Bài đăng nổi bật

Việc Cuba thả tù nhân không bao gồm những người chỉ trích

  Việc Cuba thả tù nhân không bao gồm những người chỉ trích. Chính phủ nên trả tự do vô điều kiện cho những người bị giam giữ vì bất đồng ch...

Thứ Năm, 26 tháng 5, 2022

Kỷ luật “nửa vời” cán bộ cao cấp và pháp luật bị nhạo báng

 

Kỷ luật “nửa vời” cán bộ cao cấp và pháp luật bị nhạo báng

Nông Văn Tiềm

21-5-2022

Chiều 19-5-2022, Toà án Hà Nội đã tuyên án 14 bị cáo trong vụ án “Buôn bán hàng giả là thuốc chữa bệnh” xảy ra tại Cục Quản lý Dược, Bộ Y tế và Công ty VN Pharma.

Điều khá bất ngờ, cựu thứ trưởng Bộ Y tế Trương Quốc Cường chỉ bị tuyên phạt 4 năm tù cho tội danh “Thiếu trách nhiệm gây hậu quả nghiêm trọng”. Theo BLHS, khung hình phạt cho tội danh này lên đến 12 năm tù giam.

Trước đó, từ khi bị bắt cho đến ngày ra toà, Trương Quốc Cường bị đánh giá là “không thành khẩn, không chịu nhận tội”. Tuy vậy, theo cáo trạng của Viện Kiểm sát Hà Nội (VKS), ông Cường chỉ bị đề nghị truy tố mức án từ 7 đến 8 năm tù.

Tại toà, Viện Kiểm sát Nhân dân TP Hà Nội nhận định về thái độ Trương Quốc Cường, “những gì bị cáo trình bày với tòa chỉ giống như nhận lỗi cho xong việc”. Do đó khi nêu quan điểm luận tội, VKS đánh giá ông Cường chưa thành khẩn nên không áp dụng các tình tiết giảm nhẹ hình phạt.

Tuy nhiên, cuối phần tranh luận, Trương Quốc Cường bất ngờ nói “xin nhận nốt trách nhiệm” như cáo trạng truy tố. Rất nhanh, ông Cường được VKS đánh giá là “thành khẩn, ăn năn, có thành tích huy chương, bằng khen” nên đề nghị HĐXX tuyên mức án 4 đến 5 năm tù, thấp hơn so với đề nghị trước đó của Viện Kiểm sát.

Thẩm phán Đào Bá Sơn, Chủ tọa phiên tòa công bố quyết định đưa vụ án ra xét xử. Nguồn: Báo Công Thương
Cảnh phiên toà xét xử Trương Quốc Cường. Nguồn: Báo Công Lý

Và đúng như một kịch bản dàn dựng, Toà đã tuyên Trương Quốc Cường 4 năm tù giam. Trên các nền tảng mạng xã hội, dân chúng đã ví bản án mà ông Cường nhận được còn thấp hơn nhiều so với bản án của một thanh niên trộm vịt.

Diễn biến phiên toà này cũng là “bản sao” của phiên toà xét xử đại tá Nguyễn Duy Linh, cựu Phó Tổng cục trưởng Tổng cục tình báo Bộ Công an, con trai “bố già” Nguyễn Văn Hưởng. Nhận hối lộ 5 triệu Mỹ kim của Vũ “nhôm”, bị truy tố chỉ… 5 tỷ VNĐ, nhưng Nguyễn Duy Linh đã bác bỏ cáo trạng, không nhận tội.

Trước giờ tuyên án, Linh “quay xe”, bất ngờ nhận tội để hưởng khoan hồng. Khung hình phạt từ 20 năm, chung thân hoặc tử hình, nhưng toà tuyên Nguyễn Duy Linh chỉ có 14 năm, để Linh đi chữa “căn bệnh nặng, có thể… chết bất kỳ lúc nào”.

***

Trở lại chuyện cựu thứ trưởng Bộ Y tế. Bảo kê cho một tập đoàn buôn thuốc giả, tội lỗi và hậu quả mà cựu thứ trưởng Trương Quốc Cường gây ra cho dân chúng Việt Nam không kể xiết. Vì vậy, bản án dành cho ông Cường được xem là khá hài hước, công lý đã không đứng về phía nhân dân và luật pháp đã bị nhạo báng.

Thông tin từ những cán bộ am hiểu nội tình cho biết, “án bỏ túi” có lợi cho Trương Quốc Cường là một sự dàn xếp. Ông Cường sẽ đổ lỗi tất cả cho cựu thứ trưởng Cao Minh Quang đến từ phía Nam và không “hé răng nửa lời” về vai trò của cựu Bộ trưởng Nguyễn Thị Kim Tiến trong vụ VN Pharma, cũng như hàng loạt bê bối trong ngành y tế suốt hơn mười năm qua. Đổi lại, Trương Quốc Cường sẽ yêu cầu “mức án không mang thêm đau khổ cho tôi và gia đình”.

Lò ông Trọng hay “tứ trụ triều đình” đã chê “củi” gộc? Ảnh minh họa. Nguồn: TTXVN

***

Trong một diễn biến khác, kỳ họp thứ 15 của Uỷ ban Kiểm tra Trung ương (UBKT) hôm 18-5-2022 phát đi văn bản đề nghị Bộ Chính trị kỷ luật hai Uỷ viên Trung ương khoá 13 là Chu Ngọc Anh và Nguyễn Thanh Long. Thật kỳ lạ, cũng tại kỳ họp thứ 13, cuối tháng 3/2022, UBKT cũng đã đề nghị Trung ương kỷ luật hai nhân vật nêu trên.

Thông tin rò rỉ từ “cung đình” cho hay, Bộ Chính trị đã nhóm họp và tranh cãi về mức kỷ luật dành cho Chu Ngọc Anh và Nguyễn Thanh Long. Lúc đầu có hai luồng ý kiến, nên đưa vấn đề ra Hội nghị BCH Trung ương 5 xem xét, hay là gói gọn trong “bàn tròn” của Bộ Chính trị. Kết quả phe đa số trong Bộ Chính trị đã không cho các Uỷ viên Trung ương có cơ hội phán xét Chu Ngọc Anh và Nguyễn Thanh Long. Quả bóng trả ngược lại UBKT và truyền thông của đảng đã đưa tin, UBKT Trung ương phát đi văn bản công khai “đề nghị Bộ Chính trị kỷ luật hai bộ trưởng Chu Ngọc Anh và Nguyễn Thanh Long”.

Xử lý như thế nào?

Không bị đưa ra Hội nghị Trung ương 5 vừa rồi, đồng nghĩa với việc hai ông Chu Ngọc Anh và Nguyễn Thanh Long tránh được cuộc bỏ phiếu thanh trừng, loại ra khỏi BCH Trung ương khoá 13. Theo các điều lệ, quy định của đảng CSVN, thẩm quyền của Bộ Chính trị khi kỷ luật Uỷ viên Trung ương chỉ là “khiển trách”, “cảnh cáo”. Vậy nên, Chu Ngọc Anh và Nguyễn Thanh Long “thoát chết”.

Tin nội bộ cho biết, tuần sau Bộ Chính trị sẽ kỷ luật “cảnh cáo” Chu Ngọc Anh và Nguyễn Thanh Long, ông Anh sẽ phải mất chức Chủ tịch UBND TP Hà Nội để về Ban Tuyên giáo Trung ương. Còn Nguyễn Thanh Long được ngồi lại Bộ Y tế cho đến hết nhiệm kỳ, vì chưa tìm ra nhân sự thay thế.

Chân dung Chu Ngọc Anh và Nguyễn Thanh Long. Ảnh trên mạng

Mặc dù UBKT Trung ương kết luận, cá nhân lãnh đạo Bộ Khoa học và Công nghệ và Bộ Y tế “đã gây hậu quả nghiêm trọng, thiệt hại tiền và tài sản của Nhà nước, gây bức xúc trong xã hội, ảnh hưởng đến uy tín của tổ chức đảng…”, nhưng lãnh đạo đảng vẫn bao che và dung túng.

Phiên toà xét xử Trương Quốc Cường và lối kỷ luật vòng vo của đảng, một lần nữa chứng minh rằng, các phiên tòa này chỉ là màn trình diễn công lý, đảng vẫn tiếp tục “ngồi xổm” lên trên mọi đạo luật và cái gọi là “nhà nước pháp quyền” không hề tồn tại trên đất nước này!

Đừng dùng chữ “nó” như Phạm Minh Chính

 

Đừng dùng chữ “nó” như Phạm Minh Chính

Trịnh Bình An

21-5-2022

Ngày 13 tháng 5 năm 2022, một clip video bỗng chốc trở nên “vai-rô” trên khắp các mạng xã hội. “Rõ ràng, sòng phẳng! Mẹ nó! Sợ gì!“. Phát biểu đầy “khí thế” của ông Phạm Minh Chính – thủ tướng nhà nước Việt Nam Cộng Sản trước cuộc gặp gỡ Ngoại Trưởng Antony Blinken – được phát ra từ trang YouTube của Bộ Ngoại Giao Hoa Kỳ.

Mẹ nó!” là câu chửi thề “Con mẹ nó!“, hay, “Mẹ nó, cái thằng Mỹ“?

Nếu là câu chửi đổng thì phạm lỗi ăn nói thô tục, còn nếu dùng “” để chỉ người thứ ba thì phạm lỗi dùng sai chữ. Ông thủ tướng thuộc vào trường hợp nào?

Bài viết này sẽ nêu lên một số nhận định về cách dùng chữ ““.

***

Phan Khôi viết về chữ “

Đoạn văn sau đây được trích trong bài “Phép Làm Văn – Bài Thứ II – Cách Đặt Đại Danh Từ” của chí sĩ Phan Khôi, đăng trên báo Phụ Nữ Tân Văn, số 73, ngày 9/10/1930, trang 13.

(Bắt đầu trích)

  1. Chữ nó dùng xưng sự vật

Chữ , trước kia ta chỉ dùng xưng hạng người mà ta lấy làm khinh hèn, chớ không mấy khi dùng mà xưng sự vật. Vậy nên khi trong câu trên có danh từ chỉ về sự vật mà câu dưới muốn nhắc lại, thật là khó lòng quá. Như trên nói con bò, thì dưới phải nhắc là con bò ấy; trên nói cái tư tưởng gì đó, thì dưới phải nhắc lại cái tư tưởng ấy. Chữ mà lôi thôi như vậy thì văn không tài nào cho gọn cho hay được.

Gần đây có nhiều người dùng chữ nó mà chỉ về sự vật. Như mấy bài của ông Trần Trọng Kim đăng trong tập báo nầy cũng có dùng một vài lần; còn tôi thì tôi dùng luôn. Dùng như vậy, ban đầu thấy hơi lạ một chút, nhưng về sau quen đi, tiện lợi lắm. Tôi muốn nói, về ngôi thứ ba số một nên dùng chữ y, chữ va, chỉ về người, còn để riêng chữ  chuyên chỉ về sự vật. Như vậy, về sự vật sẽ có một đợi (đại) danh từ nhứt định; và về người dầu hạng người nào cũng khỏi bị kêu bằng tiếng , là tiếng nghe cộc cằn và có ý khinh bỉ quá. Trong sự tiện lợi lại có ngụ ý cái bình đẳng đôi chút.

(Hết trích)

Như thế, từ rất lâu, chữ “” đã được coi là cách gọi khinh bỉ, không nên dùng.

Khi dùng “” cho sự vật, có lẽ các cụ Phan Khôi, Trần Trọng Kim đã nghĩ tới tiếng Anh hay tiếng Pháp chăng? Như chữ “it” tiếng Anh được dùng cho sự vật, thú vật. Con nít cũng là “it“, tới khi lớn mới chia ra “he” cho nam, “she” cho nữ.

Khi đề cập tới một nhóm, một tổ chức, một cơ quan, nhiều người dùng ““. Ví dụ: “Ngày hôm qua tôi đến sở xã hội nhưng nó đóng cửa vì dịch Covid“. Chữ”” thay cho “sở xã hội,” ngôi thứ ba số ít.

Tuy nhiên, để nghe nghe lịch sự hơn, nên thay “” bằng “họ“. Về nghĩa, “họ” đúng hơn, vì ám chỉ “những người làm việc trong sở“, chỉ có “họ” mới đóng cửa, nghỉ làm; chứ cái sở, “” không thể tự đóng cửa.

Nhiều bạn trẻ ngày nay thích dùng “” khi nhắc tới vợ, chồng, bạn bè,… dù biết họ tỏ sự thân mật với nhau nhưng không nên lạm dụng. Trường tiểu học, giờ tập làm văn, từng dạy tôi rằng: “Nó” là đại danh từ chỉ dùng cho con nít và thú vật“. Cho nên, gọi đứa nhỏ là ““, gọi con mèo là ““, thì được; nhưng gọi cô bồ hay anh bạn là “” thì không nên.

Đại danh từ trong tiếng Việt vô cùng phong phú. Có vô số từ để chỉ ngồi thứ ba: “anh ấy, ông ấy, cô ấy …” Nói nhanh thì thành “ảnh, ổng, cổ ...” Ngay khi nhắc tới người nhỏ tuổi hơn vẫn có thể nói một cách nhã nhặn: “cháu ấy, em ấy, nhỏ đó …”

Thậm chí với thú nuôi trong nhà, người ta cũng tìm những cách gọi nghe thiệt êm tai: “em miu nhà tôi, chú cún của anh…” Trong “Truyện Tấm Cám“, chàng hoàng tử gọi con chim vàng anh nghe dịu nhỉu: “Vàng ảnh, vàng anh, có phải vợ anh, chui vào tay áo“. Và từ rất xa xưa, ca dao Việt đã nhân cách hóa loài vật và gọi chúng một cách thân mật và lịch sự: “Chú chuột đi chợ đường xa. Mua mắm mua muối giỗ cha chú mèo“.

Khi không biết là nam hay nữ, có thể dùng “y, hắn, va” như cụ Phan Khôi đã nhắc. Tuy nhiên, ngày nay, các đại danh từ này có thể nghe không thuận tai với một số người, ta nên cẩn thận khi dùng.

Có người sẽ bảo: Không dùng “” mà dùng “thằng chả, con mẻ, ả ta...” thì lịch sự nỗi gì? Thưa đúng, khi đã không ưa thì có nhiều cách gọi rất chi là…”phong phú”.

***

Bốn trường hợp nên dùng “

Nên tránh “” nhưng “” vẫn có giá trị của ““. Đây là 4 trường hợp nên dùng ““.

Thứ nhất, với kẻ đáng khinh, đáng ghét.

Nhà thơ Nguyễn Chí Thiện có bài thơ “Tôi Biết Nó, Thằng Nói Câu Nói Đó“. Chỉ với 4 câu, ai cũng biết “” là kẻ nào.

“Không có gì quý hơn độc lập tự do!”

Tôi biết nó, thằng nói câu nói đó

Tôi biết nó, đồng bào miền Bắc này biết nó.

Việc nó làm, tội nó phạm ra sao.

Thứ hai, ngược lại thứ nhất, với người mình rất yêu. Khi đó, “” chứng tỏ mối quan hệ hết sức gần gũi giữa hai người. Truyện “Bỏ Vợ” của nhà văn Hồ Biểu Chánh viết như sau:

“Hương thân Ðáng nói:

– Thưa bà, có việc gì bà sai cô Hai đây đi cũng được, bà đi làm chi cho nhọc lòng.

– Nó mắc con, nó đi đâu được mà đi. Phần thì nó khờ quá, nó hiểu việc gì đâu”.

Cô Hai Hương là con ruột, nên bà mẹ gọi cô là ““, cách gọi thân thương của người Nam Bộ. Còn lại, trong suốt tất cả các tác phẩm của ông, Hồ Biểu Chánh luôn luôn dùng những cách xưng hô rất thuần hậu, nhã nhặn, như “ông chồng tui, cô Ba, bà Hội Đồng …”

Thứ ba, để chỉ thú vật không… cưng. Nhà văn Stephen King có tác phẩm kinh dị “It“, truyện kể về một con nhện thành tinh. Dịch tiếng Việt thành ““, nghe rùng rợn chứ?

Thứ tư, nhằm mô tả một thân phận đáng thương. Ví dụ tuyệt vời nhất là ca khúc “” của nhạc sĩ Anh Bằng.

Thằng bé âm thầm đi vào ngõ nhỏ.

Tuổi ấu thơ đã mang nhiều âu lo.

Ngày nó sống kiếp lang thang,

Ngẩn ngơ như chim xa đàn.

Nghĩ mình tủi thân muôn vàn.

Mẹ nó qua đời khi còn tấm nhỏ,

Một chén cơm chiều nên lòng chưa no.

Cuộc sống đói rách bơ vơ,

Hỏi ai ai cho nương nhờ,

Chuỗi ngày tăm tối vô bờ.

Chữ “” được lặp đi lặp lại nhiều lần, làm nổi rõ thân phận bọt bèo của một đứa nhỏ côi cút. Thế nhưng, xin chú ý tới câu hát tiếp theo:

Đêm đêm nó ngủ, một manh chiếu rách co ro,

Một thân côi cút không nhà.

Thân em lá cỏ, bạn quen ai có đâu xa,

Thằng Tư, con Tám hôm qua, trên phố lê la.

Chỉ đổi một chữ, “” thành “em“, nhạc sĩ đã bày tỏ tình thương yêu trìu mến như muốn giang tay ôm lấy mảnh đời bơ vơ nhỏ dại.

***

Tản mạn về “

So với tiếng Việt, đại danh từ trong tiếng Tàu khá đơn giản. Ngôi thứ nhất là “Ngã” tức “Ta”, ngôi thứ hai là “Nhĩ” tức “Ngươi” (“Ngộ” và “Nị” nếu phát âm giọng Quảng Đông).

Hãy nghe cách Lý Bạch xưng hô trong “Tương Tiến Tửu“.

Bài thơ bắt đầu bằng chữ “quân“. “Quân“có nghĩa là vua (quân vương), chồng (phu quân), nhưng giữa đàn ông với nhau “quân” được dùng để tỏ lòng cung kính. Vừa bắt đầu tiệc rượu, Lý Bạch dùng “quân” để tỏ ý cung kính với những người có mặt.

Quân bất kiến

Hoàng Hà chi thuỷ thiên thượng lai

Bôn lưu đáo hải bất phục hồi.

Bác chẳng thấy

Sông Hoàng từ trời nước đổ xuôi

Một mạch xuống biển không hề quay lui?

Giữa bài, Lý Tiên Sinh vẫn còn rất “lịch sự”, gọi họ Sầm là “ông thầy giáo Sầm“, họ Đan là “cậu học trò Đan Khâu“, và vẫn “quân” với mọi người khác.

Hội tu nhất ẩm tam bách bôi

Sầm phu tử, Đan Khâu sinh

Tương tiến tửu

Bôi mạc đình

Dữ quân ca nhất khúc

Thỉnh quân vị ngã trắc nhĩ thinh

Gặp nhau, nên uống một lần ba trăm chén.

Hỡi thầy Sầm, hỡi trò Đan Khâu,

Rượu sắp mời rồi,

Chớ ngừng chén.

Vì các bác, ta hát một bài.

Mời các bác, vì ta, nghiêng tai nghe.

Thế nhưng tới cuối bài thơ, chữ “quân” bị quăng phứt đi, và được thay bằng “nhĩ“(ngươi).

Ngũ hoa mã

Thiên kim cừu

Hô nhi tương xuất hoán mỹ tửu

Dữ nhĩ đồng tiêu vạn cổ sầu.

 

Này ngựa năm xoáy,

Này áo cừu ngàn vàng.

Bảo trẻ con đi đổi rượu ngon.

Cùng ngươi phá tan nỗi buồn muôn thuở.

Có thể giả thuyết rằng, Lý Bạch “nói thơ” từ khi tiệc bắt đầu. Rồi vài câu ở đây, mấy câu ở kia trong suốt bữa tiệc. Và tới khi túy lúy say rồi, “Túy Tiên” quên béng “phép tắc, lễ nghi”, lúc cao hứng lên, ai cũng thành ” bồ tèo” hết!

***

Do sự đơn giản trong đại danh từ tiếng Hoa nên tôi được nghe một giai thoại thú vị:

Khi truyện kiếm hiệp của nhà văn Kim Dungvừa mới ra đời khoảng năm 1961, báo chí Sài Gòn chỉ nhận được theo hình thức feuilleton, tức là từng kỳ một, qua các tờ báo tiếng Hoa được gởi từ Hong Kong. Dịch giả Hàn Giang Nhạn đã dịch nhuyễn nhừ nhiều “Truyện Chưởng Kim Dung” nhưng vẫn có lúc bị chưng hửng.

Đó là khi dịch “Tiếu Ngạo Giang Hồ“. Ở nửa đầu câu chuyện, nhân vật Nhạc Bất Quầnđược Kim Dung miêu tả như một đấng trượng phu rất quang minh chính đại, do đó, Hàn Giang Nhạn đã dành cho họ Nhạc đại danh từ rất cung kính: “tiên sinh“.

Thế nhưng, đùng một cái, sư phụ kính yêu của Lệnh Hồ Xung té ra lại là một thứ ngụy quân tử, xảo trá, gian ác hết nước nói. Lúc đó dịch giả mới ngắc ngứ, lỡ nâng lên hạng “tiên sinh” rồi, bây giờ làm sao sửa đây?

Khó trách người dịch, bởi vì ngôi thứ ba trong chữ Tàu chỉ có một chữ là… ““!

Chữ Tàu: “” 她 chỉ người nữ, viết với bộ Nữ – “” 他 chỉ người nam, viết với bộ Nhân. Cả hai chữ này đều đọc theo âm Hán Việt là “Tha“, nên “tha nhân” 他人 có nghĩa “người ngoài, người khác“.

Thỉnh thoảng, chúng ta vẫn nghe anh người Việt gốc Hoa nào đó nói như vầy: “Ông già vợ của tui đó hả? “Nó” không có ở nhà“.

Chuyện mua vui, nhưng qua đó thấy được sự phong phú của Việt ngữ.

***

Người miền Nam thường chê “ăn nói chỏng lỏn” cho những ai không biết “dạ, thưa” hay không biết xưng hô. Dùng chữ “” sai cũng tạo cho người nghe cảm giác “chỏng trơ“, “chỏng lỏn“. Vậy nên, ông bà ta mới dạy rằng: “Chim khôn kêu tiếng rảnh rang. Người khôn ăn nói dịu dàng dễ nghe“. Sẽ dịu dàng, dễ nghe hơn khi tránh dùng chữ ““.

Tiếng Việt vốn phong phú, xin đừng làm nghèo “” đi.

***

Tái bút: Tưởng cũng nên viết thêm một chút cho chữ “” trong câu kết. Theo lý mà nói, “” thay cho “tiếng Việt” cũng… okay vì chỉ sự vật; nhưng về tình thì không ổn, nghe có vẻ coi thường. Khi gặp trường hợp như vậy phải đổi nguyên câu để tránh đi chữ ““.

Tái tái bút: Còn về ông thủ tướng, không muốn nhắc tới “” nữa, thiệt đúng là tức cười (vừa buồn cười, vừa tức mình).

Ông Trương Văn Dũng, “Nhà hoạt động đường phố quả cảm” vừa bị bắt

 

Ông Trương Văn Dũng, “Nhà hoạt động đường phố quả cảm” vừa bị bắt

Phạm Thanh Nghiên

21-5-2022

Bà Nghiêm Thị Hợp, vợ ông Trương Văn Dũng vừa xác nhận với tôi (PTN) thông tin chồng bà bị công an Hà Nội bắt đi lúc 7 giờ sáng nay 21/5/2022. Công an đã trực sẵn và chờ ông Dũng mở cửa ra ngoài đi tập thể dục để bắt ông. Khi chồng bị bắt, bà Hợp đang đi chợ mua thức ăn và bà biết tin do một người quen gọi điện báo.

Khi bà Hợp về, ông Dũng đã bị giải đi và bà chỉ được thông báo miệng rằng chồng bà bị đưa đến số 89 Nguyễn Gia Thiều, (có lẽ trong lúc hoảng loạn, bà Hợp nhớ nhầm địa chỉ của cơ quan ANĐT. Trụ sở cơ quan an ninh điều tra CAHN là 89 Trần Hưng Đạo). Khi được hỏi ông Dũng bị bắt và bị cáo buộc tội danh gì? Bà Hợp trả lời bà không biết vì bà “không được xem và cũng không được thông báo về nội dung lệnh bắt”.

Việc khám nhà kéo dài gần hai giờ đồng hồ và đương nhiên không có sự chứng kiến của ông Dũng. Công an cũng ngắt đường dây Internet, tạm giữ điện thoại của bà Hợp để bà không thể liên lạc báo tin cho người thân trong quá trình khám xét.

Ông Trương Văn Dũng, sinh năm 1958 và là một trong những “người hoạt động đường phố” mạnh mẽ, nhiệt thành và quả cảm nhất mà tôi biết. Việc ông bị bắt đã nằm trong dự đoán của nhiều người, trong bối cảnh tình trạng đàn áp nhân quyền ngày một khốc liệt. Và ông Dũng, hẳn nhiên, đã chuẩn bị cho mình tinh thần để đón nhận những điều tồi tệ nhất sẽ xảy đến với mình.

Bà Nghiêm Thị Hợp cho hay, công an yêu cầu bà có mặt tại 89 Trần Hưng Đạo, Hà Nội vào 14 giờ chiều nay để “làm việc” và… tiện mang quần áo, thuốc men cho ông Dũng. Ông Dũng có vấn đề về huyết áp và tim mạch, luôn cần sự hỗ trợ của thuốc.

Ông Trương Văn Dũng bị bắt sau khi chuyến công du Hoa Kỳ của ông thủ tướng Phạm Minh Chính vừa kết thúc. Xin nhắc lại, hôm 10/5, khi chuyến đi Mỹ của ông này vừa bắt đầu, bà Trần Thị Thuý, cựu TNLT và một “đương kim” TNLT khác là ông Hồ Đức Hoà đã được thả… sang Mỹ.

Có mức án không mang thêm đau khổ cho dân tộc

 

Có mức án không mang thêm đau khổ cho dân tộc

Cựu Thứ trưởng Bộ Y tế Trương Quốc Cường van xin Toà được hưởng mức án “không mang thêm đau khổ cho gia đình”. Hoá ra cái mẫu người cộng sản như vị cựu thứ trưởng này chỉ biết gia đình mình, không biết gì về nỗi đau của cả dân tộc.

 Ký cho nhập hàng ngàn tấn chất độc trong an toàn thực phẩm, nhập không biết bao nhiêu thuốc giả chữa bệnh ung thư, có lẽ ông chỉ biết sự vinh thân phì gia của gia đình mình mà không cần biết nỗi đau của toàn dân. Hay là ông nói đã ung thư thì đau lắm rồi, không còn có thể đau hơn? Hay đã chết rồi thì hết đau?

Nhập chất độc đầu độc con người, nhập thuốc giả chữa bệnh làm cho người bệnh chết nhanh hơn, tội ác đó ngang hàng tội diệt chủng! Cứ đến các bệnh viện ung bướu mà xem, bệnh nhân nằm la liệt dưới gầm giường, hành lang, và cứ nhìn vào đời sống của người dân, nguy cơ ung thư đứng hàng đầu thế giới, đủ thấy tội ác của kẻ đứng đầu cái ngành chăm sóc sức khoẻ cho toàn dân!

Việt Nam có điều luật lạ lùng: “Thiếu trách nhiệm gây hậu quả nghiêm trọng“, với khung hình phạt nhẹ hơn ăn cắp cái bánh mì hay con vịt.

Tôi không trách Tòa, vì có thế nào thì cũng phải tuân theo khung hình phạt. Đó là cái lý. Còn cái tình thì xét ở lương tâm hối cải chứ không thể do thành tích. Không biết Toà có vị tình (đồng chí) mà đưa xuống mức thấp của khung là 4 năm? Trong khi với tội ác được phân tích trên kia, cùng với thứ lương tâm chỉ biết cho mình và cho gia đình thì có xử mức cao nhất cũng không hết tội.

Ông cựu Thứ trưởng nên nhớ rằng, không có kẻ đứng đầu làm quỷ thì không con ma nào dám lộng hành. Tội “thiếu trách nhiệm” của ông phải nặng hơn tội của đồng bọn.

Tôi khuyên ngài cựu Thứ trưởng và đồng phạm thế này. Có tòa khác, đó là tòa lương tâm. Hãy tự xử bằng cách uống thuốc độc tự sát, cách này sẽ không mang thêm đau khổ cho dân tộc, kể cả cho Đảng của các ông. Các ông còn sống ngày nào, người sống còn nguyền rủa và oan hồn người chết còn báo oán. Thật đấy!

Ngành y tế đầu độc thân xác, ngành giáo dục đầu độc tinh thần, tội ác cũng tương đương. Khi pháp luật không đủ mạnh để giảm thiểu nỗi đau cho mọi người thì các ông nên tự xử mới phải đạo làm người.

Tri chứ không phải trí, các bố ợ

 

Tri chứ không phải trí, các bố ợ

Nguyễn Thông

21-5-2022

Tiêu đề trên báo Tuổi Trẻ, sau đó được sửa lại thành “tri thức”. Ảnh chụp màn hình

Hình như hôm nay là ngày hạn của tiếng Việt hay sao í. Một tờ báo to, dẫn lời một ông to, mà dám nói dám viết là “ánh sáng trí thức“, thì nói thật, nhà cháu lạy các bố cả nón.

Người ta có thể nói ánh sáng tri thức, ánh sáng lý luận, ánh sáng chủ nghĩa Mác, ánh sáng gì gì đó, chứ đếch ai nói ánh sáng trí thức.

Hình như các bố không phân biệt được tri thức và trí thức. 

Tri nghĩa là biết, tri kỷ là người biết mình, hiểu mình, tri túc là tự biết thế nào là đủ (túc), bất khả tri là không thể nào biết được, tiên tri là biết trước, lương tri là sự hiểu biết từ tấm lòng. Cổ nhân có câu “tri chi vi tri chi, bất tri vi bất tri, thị tri dã” (biết thì bảo là biết, không biết thì nói là không biết, ấy là người biết vậy).

Thức là sự nhận biết, suy luận, thức giả là người giàu hiểu biết, suy nghĩ sâu sắc.

Tri thức có nghĩa là sự hiểu biết, kiến thức, học vấn, trình độ mà con người bằng sự học tập, rèn luyện, tìm hiểu, khám phá mà đạt được. Từ điển tiếng Việt đã giải nghĩa rất rõ tri thức là “những hiểu biết có hệ thống về sự vật, hiện tượng tự nhiên hoặc xã hội“. Có thể coi nó như thứ vật chất vô hình, không phải là người.

Trí thức để chỉ người. Người có hiểu biết, kiến thức cao rộng sâu thì được gọi là trí thức. Cũng từ điển tiếng Việt giải nghĩa “người chuyên làm việc lao động trí óc, có kiến thức chuyên môn cần thiết cho công việc, hoạt động nghề nghiệp của mình“.

Có một thời gian rất dài, chính thể này chỉ coi trọng 3 loại người được họ gọi là quần chúng công nông binh (công nhân, nông dân, binh sĩ), họ bắt chước các lão tổ cộng sản, xem trí thức là cục phân, không đáng quan tâm. Họ nghĩ đơn giản, chỉ cần có đứa dệt vải cho mặc, cấy lúa cho có gạo có cơm ăn, vác súng bảo vệ họ, thế là đủ rồi. 

Thậm chí họ còn coi người có học, lao động trí óc là kẻ thù, phải tiêu diệt, “trí, phú, địa, hào – đào tận gốc, trốc tận rễ” (phú là nhà giàu, địa là địa chủ, hào là cường hào chánh tổng lý trưởng), trong các đương sự ấy, trí bị diệt đầu tiên.

Về sau nữa, đám cai trị tỉnh hồn hơn, vội vàng bổ sung thành bộ tứ “công nông binh trí”. Dù nhà cai trị có sửa chữa, nhưng đám trí (thức) vẫn thừa biết nó chả coi mình ra cái thá gì.

Vòng vo chút như vậy để chốt lại rằng, muốn có ánh sáng thì phải từ tri thức, chứ không phải từ trí thức (người). Nếu như ông ấy bảo “ánh sáng trí thức”, vậy thì có ánh sáng công nhân, ánh sáng nông dân, ánh sáng osin, ánh sáng tài xế xe ôm… không? 

Ánh sáng chỉ có thể sinh ra từ tri thức, tức là từ kiến thức, sự hiểu biết thôi, ông ạ, không thể sinh ra từ đám người này nọ đâu. Trí thức nào cũng đòi làm ánh sáng thì có mà loạn sáng, lại chả mù chui vào hang đá mấy hồi.

Trong thâm tâm, tôi chỉ mong ông ấy nói nguyên văn “ánh sáng tri thức”, còn đăng lên báo thế vậy là do bọn nhà báo bố láo bố toét, nghe tai nọ xọ tai kia, về đăng tùm tum tà la, làm xấu cả chủ tịch.

“Quần chúng thế giới” ủng hộ Nga? Và những lý luận hết nước chấm

 

“Quần chúng thế giới” ủng hộ Nga? Và những lý luận hết nước chấm

Trung nhận thấy lập luận của các nhóm Putinistas Việt Nam ủng hộ chiến tranh xâm lược Ukraine càng ngày càng cùn đi, và cũng dần ít đi hàm lượng tri thức hơn, nên đến giờ cũng không muốn bàn nhiều. Song do một số độc giả hỏi, và vì cũng có nhiều người đưa ra hết sức tự tin trong một vài bình luận, nên xin được phép ghi nhận ngắn như sau:

***

1/ Trung Quốc và Ấn Độ cộng lại đã 35% DÂN SỐ SỐ THẾ GIỚI, cộng thêm các quốc gia khác không trừng phạt Nga thì họ là số đông. Họ “thân” Nga nên Nga có chân lý quốc tế?

Lập luận này “quá trời quá đất” ở chỗ hệ thống pháp luật quốc tế (và thật ra là hệ thống pháp luật nói chung) được lập ra là để tránh chính kiểu chân lý số đông thế này.

Một quốc gia bất kể có vị trí địa lý thế nào, dân số ra sao, kinh tế phát triển hay không… đều có quyền nắm một phiếu tương tự như một cường quốc trước các định chế thế giới (ít nhất là về mặt lý thuyết).

Dùng lý luận “Dân số của tôi đông hơn nên lý lẽ quốc tế là của tôi” thì các bạn cho rằng biển Đông là của Trung Quốc?

Việt Nam hiện dân số tầm 100 triệu.

So với Trung Quốc (một tỷ ba trăm triệu người) cùng vài trăm triệu dân rải rác khắp các “thuộc địa mới” của họ như Cambodia, Châu Phi, Mỹ Latin… thì giờ làm thế nào?

Chúng ta bảo “Nhân dân thế giới ủng hộ Trung Quốc chiếm Hoàng Sa, Trường Sa?”

Chúng ta giao hết sổ hồng, sổ đỏ cho Trung Nam Hải?

Chúng ta có nên ra trước LHQ thừa nhận chủ quyền của Trung Quốc tại Hoàng Sa và Trường Sa?

Bạn nào còn dự định giải quyết tranh chấp quốc tế bằng kiểu lấy số này thì mình đề nghị đến miếu Thành hoàng hay ra ngã tư nào gần nhất để tiền nhân Việt quốc hay người khuất mày khuất mặt vật cho tỉnh ra.

***

2/ TRUNG QUỐC VÀ ẤN ĐỘ KHÔNG CÔNG NHẬN CRIMEA hay ĐÔNG UKRAINE THUỘC NGA… đã là thành công của Pháp luật Quốc tế.

Nghiêm túc hơn một chút.

Một trong những hiểu lầm về pháp luật quốc tế của đại chúng là pháp luật quốc tế được thực thi thông qua trừng phạt.

Điều này thật ra không đúng.

Trừng phạt chỉ là công cụ bổ sung tùy chọn nếu các quốc gia có đầy đủ nguồn lực, thời gian và công sức để theo đuổi việc “sửa sai” các hành vi vi phạm pháp luật quốc tế mà thôi.

Hiển nhiên, chỉ có mấy anh nhà giàu phương Tây, giao thương nhiều với Nga thì trừng phạt mới có tác dụng, có tiếng nói.

Trung Quốc cho đến tận bây giờ còn chưa mua được bao nhiêu thùng dầu của Nga thì họ có tham gia trừng phạt cũng chả có tác dụng gì.

Hệ quả quan trọng hơn của pháp luật quốc tế đối với các hành vi vi phạm, là “non-recognition” – hay “không công nhận” (đề tài PhD thesis chính yếu của Trung).

Nói cách khác, là các quốc gia thành viên có thể không tham gia trừng phạt. Họ thậm chí vẫn được giao thương, làm ăn bình thường với các quốc gia vi phạm.

Tuy nhiên, họ cần bảo đảm là trong các hoạt động ngoại giao, trong các văn bản chính thức giữa hai quốc gia và trước cơ quan quốc tế, và những hoạt động làm ăn khác… họ không thừa nhận các thay đổi hiện trạng mà hành vi vi phạm pháp luật gây ra.

Surprise, surprise…

Trung Quốc và Ấn Độ vẫn giữ đúng trách nhiệm của mình – chưa có anh nào dám ho he gọi Crimea là lãnh thổ của Nga, hay Cộng hòa Donetsk và Luhansk là hàng xịn.

Đó là chiến thắng lớn đối với những người làm việc trong lĩnh vực công pháp quốc tế như mình rồi.

Vậy có bao nhiêu quốc gia công nhận Crimea là của Nga?

SÁU, bao gồm: Cuba, Nicaragua, Venezuela, Syria, Afghanistan, and North Korea – những quốc gia không còn gì để mất trong chính trường quốc tế.

Chính phủ Việt Nam đã, đang, (và mình biết là chắc chắn) sẽ không bao giờ chính thức công nhận Crimea là lãnh thổ của Nga dưới bất kỳ hình thức hay văn kiện ngoại giao nào.

Há miệng là chúng ta mắc quai với Tây Nguyên và Tây Bắc ngay. Bài học FULRO ngày xưa vẫn còn đó.

***

Nên mình khuyên các bạn có mang danh yêu Đảng, yêu chính phủ đi rao khắp nơi để ủng hộ Nga thì cũng nên tìm hiểu kỹ chính sách và định hướng chung về ngoại giao của nước ta đi đã.

Tình hình chiến sự Ukraine ngày thứ 86 (20-5-2022)

 

Tình hình chiến sự Ukraine ngày thứ 86 (20-5-2022)

Phan Châu Thành

21-5-2022

1. Báo “The New York Times” đã công bố bằng chứng về việc quân Nga trực tiếp tham gia thảm sát dân thường ở Bucha. Ngày 4-03-2022, quân Nga tiến vào thành phố:

… bắt 8 người dân giải đi. Những người dân này hoàn toàn không có vũ khí:

… đem họ tới ngôi nhà số 144 phố Yablunska và bắn chết họ:

Drone trinh sát của Ukraina ghi cảnh quân Nga đứng cạnh các xác chết:

Hậu quả:

Ít nhất 5 tên lính Nga đã bị lộ mặt:

Tám người bị giết hại đầu là công nhân nhà máy và bán tạp hóa, sống gần nơi họ bị giết:

Muốn người ta không biết thì chỉ có không làm, bây giờ, còn ai nghi ngờ vụ thảm sát ở Bucha là do ai làm nữa hay không?

2. Phía Ukriana tiếp tục giải phóng thêm 2 làng Zarichne và Metalivka ở bên kia sông Donets. Chỉ là vấn đề thời gian cho tới khi quân Ukraina cắt đứt đường tiếp tế của Nga cho mặt trận Izium:

Thêm 1 xe tăng mới nhất T-90M là đống sắt vụn:

Xe tăng khác trúng mìn:

Thua trận tan nát xung quanh Kharkiv, quân Nga bèn dùng tên lửa tầm xa bắn phá, khủng bố dân thường trong thành phố. Cảnh tên lửa Nga bắn thẳng vào Cung Văn hóa ở Kharkiv, làm 7 người bị thương, trong đó có 1 em bé 11 tuổi. „Hòa bình”, „bảo vệ dân lành” của Putin nó là như thế đấy.

Mục tiêu quân sự nào ở đây?

Rất nhiều hàng viện trợ đang đổ về Kharkiv, nên trong vài ngày tới, tình hình thực phẩm, thuốc men cũng sẽ tạm thời bình ổn:

Thêm thi thể một số tình nguyện viên được tìm thấy, họ bị trói tay và bắn vào đầu bởi loại đạn mà lính Nga sử dụng:

3. Quân Ukraina đang dồn lực tấn công ở phía bắc, để cắt đứt đường tiếp tế của quân Nga cho Izium rồi mới tấn công thành phố này. Ở Izium, quân Nga đang có tới 22 tiểu đoàn tác chiến động lập, với hơn 22.000 quân.

Bản đồ chiến trường phía bắc:

Một doanh trại của Nga bị cháy:

Xe bọc thép Nga trúng tên lửa Stugna:

Xe tăng trúng Javelin:

Trực thăng Ukraina chở lại chiến trường:

Chiến tranh…

4. Bản đồ chiến sự xung quanh Severodonetsk. Quân Nga đang cố gắng tấn công từ Pospana lên phía bắc để bao vây hoàn toàn thành phố. Tuy gọng kìm thứ 2 đã bị chặn đứng lại bên kia sông, với sự áp đảo về quân số cũng như vũ khí, quân Nga vẫn từ từ tiến về phía thành phố Siversk.

Rất nhiều quân lính và xe tăng Nga trên chiến trường, phía Nga đang cố sống cố chết, bằng mọi giá để tìm được một “thành công”:

Theo Forbes, quân Nga “đang sử dụng tất cả những gì họ có” – khoảng 106 tiểu đoàn tác chiến độc lập, với 110.000 lính, tấn công ra phía tây từ Popasna.

Quân Nga tuyên bố đã làm chủ được Shchedryshcheve ở phía bắc Severodonetsk:

Chiến sự quanh Severodonetsk được tổng thống Zelensky ví như “trong địa ngục”, cho thấy sự ác liệt của nó.

Quân Nga tiếp tục chiến thuật cũ như đã dùng ở Mariupol: bắn nát thành phố rồi xua xe tăng và quân bộ tiến vào:

Ít nhất 3 người đã chết khi quân Nga bắn vào trường học:

Quang cảnh bên trong thành phố:

Phía Nga rêu rao là Severodonetsk sẽ thất thủ trong 48-72h nữa. Nga có vẻ thích hai con số này, khi Putin cũng từng tuyên bố 48h chiếm Kyiv, 72h toàn bộ Ukriana. Mình ghi lại đây để xem xem sao:

Ở Rubizhne không còn một ngôi nhà nào nguyên vẹn:

Một cậu bé 9 tuổi được cứu từ đông đổ nát:
https://twitter.com/i/status/1526589708020633602
https://twitter.com/nexta_tv/status/1526564618457554944

5. Theo tin tình báo Anh, khoảng 1.700 lính Ukraina đã ra hàng ở Mariupol, nhưng vẫn còn một lực lượng ở lại bên trong nhà máy, không biết còn bao nhiêu. Nếu quân Nga làm chủ được Mariupol, họ sẽ chuyển quân sang chiến trường Donbas, nhưng cần phải được bổ sung lại lực lượng cũng như khí tài. Vấn đề là chỉ huy Nga đang bị sực ép lớn về “thành công” nên có thể sẽ điều động lính ngay ra chiến trường, bất chấp sức chiến đấu giảm sút:

https://twitter.com/DefenceHQ/status/1527516590396346380/photo/1?

Chỉ huy lực lượng Azov phát biểu: “Chúng tôi nhận được lệnh phải cứu sự sống, sức khỏe của những người lính và ngưng chiến đấu bảo vệ thành phố. Suốt thời gian quan, mặc dù chiến sự ác liệt, không có tiếp tế, có 3 thứ rất quan trọng đối với chúng tôi: dân thường, người bị thương và người đã chết. Những người dân thường đã được sơ tán. Các thương binh nặng cũng đã được cấp cứu và chở tới vùng do phía Ukraina kiểm soát. Tôi hy vọng rằng, một ngày nào đó không xa, gia đình và Ukraina có thể chôn cất những người lính của mình”. Dường như, đây có vẻ là một lời từ biệt và một tuyên bố “quyết tử cho Tổ quốc quyết sinh”:

Một số người lính vẫn ở lại trong hầm.

“Họ đã làm tất cả những gì có thể, bây giờ là việc của chúng ta đưa họ về nhà an toàn!”

6. Bản đồ chiến sự quanh Kherson:

Trong thành phố, du kích lại treo cờ Ukraina lên nóc nhà ga xe lửa:

Quân Nga đặt mìn ở các cầu gần Kherson:

Tất cả các con đường ra khỏi thành phố đã bị Nga phong tỏa:

7. Quân Nga lại bắn tên lửa vào Odessa, phá hủy xưởng phim:

Trong khi đó người phát ngôn Bộ Ngoại giao Nga cho rằng: “bọn chủ nghĩa dân tộc cực đoan Ukraina đã giấu hệ thống phòng không ở đó”:

Mỹ đang có ý định cung cấp tên lửa chống chiến hạm Harpoon (tầm bắn 300km) cho Ukraina để phá bỏ việc tàu chiến Nga đang bao vây cảng Odessa:

Sự độc ác và tàn bạo của lính Nga thể hiện một nền giáo dục nhân bản tồi tệ ở Nga. Hãy nhìn từ Putin trở xuống, chúng ta chỉ thấy dối trá và tàn bạo. Bảo sao nước Nga rộng lớn vậy, tài nguyên nhiều nhưng xã hội chưa bao giờ thực sự là giàu hay mạnh. Tất cả đều bắt đầu từ nhận thức con người.

Viva Ukraina.