kích hoạt. Từ thảm kịch Thiên An Môn đến nay là 33 năm thì ngòi nổ kho bom lại kích. Nếu dập tắt thì lần sau lại bị tiếp và có ngày Đảng Cộng Sản Trung Quốc cũng phải “banh xác”, nếu không chịu tự dân chủ hóa.


Đối ngoại và lựa chọn hàng ‘độc’: ‘vàng’ và ‘tốt’

 

Đối ngoại và lựa chọn hàng ‘độc’: ‘vàng’ và ‘tốt’

Blog VOA

Trân Văn

28-11-2022

Dân Việt tưởng niệm 25 năm trận chiến Gạc Ma chống Trung Quốc

Không ai ngờ trong bối cảnh như hiện nay, các viên chức hữu trách ở Việt Nam lại moi phương châm “16 chữ vàng” và “tinh thần bốn tốt” ra… dùng lại để chứng minh thiện chí của đảng CSVN…

Trong vài năm gần đây, sự hung hăng của Trung Quốc nhằm hiện thực hóa yêu sách về chủ quyền tại biển Đông đã khiến phương châm “16 chữ vàng” – láng giềng hữu nghị, hợp tác toàn diện, ổn định lâu dài, hướng tới tương lai và “tinh thần bốn tốt” – láng giềng tốt, bạn bè tốt, đồng chí tốt, đối tác tốt(được Trung Quốc đề ra và xác lập như kim chỉ nam cho quan hệ Trung – Việt) tuyệt tích tại Việt Nam.

Không ai ngờ trong bối cảnh như hiện nay, các viên chức hữu trách ở Việt Nam lại moi phương châm “16 chữ vàng” và “tinh thần bốn tốt” ra… dùng lại để chứng minh thiện chí của đảng CSVN, chính quyền Cộng hòa XHCN Việt Nam đối với Trung Quốc (1). Chẳng lẽ chỉ vì ông Nguyễn Phú Trọng là chính khách đầu tiên được Trung Quốc mời thăm Trung Quốc ngay sau khi Đại hội 20 của đảng cộng sản Trung Quốc kết thúc?

Nếu đem “16 chữ vàng” và “tinh thần bốn tốt” so với những gì vừa diễn ra thì có thể thấy những… láng giềng hữu nghị, hợp tác toàn diện, ổn định lâu dài, hướng tới tương lai và… láng giềng tốt, bạn bè tốt, đồng chí tốt, đối tác tốt đúng là… hàng “độc”!

***

Mỹ sẽ sớm nâng quân số đồn trú tại Philippines, Indonesia và tăng số lượng đơn vị trú đóng được hoán chuyển theo định kỳ. Theo Trung tướng Bartolome Bacarro – Tham mưu trưởng quân đội Philippines thì Mỹ muốn xây dựng thêm các cơ sở quân sự tại năm khu vực ở phía Bắc Philippines. Hai trong năm khu vực này nằm ở tỉnh Cagayan – đối diện với Đài Loan và sẽ giống như những tiền đồn để phòng ngừa và ứng phó với xung đột Đài – Trung. Còn các căn cứ quân sự ở khu vực Palawan và Zambales (những tỉnh giáp với biển Đông) sẽ tạo điều kiện để quân đội Mỹ có thể hỗ trợ Phiplppines nhanh hơn, tốt hơn khi xảy ra xung đột giữa Philippnes và Trung Quốc ở vùng biển hai bên đang có tranh chấp về chủ quyền. Đó là những thông tin mới nhất liên quan đến hợp tác quốc phòng giữa Mỹ và Philippines sau Hiệp định gia tăng hợp tác quốc phòng được ký 2014.

Từ đó đến nay, quân đội Mỹ đã xây dựng hệ thống nhà ở, cơ sở huấn luyện chung, kho cất – trữ phương tiện quân sự,… trong một số căn cứ quân sự của Philippines. Khi tình hình thay đổi, việc đồn trú tại Philippines không còn cần thiết, Mỹ sẽ giao toàn bộ các hệ thống này cho quân đội Philpippnes sử dụng. Quân đội Mỹ cũng đã gửi nhiều đơn vị cố vấn quân sự (Security Force Assistance Brigade – SFAB) đến Philippines để hỗ trợ huấn luyện quân đội Philippines suốt từ 2014 đến nay. Ngoài việc cùng tham gia các cuộc tập trận chung theo định kỳ với các quốc gia khác trong khu vực Ấn Độ Dương – Thái Bình Dương (như Pacific Pathways,…) quân đội Mỹ và quân đội Philippines còn tổ chức những cuộc tập trận song phương (như Salaknib’ 22…) để gia tăng khả năng và hiệu quả phối hợp khi cần.

Những điều tương tự đã, đang hoặc sẽ diễn ra tại một số quốc gia thuộc khối ASEAN như Indonesia, Malaysia, Thái Lan. Ông Lloyd Austin – Bộ trưởng Quốc phòng Mỹ vừa nhắc lại lý do Mỹ hành xử như vẫy: Việc càng ngày càng nhiều quốc gia có cùng chí hướng – cùng nhau duy trì các nguyên tắc chung của luật pháp quốc tế để bảo vệ trật tự quốc tế là điều đặc biệt quan trọng (2)

***

Sau khi Nga xâm lược Ukraine, cả thế giới chật vật xoay sở với tác hại từ cuộc chiến do Nga khởi xướng, hợp tác quân sự, hợp tác quốc phòng để bảo vệ luật pháp quốc tế, ngăn chặn sử dụng vũ lực trở thành xu thế chung. Đó là lý do Đông Á thu hút sự chú ý cao hơn của cộng đồng quốc tế. Bảo vệ trật tự ở biển Đông không chỉ là chuyện riêng của Mỹ và một số quốc gia Đông Nam Á. Tuy sẽ gặp nhiều khó khăn trong phát triển kinh tế nếu đối đầu với Trung Quốc nhưng Canada vừa loan báo sẽ chi 1,7 tỉ Mỹ kim cho hoạt động tuần tra, tình báo và an ninh thông tin ở khu vực Ấn Độ – Thái Bình Dương để xây dựng quan hệ chặt chẽ hơn với các đồng minh ở châu Á nhằm chống lại ảnh hưởng của Trung Quốc (3)… Trong vô số thông tin có liên quan đến hợp tác quân sự, hợp tác quốc phòng nhằm kiềm chế Trung Quốc, không thấy thiên hạ đề cập đến Việt Nam.

Ý tưởng của Mỹ: Xây dựng hệ thống kho, dự trữ quân cụ, quân nhu tại Việt Nam nhằm giúp quân đội Mỹ triển khai nhanh các chiến dịch nhân đạo, giúp giải quyết hậu quả thiên tai tại khu vực Đông Nam Á nhờ các nguồn tiếp liệu đã sẵn sàng… dường như đã chết. Ý tưởng này được tướng Dennis Via nêu ra năm 2016 khi là Tư lệnh Bộ Chỉ huy Tiếp vận của Lục quân Mỹ. Lúc đó, một số nguồn thạo tin còn đề cập đến khả năng, nếu Việt Nam đồng ý, hệ thống kho tiếp liệu, dự trữ quân cụ, quân nhu cho các chiến dịch nhân đạo sẽ được thiệt lập ở miền Trung Việt Nam… Sau tướng Via, tướng Robert Brown (Tư lệnh Lục quân Mỹ ở khu vực Thái Bình Dương từ 2016 đến 2019) tiếp tục lập lại ý tưởng này nhưng ngoài Việt Nam, tướng Brown tính thêm Malaysia, Bangladesh, Cambodia như những nơi có thể nhắm tới!

Giống như tướng Via, tướng Brown giải thích tại sao quân đội Mỹ bận tâm về chuyện này: Đó là khu vực chắc chắn sẽ xảy ra những thảm họa. Kế hoạch này nhằm tư vấn, hỗ trợ cứu được nhiều mạng người nhất trong toàn khu vực (4)!

Trước nay, quân đội Mỹ đã và vẫn tiếp tục thực hiện các chiến dịch nhân đạo, hỗ trợ nhiều quốc gia, khu vực thoát ra khỏi các thảm nạn. Tại sao họ đã xác định Việt Nam là địa điểm lý tưởng để xây dựng hệ thống cất trữ phương tiện, vật dụng dành riêng cho các chiến dịch nhân đạo và hợp tác Mỹ – Việt càng ngày càng chặt chẽ nhưng ý tưởng đó dường như chẳng đến đâu?

Tại sao trong thời điểm hợp tác quân sự, hợp tác quốc phòng giữa Mỹ và nhiều quốc gia khác với một số thành viên ASEAN càng lúc càng sôi động lại không thấy bóng dáng Việt Nam? Câu trả lời nằm ở phía Việt Nam. Sau khi Việt Nam tuyên bố sẽ cương quyết thực hiện “chính sách ba không” (Không liên minh quân sự. Không cho bất kỳ quốc gia nào đặt căn cứ quân sự tại Việt Nam. Không sử dụng quan hệ song phương nhắm vào một quốc gia khác), rồi tăng thêm một “không” (không sử dụng vũ lực hoặc đe dọa sử dụng vũ lực trong quan hệ quốc tế) thành “chính sách bốn không” và cương quyết giữ chặt các “không” ấy bất kể tình thế của Việt Nam ra sao, chắc là thiên hạ đã nản. Không phải tự nhiên mà có các “không”! Cứ ngẫm ắt sẽ thấy, các “không” thụ thai và ra đời từ “vàng” và “tốt”.

Trừ Trung Quốc, chẳng có chính quyền của quốc gia nào hứa sẽ giúp đảng CSVN duy trì vai trò lãnh đạo “toàn diện” và “tuyệt đối” tại Việt Nam. Muốn được “người bạn lớn” tận tình hỗ trợ thì phải xài “vàng” và “tốt”. “Vàng” và “tốt” đúng là hàng… “độc”!

Chú thích

(1) https://tuyengiao.vn/thoi-su/chuyen-tham-trung-quoc-cua-tong-bi-thu-la-su-kien-dac-biet-quan-trong-141488

(2) https://www.armytimes.com/news/your-army/2022/11/21/the-army-piece-of-a-growing-us-footprint-in-philippines-indonesia/

(3) https://www.stripes.com/theaters/americas/2022-11-27/canada-military-ties-indo-pacific-8208193.html

(4) https://www.armytimes.com/pay-benefits/military-benefits/2016/08/25/army-grows-pacific-pathways-ties-with-asian-partners/


Tại sao Trung Quốc luôn muốn giữ chính sách Zero-COVID?

 

Tại sao Trung Quốc luôn muốn giữ chính sách Zero-COVID?

Nguyễn Hồng Vũ

28-11-2022

Mấy hôm nay, mình thấy liên tục các cuộc biểu tình về chính sách Zero-COVID ở Trung Quốc. Mình không biết rằng kết quả các cuộc biểu tình đó sẽ đi đến đâu nhưng có lẽ trước mắt nhân dân Trung Quốc sẽ bị thiệt thòi khá nhiều. Nguyên nhân của các cuộc biểu tình trên có thể là vì họ chưa tìm ra được câu trả lời thỏa đáng cho việc áp dụng chính sách Zero-COVID.

Đây là một câu hỏi rất khó để có thể tìm được câu trả lời một cách rõ ràng. Từ khi các ca COVID-19 đầu tiên được phát hiện vào cuối năm 2019, cho đến nay đã là 3 năm. Những kỹ thuật sinh học tân tiến nhất hành tinh đã được sử dụng để nghiên cứu virus SARS-CoV-2 từ đầu năm 2020 và đến cuối năm 2020 thì hàng loạt các vaccine đã ra đời. Việc sử dụng vaccine rộng rãi đã làm chậm sự lây lan của virus và giảm tỉ lệ tử vong đáng kể do bệnh COVID-19. Đến khoảng cuối năm 2021 – đầu năm 2022 thì tình hình dịch bệnh lắng xuống đáng kể và nhiều nước trên thế giới bắt đầu mở cửa lại, dần bỏ bớt các thủ tục phiền hà về cách ly và xét nghiệm COVID.

Tuy nhiên, Trung Quốc lại vẫn giữ chính sách “Zero COVID” cho đến nay thì thật khó hiểu. Nó như một hiện tượng lạ mà con người chưa tìm được lời giải thích.

Đứng ở khía cạnh khoa học thì việc giữ cho khoảng 1.5 tỉ người Trung Quốc “không dính” COVID-19 là việc không tưởng vì:

1/ Vaccine tốt nhất hiện nay vẫn không ngăn được 100% sự lây nhiễm.

2/ Virus SARS-CoV-2 vẫn đang biến đổi thành những chủng khác để vượt hàng rào miễn dịch.

3/ Việc lock down 1.5 tỉ người dân và các việc cấm đi lại giữa các quốc gia vẫn không thể nào là tuyệt đối!

Đứng ở khía cạnh y tế thì càng khó hiểu [hơn] vì:

1/ Việc sử dụng vaccine đã giảm đáng kể tỉ lệ người chết do COVID-19, do vậy, lợi ích của việc lock down không còn như trước kia.

2/ Dù rằng các chủng virus mới (Delta, Omicron) có làm giảm hiệu quả ngăn lây nhiễm của vaccine nhưng hiệu quả ngăn bệnh COVID-19 tiến triển xấu, vẫn còn khá tốt.

3/ Hiện nay, chỉ còn một số nhỏ những người có hệ miễn dịch suy yếu, người có bệnh nền không đáp ứng với vaccine thì có nguy cơ cao khi nhiễm bệnh COVID-19. Nhưng với những nghiên cứu về thuốc điều trị COVID-19 trong thời gian qua thì chúng ta có khá nhiều các liệu pháp để điều trị cho nhóm người này nếu cần thiết và hệ thống y tế không còn bị quá tải như lúc trước khi có vaccine nữa.

Đứng ở khía cạnh xã hội thì việc lock down làm ảnh hưởng nặng nề đến sự phát triển kinh tế, sức khỏe và tâm lý của người dân.

Tóm lại, đứng ở hầu hết các góc cạnh mà phân tích thì có vẻ chẳng ai có thể hiểu tại sao chính quyền của ông Tập Cận Bình vẫn giữ nguyên chính sách Zero-COVID cho đến nay! Mình thỉnh thoảng có nói chuyện với các nhà khoa học người Trung Quốc đang làm việc ở Mỹ về việc này và chính họ cũng chẳng hiểu vì sao người dân của họ lại “sợ” COVID-19 đến thế?!

Nếu các bạn nhìn vào đại hội đảng Cộng Sản Trung Quốc lần thứ XX vừa được tổ chức vào giữa tháng 10 vừa qua (hình trong bài) thì với kiểu xếp ghế ngồi gần sát nhau, các vị quan chức lớn ngồi hàng đầu không đeo khẩu trang và thậm chí họ còn chơi kèn trong hội trường thì có lẽ không phải họ “sợ” COVID-19 đến thế đâu! Câu trả lời cho câu hỏi trên có lẽ không phải nằm ở khía cạnh khoa học hay y tế mà ở khía cạnh chính trị!

Mong nhân dân Trung Hoa sớm tìm được lối ra không những cho đại dịch COVID-19 mà cho chính cuộc sống của họ!

Bảo trọng nhe bà con!

_____

Thông tin tham khảo:

– Những hình ảnh đầu tiên từ Đại hội XX Đảng Cộng sản Trung Quốc – Zing

– Protesters are so upset with China’s COVID rules, some are openly saying Xi should go – NPR

– China Covid Unrest Boils Over as Citizens Defy Lockdown Efforts – Bloomberg


Tại sao nhân loại cần dân chủ và một trật tự thế giới căn cứ trên luật quốc tế

 

Tại sao nhân loại cần dân chủ và một trật tự thế giới căn cứ trên luật quốc tế

Đào Tăng Dực

28-11-2022

Những quốc gia khác biệt, với cương thổ rõ rệt, nhưng xây dựng trên nền tảng dân chủ, sẽ đưa đến một cộng đồng nhân loại đặt nền tảng trên một hệ thống luật quốc tế nghiêm minh. Ngược lại, những quốc gia độc tài, độc đảng, sẽ đưa đến một trật tự thế giới xây dựng trên nền tảng bạo lực của kẻ mạnh.

Năm 2014, nhân loại đã chứng kiến Liên bang Nga dưới sự lãnh đạo của nhà độc tài Putin, ngang nhiên xâm chiếm và sát nhập bán đảo Crimea của Ukraine vào Liên bang Nga bằng vũ lực, bất chấp Ukraine là một thành viên chính thức của Liên Hiệp Quốc và sự kiện chính Liên bang Nga, như là hậu duệ của Liên Bang Xô Viết, đã long trọng ký kết tôn trọng tinh thần của Bản Hiến Chương Liên Hiệp Quốc.

Hành động này của Putin hoàn toàn đi ngược với tinh thần điều 2.1 của Hiến Chương Liên Hiệp Quốc như sau:

Tất cả mọi thành viên trong những quan hệ quốc tế không thể sử dụng sự đe dọa hay sử dụng vũ lực chống lại sự vẹn toàn lãnh thổ hay tính độc lập chính trị của bất cứ quốc gia nào, hoặc dưới bất cứ hình thức nào đi ngược với những mục tiêu của Liên Hiệp Quốc”.

Cộng đồng quốc tế và NATO lúc đó chỉ phản ứng chiếu lệ. Ngoài một số cấm vận giới hạn đối với Nga, họ chỉ chú trọng đến việc huấn luyện binh pháp Tây phương và trang bị thêm cho quân đội Ukraine.

Trong khi đó, mặc dầu cư xử như một côn đồ trên trường quốc tế, nhưng uy tín của Putin lên cao tại Nga vì đã chiếm được bán đảo chiến lược Crimea với Hải cảng Quân sự Sevastopol, củng cố sức mạnh của Hải Quân Nga trên biển Hắc Hải.

Phản ứng quá dè dặt của NATO đã khiến Putin đánh giá thấp lòng yêu nước của nhân dân Ukraine, và ngày 24 tháng 2 năm 2022, Putin lại xua quân xâm chiếm toàn bộ Ukraine dưới chiêu bài một “chiến dịch quân sự đặc biệt” gồm khoảng 200.000 quân với xe tăng, thiết giáp, pháo binh và hải, lục, không quân tấn công 3 mặt. Miền bắc mượn đường Belarus nhằm đánh chiếm thủ đô Kiev, miền đông chiếm thành phố lớn thứ nhì Kharkiv và miền nam các tỉnh Luhansk, Donetsk, Zaporizhzia và Kherson, hầu tạo một hành lang chiến lược từ LB Nga và cắt đường Ukraine thông ra Hắc Hải.

Sau đó, vào ngày 30 tháng 9 năm 2022 Putin ngang nhiên đơn phương tuyên bố sát nhập 4 tỉnh Luhansk, Donetsk, Zaporishhia và Kherson với diện tích tổng cộng gần 100.000 cây số vuông vào LB Nga. Đồng thời, Nga cũng hăm dọa rằng bất cứ cuộc tấn công nào vào lãnh thổ Nga, kể cả các tỉnh vừa được sát nhập, sẽ bị coi là tấn công vào đất mẹ Nga thiêng liêng và họ có quyền tự vệ bằng vũ khí hạt nhân.

Câu hỏi chúng ta phải đặt ra là: Tại sao Hoa Kỳ, các quốc gia dân chủ khác trên thế giới chấp nhận tuân thủ những quy luật của công pháp quốc tế, nhất là điều 2.1 nêu trên của Bản Hiến Chương LHQ, không chiếm đoạt và sát nhập lãnh thổ của quốc gia yếu hơn, trong khi Liên bang Nga và Cộng sản Trung Quốc thì bất chấp?

Câu trả lời là: Lịch sử đã chứng minh rằng, có một tương quan nghiêm túc giữa tính dân chủ nội tại trong một quốc gia và phương thức hành xử của quốc gia đó trong bang giao quốc tế.

Một cách dễ hiểu, những quốc gia dân chủ hiến định, pháp trị và đa nguyên, tôn trọng nhân quyền và nhân phẩm của người dân, như Hoa Kỳ và các quốc gia dân chủ chân chính, có khuynh hướng tuân thủ luật quốc tế và tôn trọng chủ quyền của những quốc gia yếu hơn họ. Trong khi đó, các quốc gia độc tài độc đảng như LB Nga và CSTQ, đàn áp nhân quyền và coi thường nhân phẩm người dân, có khuynh hướng xem luật quốc tế như cỏ rác, dùng sức mạnh để xâm chiếm và sát nhập lãnh thổ các nước yếu hơn.

Lý do đơn giản là vì, tuy các quốc gia dân chủ bề ngoài dung túng nhiều khuynh hướng dị biệt, nhưng có một nền pháp trị bền vững nên rất ổn định. Trong khi đó, các quốc gia độc tài bề mặt phẳng lặng nhưng hàm chứa những bức xúc chưa bao giờ được giải quyết. Chính vì thế, các quốc gia độc tài vô cùng bất ổn. Lúc nào các nhà độc tài cũng phải gây chiến bên ngoài, nhân đó kêu gọi đoàn kết và tiêu diệt đối lập bên trong.

Hậu quả cho nhân loại là gì?

Đó là, càng nhiều quốc gia dân chủ chân chánh thì thế giới càng hòa bình thịnh vượng và luật quốc tế càng được tuân thủ nghiêm minh. Càng nhiều quốc gia độc tài độc đảng thì thế giới càng nhiều chiến tranh tang tóc và quy luật duy nhất sẽ là bạo lực của kẻ mạnh.

Chính vì thế, trách nhiệm của những công dân trong các quốc gia độc tài hiện tại trên thế giới như LB Nga, Trung Quốc, Bắc Hàn, Cuba, Iran và đối với chúng ta người Việt Nam, trong nước lẫn hải ngoại, già lẫn trẻ, nam lẫn nữ, bất kể tôn giáo hay chính kiến, là phải góp phần cho tiến trình dân chủ hóa đất nước, đạp đổ độc tài CSVN, hầu xây dựng một nền dân chủ hiến định, pháp trị và đa nguyên cho dân tộc.

Làm như thế, một mặt chúng ta giúp cho tổ quốc Việt Nam tươi đẹp hơn. Mặt khác, chúng ta cũng hoàn thành trách nhiệm như một công dân tốt của cộng đồng nhân loại.