Bài đăng nổi bật

Bức tường Berlin (Phần 1): Nước Đức chia cắt

  Bức tường Berlin (Phần 1): Nước Đức chia cắt 12/08/2021 Nguyễn Thọ 12-8-2021 Vào ngày này cách đây 60 năm, đêm 12, rạng sáng ngày 13.08.19...

Thứ Hai, 1 tháng 6, 2020

Bản tin ngày 1-6-2020

Bản tin ngày 1-6-2020

BTV Tiếng Dân
1-6-2020
Tin Biển Đông
Tối 31/5, South China Morning Pots đưa tin: Bắc Kinh chuẩn bị công bố kế hoạch cho khu vực nhận dạng phòng không (ADIZ) tại Biển Đông vào thời điểm thích hợp, theo một quan chức quân sự Trung Quốc giấu tên cho biết.

Biếm họa của Miel về Vùng Nhận diện Phòng không trên báo Strait Times

Nguồn tin này nói rằng, ADIZ của Trung Quốc dự kiến gồm vùng trời trên các các chuỗi đảo  Đông Sa (do Đài Loan kiểm soát), Hoàng Sa và Trường Sa ở Biển Đông. Theo kế hoạch này, mọi máy bay nước ngoài khi đi vào ADIZ phải phát tín hiệu nhận dạng và thông báo kế hoạch bay cho phía Trung Quốc biết để theo dõi, giám sát.
Kế hoạch ADIZ của Bắc Kinh đã được xây dựng từ năm 2010 nhưng phải hoãn lại vì phản ứng quyết liệt của các nước Đông Nam Á, Hoa Kỳ và Nhật Bản. Các nước này cho rằng, đây là hành vi ngang ngược của Trung Quốc vì tuyên bố thiết lập ADIZ thường chỉ được đưa ra ở vùng trời tại các khu vực không có tranh chấp, và khái niệm này chưa được quy định bởi bất cứ hiệp ước hoặc cơ quan quốc tế nào.
VOA có bài: Việt Nam cần ‘ngoại giao không quân’ khi Trung Quốc tính lập ADIZ trên Biển Đông. Chuyên gia Hoàng Việt nhận định: “Một trong những việc Việt Nam cần làm để chống động thái trên của Trung Quốc là gia tăng giao lưu không quân với các nước, đặc biệt là Mỹ”.
Báo Nikkei Asean Review của Nhật có bài: Mỹ-Nhật tiến hành tập trận chung bất chấp virus nhằm để mắt tới Trung Quốc. Bài viết cho hay, hai máy bay ném bom B-1 của Không quân Mỹ và 16 máy bay chiến đấu F-15 và F-2 của Lực lượng Phòng vệ Không quân Nhật Bản đã tổ chức cuộc tập trận chung trên Biển Nhật Bản và xung quanh Okinawa hôm thứ Tư vừa qua.
Tướng Yoshinari Marumo, tham mưu trưởng Lực lượng Phòng vệ Không quân Nhật Bản nói, “cuộc tập trận Nhật-Mỹ này rất quan trọng, giúp chúng tôi tăng cường hơn nữa khả năng răn đe và cùng nhau hành động”.
Đường sắt Cát Linh-Hà Đông, khúc xương khó nuốt
Hôm nay, truyền thông trong nước đưa tin, tổng thầu đường sắt Cát Linh-Hà Đông ra yêu sách đòi thêm 50 triệu USD để vận hành hệ thống, và phải thanh toán “ngay và luôn”. Tổng thầu xây dựng dự án này là Tập đoàn Cục 6 thuộc Tổng Công ty đường sắt Trung Quốc.

Dự án sau gần 10 năm khởi công, vẫn chưa biết ngày nào đưa vào vận hành. Ảnh: Báo TN

Được chỉ định thầu xây dựng tuyến đường sắt này, có chiều dài 13,05 km, khởi công từ năm 2011, nhưng gần 10 năm vẫn còn đắp chiếu. Tổng mức đầu tư ban đầu được thẩm định là 8.770 tỉ đồng nhưng tới nay đã đội lên 18.002 tỉ đồng, tức tăng hơn gấp đôi. Dự án này thực hiện bằng vay vốn ODA của Trung Quốc là 13.867 tỉ đồng và vốn đối ứng là 4.134 tỉ đồng.
Đài Phát thanh Quốc tế Trung Quốc  nói rằng: “Tuyến đường sắt Cát Linh – Hà Đông được coi là công trình mẫu mực về kết nối sáng kiến ‘Một vành đai, một con đường’ của Trung Quốc với quy hoạch ‘Hai hành lang, một vành đai’ của Việt Nam, có lợi cho thúc đẩy quan hệ đối tác hợp tác chiến lược toàn diện hai nước”.
Nhà báo Đoàn Bảo Châu, một người chỉ trích dự án, mô tả: “Dự án đường sắt trên cao Cát Linh – Hà Đông là một sự sỉ nhục tới nhân dân Việt Nam. Nó chẳng khác một bãi cứt khổng lồ thối um ngay giữa thủ đô”.
Nhà báo Lê Đức Dục có bài thơ mô tả dự án này: Mắc nghẹn một khúc xương: “Thủ đô/ như cái đầu tàu xứ sở/ Tàu khựa đem khúc xương dài 13 cây số/ Nhét vào cuống họng thủ đô/ Nuốt không vô/ Khạc ra không được/ Khúc xương bê tông dài mười ba cây số/ Khạc ra không được/ nuốt không vô/ Cả đất nước hóc xương/ đau nghẹn cơ đồ/ mà đ3o làm gì được nó/ những thằng Tàu cứ thế/ rung đùi lấy lãi vay/ trăm triệu đô kia/ trăm triệu đô này/ đù má/ khúc xương to quá/ nhưng nỗi nhục còn to hơn...”
Biểu tình ở Mỹ ngày càng căng thẳng 
Sau cái chết của ông George Floyd, một người da đen không vũ trang, bị giết bởi một sĩ quan cảnh sát ở TP Minneapolis, bang Minnesota, nước Mỹ trở nên rung chuyển bởi các cuộc biểu tình rầm rộ trên khắp đất nước, trong đó một số cuộc biểu tình xảy ra tình trạng bạo lực và cướp bóc.
Đài CNN tường thuật trực tiếp cho biết, rạng sáng ngày 1/6, có ít nhất 40 thành phố ở Mỹ đã áp đặt lệnh giới nghiêm và Lực lượng Vệ binh Quốc gia đã được triển khai ở 15 tiểu bang và thủ đô Washington để ứng phó với người biểu tình.
Những người biểu tình cho biết, họ xuống đường để chống phân biệt chủng tộc và bạo lực của cảnh sát. Nguồn tin này nói rằng, những người thân của ông Floyd nói, họ “rất xúc động về các cuộc biểu tình” và kêu gọi những người biểu tình trên khắp đất nước tránh các hành động bạo lực.
Trong khi đó, viên cảnh sát Derek Chauvin, là người lấy đầu gối đè trên cổ George Floyd, gây ra cái chết cho nạn nhân đã bị bắt hôm 29/5, dự kiến ​​sẽ xuất hiện tại tòa để xét xử vào thứ Hai. Chauvin, 44 tuổi, bị cáo buộc tội giết người cấp độ ba và tội ngộ sát cấp độ hai.
BBC News có bài phân tích: Vụ George Floyd chết: Tại sao biểu tình biến thành bạo động? Tác giả Helier Cheung dẫn lời Giáo sư Clifford Stott, đưa ra nhận định: “Những người biểu tình dù ở các thành phố khác nhau nhưng chia sẻ các đặc điểm chung – chẳng hạn họ cùng chung sắc tộc, hoặc vì họ đều không thích cảnh sát” và “Bạo loạn là một sản phẩm của sự tương tác – chủ yếu liên quan đến cách cảnh sát đối xử với đám đông”.
Thứ Năm tuần trước, bà Michelle Bachelet, Cao ủy Nhân quyền LHQ cũng đã lên án vụ giết ông George Floyd. Người đứng đầu cơ quan nhân quyền LHQ nói: “Tôi lấy làm thất vọng khi phải thêm tên của George Floyd vào tên của Breonna Taylor, Eric Garner , Michael Brown và nhiều người Mỹ gốc Phi khác đã chết trong những năm qua dưới bàn tay của cảnh sát”. 
“Chính quyền Hoa Kỳ phải có hành động nghiêm túc để ngăn chặn những vụ giết người như vậy, và để đảm bảo công lý được thực hiện khi nó xảy ra. Các thủ tục phải thay đổi, các hệ thống phòng ngừa phải được đưa ra, và trên hết tất cả các sĩ quan cảnh sát sử dụng vũ lực quá mức nên bị buộc tội và kết án về các tội ác đã gây ra”, Cao ủy nhân quyền LHQ nói trong một tuyên bố vào hôm 28/5.

Khi sự độc ác có màu da

Khi sự độc ác có màu da

1-6-2020
Ôi hóa ra anh chỉ là một thằng da vàng mũi tẹt suốt đời bị tụi da đen bắt nạt ở xứ Mỹ nên đâm ra kỳ thị chủng tộc thế ạ?
Lẽ ra tôi đã không định viết cái post hung dữ này, nếu anh tác giả không phải đang làm thầy, và có một lũ học trò vô comment, khen lấy khen để anh.
Nguyên văn nội dung bài viết của anh ấy trong post này, tôi vừa chụp màn hình lại thì anh đã nhanh tay xóa. Nhưng vì thấy những kiểu tư tưởng này đang được tụng ca triệt để ở Việt Nam, nên tôi quyết định viết rõ hơn về nó.
Comment ở đầu bài như trên, tôi đang dùng cách anh Giang Nguyen kể chuyện, ám chỉ từ việc anh bị xin đểu, gom chung mọi người da vàng hèn hạ vô một chỗ như vậy, bạn đọc sẽ cảm thấy thế nào?
Bạn sẽ cảm thấy bị xúc phạm, bởi anh Giang bị xin đểu xì tiền ra không có nghĩa là mọi người da vàng bị xin đểu đều hèn như vậy. Tương tự, một người da đen xin đểu anh không có nghĩa là toàn thể người da đen là bọn xin đểu. Một cá nhân không làm đại diện cho toàn bộ chủng tộc.
Thứ hai, trong bài viết của anh, có một số điểm hoàn toàn sai sự thật: “Nếu người tiêu tiền giả không phải là Floyd mà là một người Mỹ trắng thì tôi tin nhân viên deli kia sẽ vẫn gọi 911 và người bị đè cổ kia có thể cũng sẽ chết ngạt. Và đó sẽ là người da trắng.”
Đoạn này anh hàm ý cảnh sát có thể tàn nhẫn với cả người da đen và da trắng. Anh nói hay đấy, nhưng số liệu từ kho dữ liệu của Washington Post không nói như vậy. Trong bảng dữ liệu này, người da đen chỉ chiếm 13% dân số Hoa Kỳ, nhưng lại bị cảnh sát giết gấp đôi so với tỷ lệ người da trắng, họ bị giết 30 người/1 triệu người. Trong khi đó, tỷ lệ ở người da trắng là 12/1 triệu người. Nhìn vào bảng biểu trong bài này, rõ ràng người da trắng là sắc dân ít bị giết hơn cả so với các cộng đồng thiểu số khác tại Mỹ. Vì vậy, ví dụ của anh chỉ là xài 1 trường hợp đơn cử để khái quát hóa cả cộng đồng 42 triệu dân. Đây là ngụy biện.
Đoạn này: “Xã hội Mỹ không hề chặn hết cơ hội của người Mỹ đen. Trong luật cũng như chính sách xã hội, người Mỹ đen luôn được ưu tiên hàng đầu. Các trường đại học Mỹ cũng ưu tiên tuyển người Mỹ đen trên cả người Á châu. Các công ty tuyển dụng người da mầu vì sợ bị kiện phân biệt đối xử”.
Lại là một hàm ý lệch lạc. Lấy ví dụ gần nhất như vụ Covid-19 đi, người Mỹ gốc Phi chết với tỷ lệ 54.6/100k người, con số này cao hơn gấp đôi so với 22.7/100k của da trắng. Vào 20/5, 20,000 người Mỹ gốc Phi đã chết vì Covid-19. Bài này: https://www.apmresearchlab.org/covid/deaths-by-race.
Bài viết của một nhà nghiên cứu từ UN cũng cho thấy người da đen ở các khu như Bronx và Queens ở NY có tỷ lệ chết cao nhất vì Covid-19 so với các sắc dân khác tại NY.
The Guardian viết rằng, người Mỹ gốc Phi khó có khả năng tiếp cận cơ sở vật chất xét nghiệm và điều trị hơn, cũng như người Indian ở Navajo land tại New Mexico, quá nghèo để có nước rửa tay, và tỷ lệ được xét nghiệm điều trị cực thấp. Vậy không rõ một ví dụ đã đủ để thấy phát ngôn này của anh hoàn toàn không đầy đủ chưa?
Vấn đề phân biệt chủng tộc trong xã hội Mỹ vô cùng phức tạp mà sự đổ lỗi rằng “một bộ phận lớn lười biếng và ỷ lại vào màu da để ăn vạ chính phủ” là một kiểu khái quát hóa có hàm ý kỳ thị nặng nề và không đầy đủ. Bởi sự kỳ thị này ăn sâu vào mọi khía cạnh xã hội Mỹ và trở nên cực kỳ tinh vi, như có lần tôi từng đọc người da đen khó có thể tiếp cận các nguồn vốn để bắt đầu mở cơ sở làm ăn hơn, họ ít có cơ hội để dọn ra khỏi các khu vực bạo lực, không có công viên cây xanh, thiếu thư viện để con cái có thể thoát nghèo hay thoát khỏi tình trạng tội phạm vây quanh.
Hãy tưởng tượng, nếu một đứa bé da đen thuộc tầng lớp thu nhập thấp, sống giữa một khu vực không có công viên ngoài trời, ngôi nhà thì tối thui ru rú, khu phố thì ít cảnh sát thường xuyên có đánh lộn, mua bán thuốc, và đường xá không ai thèm quét dọn, liệu cơ hội lớn lên thành người tử tế của em bé đó có khác với một bạn nhỏ dù thu nhập thấp, sống trong khu có nhiều thư viện sáng đèn, có công viên to và an ninh ổn định? Khác lắm đó anh. Đó chính là sự kỳ thị tinh vi, tạo nên tầng lớp xã hội qua nhiều thế hệ.
Vì vậy, chuyện anh có bị xin đểu và một người da đen nhìn to khỏe nói rằng họ đói thì chưa hẳn họ nói dối đâu. À, tiện tôi nói thêm để anh rõ, nếu anh vô gia cư, không có địa chỉ, xin việc làm không ai cho đâu, dù anh to khỏe nhé. Nên đừng có dùng cái ám chỉ nông cạn của mình để buộc tội màu da.
Còn nữa, tôi nghe đồn anh là người làm khoa học, ăn nói nên có chứng lý 1 tý. Chứ nếu chỉ vì anh bị hai bạn da đen đòi tiền mà anh hèn quá xì tiền ra thì anh cũng không nên đem thù ghét cá nhân vô để kết luận cho cả chủng tộc như vậy.

Ảnh: FB Giang Nguyen

45 đoàn thể ủng hộ cuộc Trưng cầu dân ý kiện Trung Quốc

45 đoàn thể ủng hộ cuộc Trưng cầu dân ý kiện Trung Quốc

Thưa Độc giả Bauxite Việt Nam!
Hôm nay chúng tôi vừa nhận được thư của Bà Genie Nguyễn Thị Ngọc Giao từ Hoa Kỳ.
Lá thư cùng các file đính kèm thể hiện tinh thần yêu nước mạnh mẽ của nhiều người Việt ở hải ngoại; họ không chỉ lo lắng, trăn trở trước thực tại đất nước Việt Nam đang đối diện với mối hoạ mang tên Trung Cộng mà hơn thế, họ còn có những hành động thiết thực, vô cùng hữu ích để ngăn chặn mối họa tày trời này.
Bà Ngọc Giao mong muốn thông qua trang BVN, rất nhiều người Việt đang sống trong nước sẽ hiểu rõ hơn hành động của cộng đồng Việt Kiều ở Mỹ, để cùng góp phần cộng hưởng, giúp cho tiếng nói của những người con chân chính cả trong và ngoài nước mau chóng trở thành tiếng thét, làm cho nhân loại văn minh chú ý và kẻ thù truyền kiếp phải chùn tay, nhờ đó chặn được bàn tay lông lá của lũ quỷ đỏ đã và đang cướp dần Biển Trời thiêng liêng của nước Việt ta.
Xin trân trọng giới thiệu và mong cộng đồng hưởng ứng!
Bauxite Việt Nam
Kính thưa Bauxite Việt Nam và GS Phạm Xuân Yêm,
Tôi là Genie Nguyễn Thị Ngọc Giao, thuộc Hội Voice of Vietnamese Americans. Chúng tôi có cùng  6 hội đoàn (Hội Đồng Liên Tôn Việt Nam, Hội Luận Thắng Nghĩa, Viện Việt Nam Dân Chủ, Việt Nam Quốc Dân Đảng, Việt 2000 và Voice of Vietnamese Americans), khởi xướng một cuộc Trưng Cầu Dân Ý (TCDY) trên facebook, từ ngày 2 tháng 5, đến nay đã có khoảng 400 ngàn người Việt trong nước tham dự:  Với sự hỗ trợ của facebook, chúng tôi chỉ gửi TCDY này đến các người Viêt trong nước. Tuy có nhiều nỗ lực phá hoại của nhà cầm quyền CSVN và Dư Luận Viên, con số tham dự gần 400 ngàn và 95% đòi kiện Trung Cộng ra toà quốc tế là sự lên tiếng mạnh mẽ của người dân .
Chúng tôi có gửi ra một số Thông báo đến các hội đoàn, và đến nay đã có trên 45 Hội Đoàn trong và ngoài nước hưởng ứng hỗ trợ. Xin xem danh sách trong các Thông cáo Báo chí đính kèm. Chúng tôi cũng gửi thư đến Ngoại Trưởng Hoa Kỳ Mike Pompeo (đính kèm) và các Sứ Quán Ngoại Quốc tại Việt Nam để cho biết ý dân Việt đòi kiện Trung Cộng và  sự đàn áp ngấm ngầm của CSVN. Hôm nay, Ban Tổ chức sẽ gửi thư đến các Dân Biểu, Nghị sĩ trong Quốc hội Hoa Kỳ .
Chúng tôi cũng nhận được nhiều thư yểm trợ của 9 Hội Đoàn Thế Giới (từ Mỹ, Nga, Pakistan, Trung Quốc, EU…),  đồng ý với việc  dân Việt lên án Trung Cộng. BTC dự định sẽ gửi một lá thư đến Tổng thống Trump nay mai để trình bày vụ việc cho rõ với Tổng thống, với hy vọng Hoa Kỳ sẽ hỗ trợ Ý Dân Việt Nam mạnh mẽ hơn .
Trong bối cảnh hiện nay, với Trung Cộng lấn lướt tại Biển Đông, thông qua Luật An Ninh Toàn Quốc tại Hồng Kông, Bauxite Việt Nam đã có nhiều bài tường thuật và hội luận giúp dân Việt trong và ngoài nước thấy rõ vấn đề hơn . Chúng tôi mong mỏi Bauxite Việt Nam sẽ giúp tiếp tay phổ biến cuộc Trưng Cầu Dân Ý và các tiến triển này để người dân Việt có thể cùng tham dự, cùng lên tiếng, hầu đem lại kết quả tốt đẹp hơn cho dân tộc .
Xin quý báo vui lòng cho biết có thể giúp:
1. Tổ chức một cuộc Hội Luận về Cuộc Trưng Cầu Dân Ý này;
2. Giúp đăng tải các Thông Cáo Báo Chí và các bàii về cuộc Trưng Cầu Dân Ý (đính kèm).
Mong Bauxite Việt Nam vui lòng tiếp tay giúp đỡ, để cuộc Trưng Cầu Dân Ý này thành một bước đầu khích lệ cho mọi người dân Việt không tên tuổi thêm tinh thần, nói lên tiếng nói của mình trong khuôn khổ hợp pháp của Luật Quốc Tế .
Xin xem các tài liệu đính kèm .
Mong nhận được trả lời sớm của Bauxite Việt Nam và GS Phạm Xuân Yêm
Kính mến,
Genie Nguyễn Thị Ngọc Giao
703-593-7182
Genie Nguyen
President, CEO
Voice of Vietnamese Americans
THÔNG CÁO BÁO CHÍ ỦNG HỘ CUỘC TRƯNG CẦU DÂN Ý
Chúng tôi, thành viên của các tổ chức tôn giáo và dân sự Việt Nam ký tên dưới đây, ủng hộ cuộc Trưng Cầu Dân Ý trên mạng xã hội của đồng bào trong và ngoài nước để xin ý kiến: 
Trước sự xâm lược của Trung Quốc tại Biển Đông, bạn nghĩ Việt Nam có nên kiện Trung Quốc ra tòa án quốc tế không? https://bit.ly/35NmrjH 
Căn cứ trên lịch sử và pháp lý, Trường Sa và Hoàng Sa thuộc chủ quyền và trong vùng đặc quyền kinh tế của Việt Nam. Nhà cầm quyền Trung Cộng đã xâm chiếm Biển Đông của Việt Nam ngược với nội dung Công Ước Quốc Tế về Luật Biển 1982 và vi phạm phán quyết của Tòa Trọng Tài Thường Trực La Haye năm 2016. Lợi dụng đại dịch coronavirus, Trung Cộng mưu toan dứt điểm Biển Đông. Công Hàm của Bắc Kinh trong tháng 4/2020 đã làm lộ rõ ý đồ bá quyền chiếm đoạt lãnh hải Việt Nam, đe doạ an ninh khu vực và lưu thông hàng hải quốc tế. 
Cho dù bị đe dọa và phá rối trong nước, cuộc thăm dò ý kiến này vẫn tiếp tục xảy ra và đã có hàng trăm ngàn người Việt dũng cảm tham gia với tỉ lệ 95% đồng ý việc kiện Trung Quốc. Nhận thức rằng, quyền tự quyết của người dân là một nhân quyền cơ bản, chúng tôi viết Thông Cáo này để lên tiếng ủng hộ cho cuộc trưng cầu dân ý và đòi hỏi nhà cầm quyền Việt Nam phải thực thi nguyện vọng của tuyệt đại đa số quần chúng. 
Thành quả của cuộc trưng cầu dân ý này sẽ xác định rõ lập trường của người dân so với chính sách của Đảng Cộng Sản Việt Nam, chứng tỏ lòng yêu nước của một dân tộc kiên cường, phản ánh nguyện vọng thật sự của tuyệt đại đa số người Việt trước cộng đồng quốc tế, dằn mặt bè lũ Trung Cộng xâm lược và tạo khí thế cho việc đòi hỏi quyền tự quyết cho người dân. 
TỔ CHỨC CÂU LẠC BỘ TRẦN NHÂN TÔNG 
CENTER FOR PLURALISM CHI HỘI NGƯỜI VIỆT TỊ NẠN LØRENSKOG TẠI NA UY 
CITIZEN POWER INITIATIVES FOR CHINA CỘNG ĐỒNG NGƯỜI VIỆT QUỐC GIA QUEENSLAND (AUSTRALIA) 
CỘNG ĐỒNG NVQG TIỂU BANG PENNSYLVANIA 
GIÁO HỘI CỘNG ĐỒNG TIN LÀNH LUTHERAN VN-HK DIỄN ÐÀN QUỐC TẾ CỦA CÁC PHONG TRÀO DÂN CHỦ VIỆT NAM ĐẠI VIỆT QUỐC DÂN ĐẢNG 
ĐẠI GIA ĐÌNH NGUYỄN NGỌC HUY 
GIA ĐÌNH QUÂN CẢNH TÂY ÚC GIÁO HỘI PHẬT GIÁO HOÀ HẢO THUẦN TUÝ 
GIÁO HỘI PHẬT GIÁO VIỆT NAM TRÊN THẾ GIỚI HỌP MẶT DÂN CHỦ 
HỘI BẢO VỆ MÔI TRƯỜNG VIỆT NAM HỘI ĐỒNG LIÊN TÔN VIỆT NAM 
HỘI KHOA HỌC & KỸ THUẬT VIỆT NAM HỘI LUẬN THẮNG NGHĨA 
HỘI THANH NIÊN DÂN CHỦ HỘI ANH EM DÂN CHỦ 
INTERNATIONAL INSTITUTE FOR VIETNAM KHỐI 8406 HẢI NGOẠI 
KHỐI NHƠN SANH ĐẠO CAO ĐÀI KHU HỘI CTNCT/NEW ORLEANS, LOUISIANA 
LEAGUE OF VIETNAMESE AMERICAN VOTERS LIÊN MẠNG NGƯỜI VIỆT TỰ DO TOÀN CẦU 
LIÊN MINH DÂN CHỦ VIỆT NAM LIÊN MINH VIỆT NAM ĐỘC LẬP DÂN CHỦ 
MINH VAN FOUNDATION NHÓM CHỐNG TÀU DIỆT VIỆT CỘNG 
NHÓM THẢO LUẬN BIỂN ĐÔNG - INDO-PACIFIC OCEAN PHONG TRÀO CHỐNG TRUNG CỘNG BÀNH TRƯỚNG 
PHONG TRÀO HƯNG CA RED EAGLE ENTERPRISES 
TĂNG ĐOÀN GIÁO HỘI PHẬT GIÁO VIỆT NAM THỐNG NHẤT ỦY BAN CHỐNG BẮC THUỘC 
UỶ BAN NHÂN QUYỀN HELSINKI-VIETNAM VIỆN SỬ CAO ĐÀI TÒA THÁNH TÂY NINH 
VIỆN VIỆT NAM DÂN CHỦ VIỆT NAM QUỐC DÂN ĐẢNG 
VIETNAMESE AMERICANS FOR HUMAN RIGHTS
VIETNAMESE AMERICAN SENIORS SOCIETY IN OAKLAND - CALIFORNIA VIỆT 2000 
VOICE OF VIETNAMESE AMERICANS 
BUDDHIST CHURCH OF AMERICA 
ĐẠI DIỆN HT. Thích Không Tánh 
Phó Viện Trưởng TĂNG ĐOÀN GIÁO HỘI PHẬT GIÁO VIỆT NAM THỐNG NHẤT 
KS. Lê Thành Nhân
Chủ Tịch Hội Đồng Chấp Hành Trung Ương VIỆT NAM QUỐC DÂN ĐẢNG 
Trần Long 
HỘI THANH NIÊN DÂN CHỦ 
Trần Tử Thanh UỶ BAN NHÂN QUYỀN HELSINKI-VIETNAM 
LS. Tạ Quang Trung 
UỶ BAN NHÂN QUYỀN HELSINKI-VIETNAM 
Lê Quang Hiển Chánh Thư Ký Ban Trị Sự Trung Ương 
GIÁO HỘI PHẬT GIÁO HÒA HẢO THUẦN TUÝ 
Lê Văn Sóc Phó Hội Trưởng BTS TƯ 
GIÁO HỘI PHẬT GIÁO HÒA HẢO THUẦN TUÝ 
KS. Vũ Văn Thái Tổng Thư ký 
GIÁO HỘI PHẬT GIÁO VIỆT NAM TRÊN THẾ GIỚI 
MS. Nguyễn Hoàng Hoa 
Hội Trưởng Giáo Hội 
GIÁO HỘI CỘNG ĐỒNG TIN LÀNH LUTHERAN VN-HK 
Bảo Lâm Phó Chủ Tịch 
CÂU LẠC BỘ TRẦN NHÂN TÔNG 
Trần Kiện Chủ Tịch 
PHONG TRÀO CHỐNG TRUNG CỘNG BÀNH TRƯỚNG 
Dr. Mike Ghouse President 
CENTER FOR PLURALISM 
Scott Morgan President
RED EAGLE ENTERPRISES 
BS. Đỗ Văn Hội Đại diện Văn Phòng Liên lạc 
HỘI ĐỒNG LIÊN TÔN VIỆT NAM TẠI HẢI NGOẠI 
BS. Minh Tran MINH VAN FOUNDATION
Chánh Trị Sự Hứa Phi 
Trưởng Ban, Ban Đại Diện KHỐI NHƠN SANH ĐẠO CAO ĐÀI 
TS. Mai Thanh Truyết 
HỘI BẢO VỆ MÔI TRƯỜNG VIỆT NAM 
TS. Phan Văn Song
ĐẠI VIỆT QUỐC DÂN ĐẢNG 
Nguyễn Văn Vui 
Chủ tịch Khu Hội CTNCT/New Orleans, Louisiana 
LS. Trần Minh Nhựt 
ĐẠI GIA ĐÌNH NGUYỄN NGỌC HUY 
GS. Trần Minh Xuân ĐẠI GIA ĐÌNH NGUYỄN NGỌC HUY 
TS. Jianli Yang 
Sáng Lập Viên và Chủ Tịch CITIZEN POWER INITIATIVES FOR CHINA 
TS. Nguyễn Bá Long 
DIỄN ÐÀN QUỐC TẾ CỦA CÁC PHONG TRÀO DÂN CHỦ VIỆT NAM 
BS Bùi Trọng Cường Chủ Tịch 
CỘNG ĐỒNG NGƯỜI VIỆT QUỐC GIA QUEENSLAND (AUSTRALIA) Chủ Tịch 
ỦY BAN CHỐNG BẮC THUỘC 
Nguyễn Thanh Hà Trưởng ban Phối Hợp 
HỌP MẶT DÂN CHỦ 
GS. Phan Thông Hưng CỘNG ĐỒNG NVQG TIỂU BANG PENNSYLVANIA 
BS. Nguyễn Văn Nghi CỘNG ĐỒNG NVQG TIỂU BANG PENNSYLVANIA 
Huỳnh Lương Thiện PHONG TRÀO HƯNG CA 
Trần Hữu Tâm 
GIA ĐÌNH QUÂN CẢNH TÂY ÚC 
LS. Nguyễn Văn Đài Hội Anh Em Dân Chủ 
THÔNG CÁO BÁO CHÍ VỀ CUỘC TRƯNG CẦU DÂN Ý VÀ KÊU GỌI YỂM TRỢ
Chúng tôi, thành viên của 6 tổ chức khởi xướng, gồm có Hội Đồng Liên Tôn Việt Nam, Hội Luận Thắng Nghĩa, Viện Việt Nam Dân Chủ, Việt Nam Quốc Dân Đảng, Việt 2000 và Voice of Vietnamese Americans, đã quyết định thực hiện trên mạng xã hội một cuộc trưng cầu dân ý đồng bào trong và ngoài nước để xin ý kiến: 
Trước sự xâm lược của Trung Quốc tại Biển Đông, bạn nghĩ Việt Nam có nên kiện Trung Quốc ra tòa án quốc tế không? https://bit.ly/35NmrjH 
Căn cứ trên lịch sử và pháp lý, Trường Sa và Hoàng Sa thuộc chủ quyền và trong vùng đặc quyền kinh tế của Việt Nam. Nhà cầm quyền Trung Cộng tự cho rằng Trường Sa và Hoàng Sa thuộc chủ quyền của họ và đã xâm lấn chủ quyền của Việt Nam ngược với nội dung Công Ước Quốc Tế về Luật Biển 1982 và vi phạm phán quyết của Tòa Trọng Tài Thường Trực La Haye năm 2016. 
Trung Cộng đã lấn chiếm Biển Đông một cách phi pháp từ nhiều thập niên qua. Lợi dụng đại dịch coronavirus, Trung Cộng mưu toan dứt điểm Biển Đông. Công Hàm của Bắc Kinh trong tháng 4/2020 đã làm lộ rõ ý đồ bá quyền chiếm đoạt lãnh hải Việt Nam, đe doạ an ninh khu vực và lưu thông hàng hải quốc tế. Nhà cầm quyền Cộng sản Việt Nam sau một thời gian im lặng, đã lên tiếng phản đối nhưng không đủ cương quyết để đòi lại chủ quyền, vẫn giữ thế nhu nhược đối với nhà cầm quyền Trung Cộng xâm lược. 
Cho dù bị đe dọa và phá rối trong nước, cuộc thăm dò ý kiến này vẫn tiếp tục xảy ra và đã có hàng trăm ngàn người Việt dũng cảm tham gia với tỉ lệ 95% đồng ý việc kiện Trung Quốc. Nhận thức rằng, thêm một người tham gia là nhẹ đi một chút sự đàn áp, chúng tôi mạo muội viết Thông Cáo này để kêu gọi các tổ chức và đồng bào trong và ngoài nước ủng hộ và giúp vận động cho cuộc trưng cầu dân ý này được thành công. 
Thành quả của cuộc trưng cầu dân ý này sẽ xác định rõ lập trường của người dân so với chính sách của Đảng Cộng Sản Việt Nam, chứng tỏ lòng yêu nước của một dân tộc kiên cường, phản ánh nguyện vọng thật sự của tuyệt đại đa số người Việt trước cộng đồng quốc tế, dằn mặt bè lũ Trung Cộng xâm lược và tạo khí thế cho việc đòi hỏi quyền tự quyết cho người dân. 
Xin mời quý vị theo dõi và ủng hộ qua liên kết: https://bit.ly/35NmrjH. Nếu đồng ý yểm trợ nổ lực chung này, xin liên lạc về email trungcaudany20@gmail.com với danh xưng và email của tổ chức và cá nhân đại diện. Chúng tôi sẽ cập nhật danh sách đầy đủ hơn của các tổ chức ủng hộ để phổ biến đến Liên Hiệp Quốc và cộng đồng thế giới.
For Immediate Release Contact: David Tran 
VietNamReferendum@gmail.com 
95% of Vietnamese People Want to Take China to Courts Based on a Referendum Starting May 2
(Vietnam, 05/26/2020) --- Close to 400,000 Vietnamese have participated in a referendum started by six organizations, including Interfaith Council of Vietnam, Vietnam Nationalist Party, Hoi Luan Thang Nghia, Viet 2000, Voice of Vietnamese Americans and Vietnam Democracy Center. The list of organizations has since increased to 42 and is growing. The result to date is a staggering 95% of the people demanding the Vietnamese government to take China to international courts for its aggressive actions in the East Sea of Vietnam (South China Sea). 
According to US Secretary of State Mike Pompeo, “Beijing has moved to take advantage of the distraction, from China’s new unilateral announcement of administrative districts over disputed islands and maritime areas in the South China Sea, its sinking of a Vietnamese fishing vessel earlier this month, and its ‘research stations’ on Fiery Cross Reef and Subi Reef.” 
Early numbers from the referendum speak loudy of the will of the Vietnamese people, despite the Communist regime’s oppression. The referendum is getting popular support Vietnam. Vietnamese fishermen have lost their livelihood since China has illegally attacked their boats and enforced a fishing ban within Vietnam’s Exclusive Economic Zone as designated by the United Nations Convention on the Law of the Sea. 
The chairman of the influential US Senate Foreign Relations Committee Sen. Jim Risch said that “China’s deeply concerning activities in the South China Sea are examples of the Chinese Communist Party’s ‘blatant intimidation’ of its neighbors to assert its claims.” 
Despite its positions as chair of ASEAN and president of the United Nations Security Council, the Vietnamese government continues its traditional feeble response. This is in stark contrast with the will of the Vietnamese people as demonstrated in the referendum. 
Incidentally, the referendum also puts the competing powers in the region on notice. It is increasingly clear that the Vietnamese people have a unified stand and unequivocal response to the imbroglio. As the referendum promotes a universal sentiment of anti-Chinese hegemony among the populace, those who ignore it do so at their own peril. 
On this Memorial Day, the organizers of the referendum took time to commemorate the ultimate sacrifice of 58,220 US servicemen and 250,000 South Vietnamese soldiers in the 
Vietnam War. Forty-five years after, their deaths are still a reminder that freedom is never free and, in the words of MLK, “is never voluntarily given by the oppressors, it must be demanded by the oppressed.” 
May 22, 2020
The Honorable Mike Pompeo
Secretary of State
United States Department of State
2201 C Street NW
Washington, DC 20520
Dear Secretary Pompeo,
We, representatives of concerned Vietnamese and international organizations, write to ask for your support of an on-going national referendum in Vietnam: 
In the face of Chinese aggression in the East Sea, do you think Vietnam should sue China in international courts? 
https://bit.ly/35NmrjH
The Spratly and Paracel Islands are historically under the sovereignty and in the exclusive economic zone of Vietnam. China has continually violated Vietnam's sovereignty in contrary to the 1982 United Nations Convention on the Law of the Sea and blatantly disregarded the 2016 rulings of the Permanent Court of Arbitration in La Haye. 
Since the 1950’s, China has encroached on Vietnam's East Sea (South China Sea). Taking advantage of the coronavirus pandemic, the Chinese Communist Party attempts to complete a fait accompli by taking paramilitary and political actions to coerce Vietnam to abandon its territorial rights and irrevocably alter the status quo. China’s actions revealed its hegemonic intention and its threat to regional security and international maritime traffic. 
In their participation in the referendum, the Vietnamese people exercise their right of self- determination, a principle prominently embodied in Article I of the Charter of the United Nations. Its inclusion in the UN Charter, as well as in the first article common to the International Covenant on Civil and Political Rights and the International Covenant on Economic, Social and Cultural Rights, marks the universal recognition of the principle as a right of all peoples. 
Despite being threatened, more than 330,000 Vietnamese people so far have courageously participated with 95% in agreement to sue China in international courts. We, the undersigned, humbly ask that you speak out on behalf of this referendum. Your support of the people’s right to self-determination will help ensure the safety of the people who exercise these basic rights and are performing this very essential civic duty. Your leadership in calling the Vietnamese government to respect the will of the people at the referendum’s successful completion can go a long way in making this region of the world a much safer place for everyone. 
Sincerely,
ORGANIZATIONS:
ALLIANCE FOR A FREE AND DEMOCRATIC VIETNAM
ALLIANCE FOR DEMOCRACY IN VIETNAM
ANTI-CHINA EXPANSION MOVEMENT
ANTI-CHINESE ANTI-VIETNAMESE COMMUNISTS GROUP
ASSEMBLY FOR DEMOCRACY IN VIETNAM
BLOC 8406 INTERNATIONAL
BUDDHIST CHURCH OF AMERICA
CENTER FOR PLURALISM
CHURCH OF PROTESTANT LUTHERAN COMMUNITY OF VIETNAM
CITIZEN POWER INITIATIVES FOR CHINA
DEN VIETNAMESISKE FLYKTNINGEFORENING I LØRENSKOG
EAST SEA OF VIETNAM – INDO-PACIFIC DISCUSSION GROUP
FRIENDLY ASSOCIATION OF EX-POLITICAL PRISONERS UNDER THE COMMUNIST REGIME IN VIETNAM
(FAVPPUCR/VN)
FRIENDS OF PROFESSOR NGUYEN NGOC HUY
HELSINKI-VIETNAM COMMITTEE FOR HUMAN RIGHTS
HOI LUAN THANG NGHIA
INTERFAITH COUNCIL OF VIETNAM
INSTITUTE FOR HISTORIC CAODAI RELIGION
LEAGUE OF VIETNAMESE AMERICAN VOTERS
INTERNATIONAL INSTITUTE FOR VIETNAM
MINH VAN FOUNDATION
NATIONALIST PARTY OF GREATER VIETNAM
RED EAGLE ENTERPRISES
REPRESENTATIVE COMMITTEE OF THE POPULAR BLOC OF CAO DAI CHURCH
SANGHA OF UNIFIED BUDDHIST CHURCH OF VIETNAM
THE VIET DEMOCRATIC SIDE'S INTERNATIONAL FORUM
THE ANTI-CHINESE DOMINATION COMMITTEE
TRADITIONAL HOA HAO BUDDHIST CHURCH
TRAN NHAN TONG CLUB
VIET 2000
VIETNAM DEMOCRACY CENTER
VIETNAM NATIONALIST PARTY
VIETNAMESE AMERICANS FOR HUMAN RIGHTS
VIETNAMESE ENVIRONMENTAL PROTECTION SOCIETY
VIETNAMESE AMERICAN SCIENCE & TECHNOLOGY SOCIETY
VIETNAMESE AMERICAN SENIORS SOCIETY IN OAKLAND – CALIFORNIA
VIETNAMESE COMMUNITY IN AUSTRALIA - QUEENSLAND CHAPTER
VOICE OF VIETNAMESE AMERICANS
WORLD VIETNAMESE BUDDHIST ORDER
YOUTH FOR DEMOCRACY
REPRESENTATIVES:
Most Ven. Thich Khong Tanh
Vice President
SANGHA OF UNIFIED BUDDHIST CHURCH OF VIETNAM
Le Thanh Nhan
Chairman
VIETNAM NATIONALIST PARTY
Tran Long
YOUTH FOR DEMOCRACY
Tran Tu Thanh
HELSINKI-VIETNAM COMMITTEE FOR HUMAN RIGHTS
Atty. Ta Quang Trung
HELSINKI-VIETNAM COMMITTEE FOR HUMAN RIGHTS
Le Quang Hien
General Secretary, Central Leadership Committee
TRADITIONAL HOA HAO BUDDHIST CHURCH
Le Van Soc
Vice President, Central Leadership Committee
TRADITIONAL HOA HAO BUDDHIST CHURCH
Vu Van Thai
General Secretary
WORLD VIETNAMESE BUDDHIST ORDER
Pastor Nguyen Hoang Hoa
President
CHURCH OF PROTESTANT LUTHERAN COMMUNITY OF VIETNAM
Bao Lam
Vice President
TRAN NHAN TONG CLUB
Tran Kien
President
ANTI-CHINA EXPANSION MOVEMENT
Dr. Mike Ghouse
President
CENTER FOR PLURALISM
Scott Morgan
President
RED EAGLE ENTERPRISES
Dr. Do Van Hoi
Director
INTERFAITH COUNCIL OF VIETNAM
Dr. Minh Tran
MINH VAN FOUNDATION
Sub-dignitary Hua Phi
Chair
REPRESENTATIVE COMMITTEE OF THE POPULAR BLOC OF CAO DAI CHURCH
Dr. Mai Thanh Truyet
President
VIETNAMESE ENVIRONMENTAL PROTECTION SOCIETY
Dr. Phan Van Song
NATIONALIST PARTY OF GREATER VIETNAM
Nguyen Van Vui
President
FRIENDLY ASSOCIATION OF EX-POLITICAL PRISONERS UNDER THE COMMUNIST REGIME IN VIETNAM
Atty. Tran Minh Nhat
FRIENDS OF PROFESSOR NGUYEN NGOC HUY
Prof. Tran Minh Xuan
FRIENDS OF PROFESSOR NGUYEN NGOC HUY
Dr. Nguyen Ba Long
THE VIET DEMOCRATIC SIDE'S INTERNATIONAL FORUM
Dr. Bui Trong Cuong
President
VIETNAMESE COMMUNITY IN AUSTRALIA - QUEENSLAND CHAPTER
President
THE ANTI-CHINESE DOMINATION COMMITTEE
Nguyen Thanh Ha
Head, Coordinating Committee
ASSEMBLY FOR DEMOCRACY IN VIETNAM
Dr. Jianli Yang
Founder and President
CITIZEN POWER INITIATIVES FOR CHINA
Atty. Linh Nguyen
Office of International Relations
UNIFIED BUDDHIST CHURCH OF VIETNAM

Sự hy sinh của Hồng Kông nào có vô ích?

Sự hy sinh của Hồng Kông nào có vô ích?

Lưu Trọng Văn
Việc QH cộng sản Trung Quốc bất chấp mọi phản ứng quyết liệt của Mỹ, châu Âu, Nhật và hàng triệu dân Hong Kong , thông qua Luật An ninh HK cho phép quân đội cà công an Trung cộng được đặt trụ sở tại HK và đàn áp bạo loạn ở HK thực sự là dấu chấm hết cho HK với tư cách Trung tâm Tài chính hàng đầu thế giới.
Cái giá phải trả cho việc buông bỏ quyền lực tài chính và cả thương mại hàng đầu thế giới là vô cùng lớn.
Nhưng Tập và bè lũ CS Trung Quốc phải chấp nhận.
Vì sao?
Khi người Anh trao trả HK cho TQ là gài một quả bom khổng lồ Dân chủ trong lòng TQ. Thatche - bà đầm thép chống cộng hy vọng mô hình một quốc gia hai thể chế sẽ lật ngược ván bài của Đặng Tiểu Bình để biến cái thể chế cộng sản của đại lục ngả màu vàng dân chủ và đa nguyên của HK.
Và làn sóng dân chủ HK từ năm 1997 khi được trao trả cho TQ đã từng ngày xâm nhập, tấn công dinh luỹ cộng sản TQ. Người dân TQ đến HK được hít thở bầu trời của Tự do và đa nguyên cùng sự phồn thịnh của thể chế Dân chủ. Sự so sánh trở thành mảnh đất màu mỡ cho cho làn sóng dân chủ trong lành gieo hạt, đâm chồi.

Sợ hãi trước làn sóng này CS TQ liên tục tìm cách ngăn chặn và dùng bạo quyền và lợi ích kinh tế ép nhuộm đỏ chính quyền HK cùng truyền thông HK.
Nhưng nơi nào Dân chủ và Tự do đã thành rừng thì nơi đó không thể có chỗ cho loài nấm độc và cỏ dại cướp đoạt.
Tập hiểu điều đó và ra tay.
Mọi cam kết không còn ý nghĩa gì nữa. Cánh rừng HK dù tươi tốt đầy hoa trái đã đến lúc phải bị huỷ diệt. Tập mong muốn những người dân yêu Tự do và Dân chủ phải ra đi. Việc Anh, Mỹ, Đài Loan tuyên bố sẵn sàng đón nhận dân HK chống CS TQ là mắc mưu Tập. Điều Tập và bè lũ CS TQ sợ nhất là những Hoàng Chí Phong ở lại HK đấu tranh cho Tự do và Dân chủ đến cùng bất chấp mọi đàn áp vì đó sẽ là những ngòi nổ vào đại lục tạo ra những Thiên An Môn mới khi kinh tế TQ khủng hoảng và CSTQ bị cô lập trên thế giới sau đại dịch virus Vũ Hán.
Tập có thể chiếm đoạt HK nhất thể hoá thể chế nhưng không thể thống nhất được lòng người. Và Tập với canh bạc bạo quyền của mình sẽ mất hết:
Mất một HK trung tâm tài chính thương mại và hải đăng Dân chủ để hoà nhập thế giới.
Nhưng rất có thể chính canh bạc này của Tập dẫn đến sự sụp đổ tất yếu của thể chế CS bạo quyền.
Vậy thì sự hy sinh của Hồng Kông  Tự do và Dân chủ nào vô ích?
L.T.V.
Nguồn: Tác giả gửi BVN
GÓP Ý VỚI TÁC GIẢ
"Tập mong muốn những người dân yêu Tự do và Dân chủ phải ra đi. Việc Anh, Mỹ, Đài Loan tuyên bố sẵn sàng đón nhận dân HK chống CS TQ là mắc mưu Tập."
Nhận định trên là hơi vội!
Việc "sẵn sàng đón nhận" cụ thể là gì, ta đâu biết bao nhiêu lúc này?
Chỉ có thể hình dung là chính sách tương tự với Việt Nam, Trung Hoa đại lục lâu nay, có thể mở rộng hơn, để khích lệ phong trào dân chủ Hong Kong tiếp tục mà thôi.
Trong số những người tranh đấu có thể có người bị đàn áp quá khắc nghiệt, họ phải bỏ trốn, hoặc bị bỏ tù, nhưng không đến nỗi tuyệt vọng vì có thể sẽ được đón nhận ở phương trời tự do để tiếp tục tranh đấu bằng phương cách khác...
Nguyễn Hữu Vinh

Dân chủ cay đắng trên khắp châu Á

Dân chủ cay đắng trên khắp châu Á

Thanh Hiếu
D:\Downloads\BVN\1-6\3.jpg
Ở châu Á, quốc gia nào ủng hộ dân chủ?
Đài Loan? Quốc gia có nền dân chủ mạnh mẽ từ những năm 1990? Có phải Hồng Kông là nơi biểu tình phản đối các hành vi nhằm tước đoạt lục địa tự do từ đại lục?
Đắng lòng công nhận, mặc dù châu Á là lục địa lớn nhất trên thế giới, bao gồm 50 quốc gia độc lập, chỉ có hai vùng đất mà Bắc Kinh đang cố gắng thống trị mới truyền cảm hứng dân chủ nhưng đó chưa phải là hai địa điểm hỗ trợ dân chủ.
Hàn Quốc, Nhật Bản, Singapore, Ấn Độ - bốn nền kinh tế trên thế giới, cho thấy sự vượt trội của cơ cấu kinh tế tư bản chưa bao giờ là nguồn cảm hứng dân chủ hay hỗ trợ dân chủ. Không quốc gia nào trong nhóm quốc gia này lên tiếng đối với các trường hợp chính phủ các nước châu Á trấn áp nhân quyền.
Bảo vệ nhân quyền ở các nước châu Á chưa bao giờ tồn tại.
Trong thư gửi cho bá tước Okuma Shigenobu (Nhật Bản), 1905, Phan Bội Châu đã viết:
“Về nghĩa lý: Châu Á là châu lục lớn nhất trong 5 châu, đế quốc Nhật Bản là lực lượng đứng ở hàng đầu châu Á. Do vậy, Nhật Bản không thể thờ ơ ngồi nhìn các nước Đông Á như Miến Điện, Việt Nam bị Pháp tuỳ ý xâm đoạt được. Việt Nam không phải là Việt Nam của Châu Âu, mà là Việt Nam của Châu Á”.
Bây giờ chúng ta lấy lời khẩn cầu tiếp viện của Nhật đối với độc lập Việt Nam từ Phan Bội Châu và đưa chúng vào bảo vệ nhân quyền ngày nay, không có nhiều khác biệt.

Các cường quốc kinh tế của châu Á có điểm chung là sự thờ ơ với quyền con người. Các nhà hoạt động nhân quyền châu Á vì thế một lần nữa chuyển sang châu Âu. Nhân quyền Việt Nam không phải là nhân quyền từ châu Á, mà là nhân quyền từ châu Âu.
Một quãng đường khá xa, châu Á một lần nữa cho thấy mức độ văn minh đối với châu lục này vẫn còn khá xa lạ, dù cho nền kinh tế một số nước ở mức độ cường quốc.
Khi tiếng gào thét nhân quyền từ bên trong các quốc gia châu Á, đặc biệt ở các quốc gia chuyên quyền độc đoán, chỉ có châu Âu và Hoa Kỳ lắng nghe, và cung cấp một nền tảng cho nhân quyền. Châu Á im lặng và xoay vòng trong hợp tác kinh tế.
Khi một quốc gia nơi chính phủ vi phạm nhân quyền, nhân quyền châu Á như chưa bao giờ tồn tại. Châu Á có Ủy ban Nhân quyền Châu Á, nhưng đó là một cái tên lạ đối với các nhà hoạt động nhân quyền Việt Nam và các quốc gia khác.
Nếu Đông Nam Á là vùng trũng nhân quyền thì Á châu là vùng ao nhân quyền.
Điều động viên cho những nhà hoạt động nhân quyền châu Á là quá trình đấu tranh cho quyền con người diễn ra ở Trung Quốc và các vùng lãnh thổ từng thuộc về Trung Quốc. Có vẻ K. Marx đã đúng, chỉ những quốc gia bị áp bức nhất thì sinh ra đấu tranh nhiều nhất.
Trung Quốc nơi tồn tại chế độ độc đoán chuyên quyền trở thành một mầm mống gay cảm hứng và hỗ trợ nhân quyền Á châu trong lương lai. Biểu tình Hồng Kông, vùng đất Tân Cương và Đài Loan là ba bộ phận phát tín hiệu tích cực về mầm mống đó, Việt Nam cũng sẽ được thụ hướng.
Biến động Hồng Kông và Đại lục sẽ ảnh hưởng đến Việt Nam rõ rệt bằng nhiều hình thức khác nhau. Điều này hoàn toàn tuyệt vời gợi nhớ phong trào Ngũ tứ tại Trung Quốc, 1911 và chủ nghĩa Tam Dân, Tôn Trung Sơn đối với các phong trào đấu tranh tại Việt Nam những năm cuối 19 và đầu 20.
Dõi theo biến động kinh tế Trung Quốc kết hợp những diễn biến tại Hồng Kông và Tân Cương sẽ cho phép nhân quyền Việt Nam tìm thấy chút ánh sáng le lói nơi cuối đường con đường.
T.H.
VNTB gửi BVN

Thư giãn Chủ nhật: Có những ‘ông giời’ miền hạ giới

Thư giãn Chủ nhật: Có những ‘ông giời’ miền hạ giới

Út Sài Gòn
D:\Downloads\BVN\31-5\1.jpg
Cuối tuần, cà phê vỉa hè mùa này dễ dính mưa bất chợt. Sài Gòn mà, cứ chợt nắng đó, rồi mưa đó…
Trời Sài Gòn sau cơn mưa không những giúp con người hạ nhiệt, mà còn làm cho lòng người thêm thoải mái (dĩ nhiên là Út tui không nói đến những trường hợp như kẹt xe hay đường ngập như sông nhé!). Lang thang bước, buổi chiều, trên hè phố, vừa có thể tận hưởng cái không khí mát mẻ vừa có thể nhìn ngắm phố xá. Nếu may mắn, đôi khi Út tui còn có thể “nhiều chuyện” nữa.
Ông bà từng nói, cầu được ước thấy (kiểu thằng này chết chắc linh lắm!), quả thật vậy, Út tui gặp ngay anh Tám ở đầu ngõ. Bình thường, Út hay gặp anh Tám đọc báo hay bên ly cà phê nóng nhìn ra đường, nhưng hôm nay, có gì đó khác. Anh Tám nhìn xung quanh, mắt láo liên.
- Anh làm gì mà giống rình mò bà giá nào quá vậy anh Tám?
- Ui cha, giật mình à. Tui đang tìm một thứ.
- Cái gì mà có vẻ quan trọng quá vậy anh?
- Là thông tin.
- Anh nói gì tui chả hiểu? Thông tin thì đi mua tờ báo giấy mà đọc, không thì lên mạng coi báo online, trang thông tin điện tử, mạng xã hội…
- Bởi vậy tui mới nói anh có máu “nhiều chuyện” mà chẳng chịu cập nhật tin tức gì cả. Anh có biết vụ “Đình bản 1 tháng Báo Phụ Nữ TP.HCM điện tử” không?
- À, cái này thì tui biết, liên quan tới cái bài viết từ năm 2019 luôn chứ gì, bài “Sun Group - ‘Ông trời’ không từ trên cao” gì đó đúng không? Mà liên quan gì tới anh?

- Thì đúng là không có liên quan gì tới tui. Nhưng mà thời gian gần đây, tin tức liên quan tới các tờ báo cũng hơi bị nhiều. Từ cái việc quy hoạch báo chí cho đến việc đình bản 1 tháng tờ báo của mấy bà nè. Rồi chuyện một số ông thuộc Hội nhà báo độc lập bị bắt nữa.
- Ừ, tính ra ông nói tui cũng thấy ngộ hen, điển hình như vụ Báo Phụ Nữ à, bài viết từ năm 2019 cho đến giờ mới lôi ra phạt. Mà tui thấy trong cái mùa dịch Covid-19 này, Báo Phụ Nữ là một trong những cơ quan báo chí đưa tin nhanh, đa dạng, chính xác đấy chứ. Còn quy hoạch báo chí cũng có gì mới đâu, một số tờ báo cũng đóng cửa rồi.
- Bởi vậy, tui cũng cảm thấy khó hiểu y như ông. Mà nói thiệt, tui thấy bài báo đó của họ viết cũng chẳng sai. Đồng ý là khai phá để phát triển du lịch, nhưng kiểu phá Bà Nà trong bài viết đó, tui cũng thấy không đồng tình. Có những cái trải qua rất lâu, thiên nhiên mới tôn tạo ra. Rồi một số người giương ngọn cờ phát triển du lịch lên, là có quyền phá nát thiên nhiên. Theo như một chú thích trong bài báo đó thì “Rừng do kiểm lâm quản lý, nhưng muốn lên Bà Nà, kiểm lâm phải… xin phép Sun Group”.
- Điểm này thì tui đồng tình với ông. Dĩ nhiên, không phải là tất cả nhưng tui thấy nhiều người đi du lịch đa phần là để ngắm cảnh, tận hưởng thiên nhiên. Xây dựng các tiểu cảnh lên, để người ta chụp hình thêm lung linh, nhìn ngắm nhưng cái gì cũng có hai mặt của nó. Tui đi cũng nhiều nơi, thấy thiên nhiên bị tàn phá quá, cũng thương.
- Tui còn thắc mắc một điểm nữa anh Út ạ, kêu gọi bảo tồn, gìn giữ thiên nhiên nhưng khi người ta viết bài, đưa tin thì lại bị phạt. Thà sai không nói, đằng này tui thấy có sai đâu?
- Tui cũng không rõ nhưng tui thấy truyền thông giống như con dao hai lưỡi á. Chỉ vài con chữ, một cái đóng dấu thôi là mặc kệ cho thiên nhiên bị tàn phá. Đó là chưa kể, còn mặc kệ cuộc sống của biết bao nhiêu ‘cây bút’ của các tờ báo. Đóng cửa các tờ báo, có nghĩa là các nhà báo, phóng viên lâm vào cảnh thất nghiệp. Rồi họ còn gia đình. Cuộc sống thì cái gì cũng leo thang, điện giảm cũng chẳng được bao nhiêu.
- Mà thôi, nói đi cũng nói lại. Trách mấy ‘ổng’ cũng tội nghiệp. Mỗi người mỗi công việc, phóng viên thì lặn lội nắng mưa, bất chấp khó khăn để kiếm tin, viết bài. Còn mấy ‘ổng’ thì có nhiệm vụ ngồi phòng để ‘soi’ bài mà.
- Ừ cũng có lý. Có điều, tui thấy vậy nè. Bé nhà tui đi học á, vi phạm nội quy nào đó, thường bị nhắc nhở; hay có người nào bị gì đó biện pháp khiển trách là ưu tiên hàng đầu. Còn dạng như mấy tờ báo hay trang thông tin điện tử là ra quyết định phạt, đóng cửa này nọ, chả thấy khiển trách để… rút kinh nghiệm gì cả.
- Nhìn chung, tui thấy ai cũng cực. Đóng cửa thì phóng viên, nhà báo đói. Tụi mình thì hổng có thêm tin tức để đọc. Ngẫm ra, mấy ‘ổng’ ngày nào cũng căng thẳng đi ‘soi’ lỗi, cũng cực lắm chứ bộ.
- Tui thì không lo lắm. Thế giới phẳng mà, lo gì thiếu thông tin. Với lại, sự thật sẽ mãi mãi là sự thật thôi. Chừ nói nhỏ nè, vụ tờ Việt Nam Thời Báo của cái hội độc lâp chi đó, hồi ông Chủ tịch bị bắt, ai cũng tưởng tờ báo đóng cửa luôn. Ai dè chỉ tháng sau là chạy lại ro ro. Rồi đến lượt ông Quyền Chủ tịch cũng bị bắt, tờ báo vẫn đều đặn đến với bạn đọc. Tui nghĩ tờ Phụ Nữ của mấy bà, chắc chắn còn ngon lành hơn, bằng cớ là tờ báo giấy hôm 29 tháng 5 đó, họ tương bài hoành tráng luôn. Nghe đâu sau đó còn phải in nối bản đến tận 20 ngàn tờ vì dân chúng tìm mua dữ quá…
“Úi trời, vậy là loạn hết rồi… Thôi mấy ông đi chỗ khác mà tám, chuyện này cứ lôi ra đây tui bị vạ lây vì cái tội không tố giác thì chồng, con tui mấy ông lo luôn à nhe!” - bà Chín, chủ quán cà phê vỉa hè góp chuyện ‘đuổi khéo’ vì lúc này trời bắt đầu rắc rắc.
Sài Gòn lại mưa. Mưa buổi hoàng hôn nên phải hơn chục tiếng nữa mới đón bình minh. Đêm đen đúng là dài thật.
U.S.G.
VNTB gửi BVN

Quyền lực đó là phương tiện để chính quyền phục vụ dân chúng

Quyền lực đó là phương tiện để chính quyền phục vụ dân chúng

Dương Tú
Việc Báo Phụ Nữ TPHCM dành tới 5 trang báo in để phản biện quyết định của Cục Báo chí xử phạt hành chính báo này 55 triệu đồng và tước quyền sử dụng giấy phép hoạt động trang điện tử trong thời hạn 1 tháng đương nhiên rất đáng ủng hộ và hoan nghênh khi đây dường như là chuyện chưa từng có tiền lệ trong làng báo Việt Nam dù việc phản biện như vậy hoàn toàn là quyền chính đáng và hợp pháp của báo chí.
Đáng chú ý là trong các căn cứ để Cục Báo chí ban hành quyết định xử phạt Báo Phụ Nữ, không hề có bất cứ yêu cầu hay đề nghị nào từ Sun Group, bên được cho là bị thiệt hại. Điều này có nghĩa rằng Cục Báo chí đã tự trao cho mình quyền lực của tòa án, chủ động soi mói từng lỗi trong mỗi bài báo rồi cứ thế xử phạt báo chí, bất kể đó có thực sự là sai sót không, có ai bị ảnh hưởng hay thiệt hại không và thiệt hại đó có chứng minh được không. Đọc các ý kiến của Cục Báo chí trong buổi làm việc với Báo Phụ Nữ TPHCM mới thấy Cục này chẳng khác gì công an đang thẩm vấn tờ báo, lại vừa là luật sư bào chữa cho Sun Group, đồng thời là quan tòa xét xử vi phạm của Báo Phụ Nữ TPHCM.
Cách làm này của Cục Báo chí không khác nào hành động tự biến mình thành công cụ phục vụ các tập đoàn và các nhóm lợi ích, trong khi cách hành xử văn minh phải là bên nào cho rằng bị thiệt hại do thông tin trên một tờ báo cần khởi kiện tờ báo đó ra tòa. Chuyện đúng sai phải được tranh tụng công khai trước tòa và chỉ tòa án mới có quyền đưa ra phán quyết cuối cùng chứ không phải Cục Báo chí. Tương tự, Báo Phụ Nữ TPHCM cũng có quyền và nên khởi kiện quyết định xử phạt của Cục Báo chí ra tòa để có cơ hội tranh tụng và bảo vệ mình công khai trước tòa án.
Tuy đáng ủng hộ và hoan nghênh, 5 trang phản biện của Báo Phụ Nữ TPHCM sẽ còn giá trị hơn nếu ngay bên cạnh đó báo này không đăng kèm một bài xã luận với hơn một nửa nội dung viện dẫn đủ các chủ trương, đường lối, nghị quyết, kết luận của Đảng Cộng sản Việt Nam, Bộ Chính trị, Ban Bí thư về bảo vệ môi trường để che chắn cho loạt bài viết bị xử phạt và hành động phản biện của mình. Có hai lý do cho nhận định này. Thứ nhất, các chủ trương, đường lối, nghị quyết, kết luận của các cơ quan Đảng không phải văn bản quy phạm pháp luật và không có giá trị pháp lý như các văn bản do Quốc hội hay Chính phủ ban hành. Thứ hai, khi tờ báo làm một việc mà họ cho là đúng và hợp pháp, tính chất đúng và hợp pháp đó thể hiện qua bản thân hành động của tờ báo chứ không cần tổ chức nào che chắn.

https://baotiengdan.com/wp-content/uploads/2020/05/H1-14.jpg
Ảnh: Báo PN
Cách nhìn này rất có thể bị xem là khắt khe trong hoàn cảnh Việt Nam, nhưng xét một cách lý tính, những ai đàng hoàng, kiêu hãnh, tự tin về hành động của mình, hiểu rõ quyền của mình không cần phải núp sau lưng bất kì cá nhân hay tổ chức nào để làm một việc mà bản thân họ cho là đúng đắn và hợp pháp.
Điều này có lẽ không ít thì nhiều liên quan đến tâm thế thần dân và não trạng xin cho của rất nhiều người. Biểu hiện điển hình về tâm thế quỵ lụy của một thần dân dưới chế độ phong kiến chứ không phải của một công dân trong chế độ dân chủ và não trạng xin cho gần như luôn xuất hiện một cách vô thức và tự động bất kể khi nào một ai đó viết đơn từ. Có thể nói một cách không mấy dè dặt rằng bất kì ai trong chúng ta khi viết đơn từ đều đã từng bắt đầu với hai chữ “ĐƠN XIN” mà hoàn toàn không để ý đến nội hàm xin xỏ của nó: từ xin việc, xin nghỉ học, xin nghỉ phép, xin thôi việc, xin cấp sổ đỏ, xin đổi bằng lái xe, xin cấp thẻ căn cước công dân, xin sửa nhà, xin chuyển hộ khẩu, xin ân giảm án tử hình, xin giải quyết khiếu nại, xin trả tài sản bị tịch thu bất hợp pháp…
Khi ta xin xỏ một ai khác điều gì đó, người ta có quyền cho hay không cho, có quyền ban phát hay không, và nếu được họ cho hay ban phát, ta buộc phải hàm ơn và mắc nợ họ. Quan hệ hành chính trong một xã hội dân chủ, văn minh hoàn toàn khác: công dân không bao giờ phải đi xin mà có quyền yêu cầu, đề nghị các cơ quan công quyền xử lý bất kì việc gì trong thẩm quyền của họ và họ buộc phải giải quyết theo đúng quy định của pháp luật chứ không hề có quyền cho hay ban phát cái gì giống như tài sản cá nhân của họ. Thật vậy, trong mối quan hệ này, hai bên bình đẳng và tôn trọng nhau chứ không bên nào phải quỵ lụy, xin xỏ bên kia, cũng không bên nào có quyền ban phát ơn huệ dưới lớp vỏ bọc giả dối “công bộc” hay “đầy tớ” của dân.
Lý do rất giản dị: thẩm quyền của mọi nhân viên công quyền, từ cấp thấp nhất cho đến nguyên thủ quốc gia, hoàn toàn do người dân ban trao chứ không phải tự nhiên mà có, lại càng không tồn tại vĩnh viễn. Quyền lực đó là phương tiện để chính quyền phục vụ dân chúng và người dân có thể thu hồi quyền lực đã ban trao nếu chính quyền phục vụ không tốt, không đáp ứng được kỳ vọng của dân.
Bởi vậy, khi viết bất cứ đơn từ nào trong mối quan hệ hành chính giữa công dân với cơ quan công quyền, giữa cá nhân với tổ chức, trong mọi trường hợp, ta đều có thể thay “ĐƠN XIN” bằng “ĐƠN ĐỀ NGHỊ” hay “ĐƠN YÊU CẦU”, từ đề nghị ứng tuyển, đề nghị nghỉ học, đề nghị nghỉ phép, đề nghị thôi việc, đề nghị cấp sổ đỏ, đề nghị đổi bằng lái xe, đề nghị cấp thẻ căn cước công dân, đề nghị sửa nhà, đề nghị chuyển hộ khẩu, đề nghị ân giảm án tử hình đến yêu cầu giải quyết khiếu nại, yêu cầu trả tài sản bị tịch thu bất hợp pháp…
Ngay cả một nhà nước dân chủ nhất, kiến tạo nhất cũng sẽ nhanh chóng tha hóa thành nhà nước cai trị khi con người tự coi mình là thần dân chứ không phải công dân của nó.
D.T.
Nguồn: FB Duong Tu

Ám ảnh bắt bớ

Ám ảnh bắt bớ

Nguyễn Nam
Ám ảnh bắt bớ, có lẽ đang là tâm trạng lúc này ở cả các thành viên những nhóm xã hội dân sự khác tại Việt Nam.
ám ảnh bắt bớ
Với vụ việc Quyền Chủ tịch Hội Nhà báo độc lập Việt Nam - ông Nguyễn Tường Thụy bị bắt và di lý từ Hà Nội vào TP.HCM trong vụ án được cho là liên quan đến nhà báo tự do Phạm Chí Dũng, cho thấy có lẽ giờ đây nếu ai đó ở Việt Nam được tín nhiệm giữ tạm quyền điều hành các hoạt động của hội này, nhiều khả năng người ấy sẽ ‘liên đới’ trong vụ án đang giai đoạn mở rộng điều tra ấy.
Có một thực tế là sau khoảng một tháng tạm dừng khi Chủ tịch Hội Nhà báo độc lập Việt Nam - ông Phạm Chí Dũng bị bắt, thì trang web Việt Nam Thời Báo đã hoạt động trở lại, với tỷ lệ khôi phục lượng tin, bài gần như không khác mấy so trước đó.
Lượng bài vở trong thời gian hiện tại gần như vắng hẳn các bút danh quen thuộc trước đó. Nhiều nguồn tin từ quốc nội cho biết, một vài tác giả thường xuyên cộng tác với nhà báo Phạm Chí Dũng, đã được chính quyền ‘mời cà phê’.

Nhiều bút danh mới gửi bài cộng tác, mặc dù họ biết khoản nhuận bút sẽ không thể như trước, thậm chí là ‘công quả’, vì giờ đây nguồn quỹ nhuận bút hàng tháng của trang Việt Nam Thời Báo đang nằm trong vòng điều tra của vụ án. Chỉ cần một người nào đó ở quốc nội nắm giữ nguồn quỹ chi trả này, người đó gần như sẽ đối mặt với vụ án.
Trong bối cảnh ám ảnh bắt bớ ấy, công tâm mà nhìn nhận thì hàm lượng bài vở được tổ chức trên trang Việt Nam Thời Báo vẫn giữ được tinh thần phản biện, không khiêu khích, cổ súy các hành động mang tính bạo lực, không cổ võ việc bất chấp pháp luật, nhằm để đánh đổ một chính khách nào đó ở đảng cầm quyền.

“Đảng chính trị” đã được dùng nhiều hơn khi nói về đảng cộng sản Việt Nam. Sự bình đẳng ngay trong nội bộ đảng chính trị, cũng được nhiều tác giả phân tích qua bài viết trên trang Việt Nam Thời Báo.
Các tác giả cộng tác hiện tại với trang Việt Nam Thời Báo, có thể chịu sự ‘điều chỉnh’ ở vài thói quen sử dụng cụm từ ở các biên tập viên, song nhìn chung là vẫn giữ được sự đa dạng trong thể hiện chính kiến phản biện.
Trong giai đoạn đang ám ảnh bắt bớ này, nhóm biên tập thực hiện nội dung trên trang Việt Nam Thời Báo còn chịu thêm sức ép của nhiều ý ngầm, cho rằng sau khi chủ tịch Phạm Chí Dũng bị bắt, những người tiếp nối có vẻ giảm sút về thái độ phản biện.
Cũng có nhận xét dường như cách vận hành trang Việt Nam Thời Báo từ tháng 12-2019 đến nay, mang dáng dấp của tổ chức Phóng viên không biên giới - Reporters sans frontières. Tổ chức này có văn phòng quốc tế tại Paris, 9 phân hội quốc gia tại châu Âu và 5 văn phòng quốc gia tại Bắc Mỹ và châu Á. Ngoài ra tổ chức còn hoạt động chung với 130 thông tín viên trên khắp các châu lục, cũng như với 14 tổ chức đảng phái độc lập với chính phủ.
Bối cảnh Việt Nam thời điểm hiện tại được cho là sàn đấu chính trị của nhiều phe nhóm, trong việc lựa chọn nhân sự của nhiệm kỳ mới đảng chính trị sẽ bắt đầu vào quý 1-2021. Điều này vốn rất quen thuộc ở tất cả các kỳ đại hội đảng trong quá khứ. Cái mới ở hiện tại, là giờ đây báo chí Việt Nam đã được quyền công khai lên án với mật độ khá dày trên trang báo, về những hành động ngang ngược của đảng cộng sản Trung Quốc.
Và với mọi chuyện còn quá nhiều ẩn số đó trên sàn đấu chính trị, thì vụ án liên quan Điều 117, Bộ Luật hình sự mà một số thành viên ở Hội Nhà báo độc lập Việt Nam đang đối mặt, cho thấy không dễ suy đoán cho tương lai gần sắp đến.
Ám ảnh bắt bớ, có lẽ đang là tâm trạng lúc này ở cả các thành viên những nhóm xã hội dân sự khác tại Việt Nam.
N.N.
VNTB gửi BVN

Chính sách đối ngoại mới của Trung Quốc và hàm ý đối với Việt Nam

Chính sách đối ngoại mới của Trung Quốc và hàm ý đối với Việt Nam

Nguyễn Việt Dũng
Hình minh hoạ. Bộ trưởng Ngoại giao Trung Quốc Vương Nghị ở Berlin, Đức hôm 13/2/2020
Hình minh hoạ. Bộ trưởng Ngoại giao Trung Quốc Vương Nghị ở Berlin, Đức hôm 13/2/2020 - Reuters
Chính sách đối ngoại mới của Trung Quốc
Ngày 24/5/2020, bên lề kỳ họp thứ 3 Đại hội đại biểu nhân dân toàn quốc Trung Quốc, Quốc hội khóa XIII, Bộ trưởng Ngoại giao Trung Quốc Vương Nghị đã có cuộc trả lời phỏng vấn báo chí về chủ đề “Chính sách ngoại giao và quan hệ đối ngoại của Trung Quốc”. Một số nội dung đáng chú ý trong cuộc trả lời này như sau:
Về tác động, ảnh hưởng của đại dịch COVID-19 đối với ngoại giao Trung Quốc và điểm sáng của ngoại giao Trung Quốc trong năm 2020.
Ngoại trưởng Vương Nghị cho biết dịch bệnh dường như đã “ấn nút tạm dừng” đối với ngoại giao các nước, nhưng ngoại giao Trung Quốc không dừng bước mà vẫn tiếp tục ”lội ngược dòng” thông qua các hình thức điện đàm, trao đổi thư tín, liên lạc trực tuyến. Kể từ khi dịch bệnh xảy ra, Chủ tịch Tập Cận Bình đã thông qua hình thức ngoại giao nguyên thủ thúc đẩy ngoại giao phòng chống dịch, dùng vai trò lãnh tụ để thúc đẩy hợp tác quốc tế. Đến nay, Chủ tịch Tập Cận Bình đã điện đàm và gặp gỡ gần 50 nhà lãnh đạo nước ngoài và người đứng đầu các tổ chức quốc tế, tham dự Hội nghị thượng đỉnh trực tuyến G20 về COVID-19,  phát biểu tại lễ khai mạc Đại hội đồng Tổ chức y tế thế giới WHO, bày tỏ cho thế giới thấy rõ quan điểm của Trung Quốc là ủng hộ đoàn kết phòng chống dịch bệnh. Thủ tướng Lý Khắc Cường đã điện đàm với lãnh đạo nhiều nước, tham dự Hội nghị cấp cao đặc biệt ASEAN+3 (Trung Quốc, Nhật Bản và Hàn Quốc) về ứng phó dịch bệnh COVID-19. Ngoại trưởng Vương Nghị cũng có hơn 100 cuộc điện đàm với Bộ trưởng Ngoại giao của nước. Trung Quốc đã tổ chức Hội nghị Bộ trưởng Ngoại giao đặc biệt Trung Quốc-ASEAN, Hội nghị Bộ trưởng Ngoại giao các nước Lan Thương-Mekong, Hội nghị trực tuyến Bộ trưởng Ngoại giao Trung-Nhật-Hàn, Hội nghị trực tuyến Bộ trưởng Ngoại giao các nước BRICS, Hội nghị trực tuyến Bộ trưởng Ngoại giao các nước thành viên Tổ chức Hợp tác Thượng Hải (SCO).

Hình minh hoạ. Bộ trưởng Ngoại giao Trung Quốc Vương Nghị phát biểu tại họp báo sau cuộc gặp với các bộ trưởng ngoại giao các nước ASEAN ở Vientiane, Lào hôm 20/2/2020
Hình minh hoạ. Bộ trưởng Ngoại giao Trung Quốc Vương Nghị phát biểu tại họp báo sau cuộc gặp với các bộ trưởng ngoại giao các nước ASEAN ở Vientiane, Lào hôm 20/2/2020 Reuters
Năm 2020 là năm đặc biệt trong tiến trình phục hưng vĩ đại dân tộc Trung Hoa. Ngoại giao Trung Quốc đã chuẩn bị sẵn sàng cho trạng thái bình thường mới trong bối cảnh phòng chống dịch bệnh, tập trung vào một số điểm sau: (1) Dốc sức phục vụ phát triển kinh tế trong nước. Trung Quốc sẽ thống nhất cục diện trong nước và quốc tế, vận dụng đầy đủ các nguồn lực ngoại giao, phục vụ chiến lược phát triển lớn của quốc gia. Tập trung vào thời kỳ hậu đại dịch, duy trì bảo vệ chuỗi cung ứng chuỗi sản xuất toàn cầu, thúc đẩy tiện lợi hoá đầu tư thương mại, ứng phó với áp lực kinh tế thế giới suy giảm; (2) Kiên quyết bảo vệ lợi ích quốc gia. Trung Quốc sẽ dùng ý chí kiên định hơn, áp dụng các biện pháp hiệu quả hơn, kiên quyết bảo vệ chủ quyền, an ninh và lợi ích phát triển của quốc gia, kiên quyết phòng ngừa và ngăn chặn âm mưu của mọi thế lực can thiệp vào công việc nội bộ của Trung Quốc; (3) Không ngừng làm sâu sắc quan hệ đối tác. Thúc đẩy quan hệ ổn định đi lên với các nước lớn, làm sâu sắc, dung hoà lợi ích với các nước láng giềng, làm sâu đậm tình hữu nghị đoàn kết với các nước đang phát triển; (4) Kiên định bảo vệ chủ nghĩa đa phương. Đặc biệt là thúc đẩy quản lý y tế công cộng toàn cầu, ủng hộ WHO phát huy vai trò trong hợp tác phòng chống dịch bệnh toàn cầu, xây dựng cộng đồng chung sức khoẻ y tế nhân loại; (5) Tích cực mở rộng hợp tác quốc tế. Xây dựng cơ chế liên kết phòng chống dịch bệnh với nhiều quốc gia hơn, tăng cường hợp tác quốc tế phòng chống kiểm soát dịch bệnh, thúc đẩy hợp tác y tế “Vành đai và Con đường”, cùng xây dựng ”Con đường tơ lụa y tế”, đóng góp tích cực cho trận tuyến phòng chống dịch bệnh toàn cầu.
Hàm ý đối với Việt Nam
Qua các phát biểu trên đây của Ngoại trưởng Trung Quốc, chúng ta có thể thấy một số vấn đề quan trọng trực tiếp ảnh hưởng đến Việt Nam.
1. Trung Quốc luôn đặt vấn đề phát triển kinh tế trong nước là ưu tiên số một. Điều này khẳng định các vấn đề chính trị nội bộ vẫn là vấn đề quyết định hàng đầu cho mọi chính sách khác, kể cả chính sách đối ngoại. Trong bối cảnh quan hệ Trung - Mỹ đang ngày càng trở nên xấu đi, với thái độ thù nghịch giữa hai nước đang ngày càng dâng cao, điều đó đã ảnh hưởng trực tiếp đến sự tăng trưởng của nền kinh tế Trung Quốc. Thông tin thống kê cho biết nền kinh tế Trung Quốc trong quý đầu năm 2020 đã giảm 6,8% do tác động của thương chiến Mỹ - Trung và đại dịch COVID-19. Viện Tài chính Quốc tế cũng cho biết số nợ của Trung Quốc đã đạt tới 317% GDP nước này trong quý đầu năm 2020. Để giữ được sự ổn định chính trị và xã hội trong nước, Tập Cận Bình và Đảng Cộng sản Trung Quốc phải duy trì được tốc độ tăng trưởng kinh tế, nếu không sẽ là đe doạ đối với quyền lực của Tập và Đảng Cộng sản Trung Quốc.
Chính vì vậy, khi bị Mỹ và các đồng minh cô lập và trừng phạt về kinh tế, Trung Quốc sẽ tìm cách thúc đẩy sự tìm kiếm từ các thị trường khác. Trong đó, Việt Nam luôn là quốc gia sẽ chịu tác động rất lớn từ xu hướng di chuyển này của các doanh nghiệp Trung Quốc. Nhiều người cho rằng, Việt Nam cần mở cửa đón luồng vốn này từ Trung Quốc tràn sang. Tuy nhiên, những hệ luỵ kèm theo cũng rất lớn, đặc biệt đối với đất nước mà sự quản trị của chính phủ yếu kém cộng với tệ tham nhũng tràn lan. Các thông tin trên báo chí Việt Nam gần đây đã cho thấy các lo ngại có cơ sở về các cá nhân và doanh nghiệp Trung Quốc thâu tóm các tài sản tại Việt Nam một cách ác ý có chủ đích. Thêm nữa, rất nhiều doanh nghiệp Trung Quốc đang tìm cách lẩn tránh và gian lận xuất xứ hàng hoá và thương mại, và chọn Việt Nam làm nơi để thực hiện các hoạt động này. Điều này có thể sẽ dẫn tới các doanh nghiệp Việt Nam bị các quốc gia khác trừng phạt. Do đó, Việt Nam sẽ hứng chịu nhiều hậu quả tồi tệ cho nền kinh tế của mình.
2. Ngoại trưởng Trung Quốc Vương Nghị cho biết “Trung Quốc kiên quyết bảo vệ chủ quyền, an ninh và lợi ích phát triển của quốc gia”. Điều này hàm ý cho biết Trung Quốc sẽ không từ bỏ các “lợi ích cốt lõi” của Trung Quốc, trong đó có vấn đề Biển Đông mà Trung Quốc luôn khẳng định có “chủ quyền không thể tranh cãi”.
Toàn thế giới đều biết, nhân Đại dịch COVID-19, Trung Quốc đã gia tăng các hành vi hung hăng để bắt nạt các quốc gia khác trên khu vực Biển Đông. Trong đó, đe doạ tấn công Đài Loan bằng vũ lực, đâm chìm tàu cá Việt Nam, đơn phương đặt tên cho các thực thể ở Biển Đông, đặt các chính quyền cấp khu tại đây, cho tàu Hải Dương Địa chất 8 cùng các tàu hộ tống quấy rối tàu thăm dò của Malaysia tại vùng đặc quyền kinh tế của họ. Chúng ta cũng chưa quên năm 2019, các tàu Trung Quốc đã quấy rối việc thăm dò dầu khí của Việt Nam tại vùng đặc quyền kinh tế. Các tàu Trung Quốc cũng quấy rối và xuất hiện thường xuyên tại Scaborough - nơi mà Tòa Trọng tài đã xác nhận quyền đánh cá và thăm dò, khai thác dầu khí thuộc về Philippines. Ngoài ra, Trung Quốc còn cho tàu bao vây và đe doạ các tàu của Indonesia tại khu vực biển Natuna.
Chính vì thế, với việc tiếp tục thể hiện chính sách như trên, Trung Quốc cho thấy họ không hề nao núng trước các phản ừng của quốc tế đối với các hành động sai trái của họ ở Biển Đông. Dự báo trong thời gian tới, Trung Quốc sẽ có thể tiếp tục thực hiện các hành động tương tự, khiến cho khu vực Biển Đông sẽ tiếp tục căng thẳng. Thậm chí, để đánh lạc hướng dư luận trong nước trước các yếu kém về kinh tế và quản lý, Trung Quốc luôn tìm cách “chuyển lửa” ra bên ngoài. Trong đó, Biển Đông luôn là vấn đề thu hút sự chú ý của nhiều người. Do vậy, Việt Nam và các quốc gia ASEAN cần phải có chính sách hữu hiệu để đối phó với các hành động này từ Trung Quốc.
3. Để duy trì tốc độ tăng trưởng kinh tế của mình đồng thời với việc gia tăng ảnh hưởng của Trung Quốc đối với thế giới, Trung Quốc tích cực đẩy mạnh đầu tư thông qua “Sáng kiến Vành đai và con đường”, cùng xây dựng ”Con đường tơ lụa y tế”.
Nhiều năm gần đây, các nhà nghiên cứu đã lên tiếng cảnh báo về “Sáng kiến Vành đai và Con đường” của Trung Quốc. Với cách thức thực hiện Sáng kiến này thông qua các “biện pháp kinh tế cưỡng đoạt”, nó đã khiến nhiều quốc gia rơi vào nợ nần và lệ thuộc thông qua “chính sách ngoại giao bẫy nợ”. Chưa kể nhiều bất ổn xã hội khi lượng người Trung Quốc xuất hiện tại các quốc gia này. Chính vì vậy, nhiều chính khách phương Tây đã gọi đó là “Con đường nợ nần” hay là “Con đường dịch bệnh”.
Nhiều báo chí Việt Nam gần đây đã trích dẫn báo cáo từ Bộ Quốc Phòng Việt Nam cho biết nhiều cá nhân và doanh nghiệp Trung Quốc đã “núp bóng” thâu tóm đất đai và một số doanh nghiệp theo kiểu “cá mập”, dẫn đến những lo ngại về mặt quốc phòng.
Chưa kể rất hầu hết các dự án liên quan đến Trung Quốc đều ngập trong nợ nần, ví dụ kể đến như Dự án đường sắt Cát Linh - Hà Đông, Dự án Nhà máy Gang thép Thái Nguyên giai đoạn 2, Dự án mỏ Quý Xa…
Những dự án này đã gây ra các khoản thất thoát và khoản nợ hàng ngàn tỉ đồng, nhưng làm không được, kiện không xong như báo chí đã chỉ ra.
Những lo ngại trước khả năng Việt Nam vướng trong “bẫy nợ” của chủ nợ Trung Quốc để từ đó dẫn tới những nhượng bộ về chính trị, chủ quyền biển đảo là những lo ngại hoàn toàn có cơ sở. Gần đây, nhiều tiếng nói lo ngại về việc Chính phủ Việt Nam tiếp tục thực hiện biến Vân Đồn thành đặc khu kinh tế, bất chấp những lo ngại về quốc phòng cũng như sự phản đối của người dân. Năm 2018, Quốc hội Việt Nam đã chuẩn bị sẵn sàng cho việc thông qua Luật đặc khu, sau đó đã dẫn đến sự kiện ngày 10/6/2018, người dân cả nước đã xuống đường phản đối dự luật này. Tuy nhiên, cho đến nay, với việc biến Vân Đồn thành đặc khu, thì tương lai Bắc Vân Phong và Phú Quốc cũng sẽ tiếp tục được chính quyền “biến” thành đặc khu.
Việt Nam đang bước vào thời kỳ chuẩn bị Đại hội Đảng toàn quốc lần thứ 13. Kỳ họp này cũng sẽ là dịp thay thế các vị trí lãnh đạo trong hệ thống chính trị Việt Nam. Chính vì vậy, điều người dân mong mỏi là Đảng Cộng sản cần phải nghiêm túc xem xét lại các vấn đề trong chiến lược phát triển đất nước, đặc biệt cần cẩn trọng trước các âm mưu và dã tâm của Trung Quốc đối với Việt Nam.
N.V.D.
________
* Bài viết không thể hiện quan điểm của Đài Á Châu Tự Do
Nguồn: rfa.org/vietnamese/news

Khi Nguyễn Hồng Diên nói về ‘hạnh phúc dân tộc’

Khi Nguyễn Hồng Diên nói về ‘hạnh phúc dân tộc’

Trân Văn
(Hình: Trích xuất từ website dangcongsan.vn)
Hình: Trích xuất từ website dangcongsan.vn
Tuần này, “hạnh phúc dân tộc” là một trong những đề tài nóng nhất trên mạng xã hội. Người khởi xướng cuộc bàn luận rôm rả này là ông Nguyễn Hồng Diên - Phó Ban Tuyên giáo của Ban Chấp hành Trung ương (BCH TƯ) Đảng CSVN.
Ông Diên là người được BCH TƯ Đảng CSVN khóa 12 giao trách nhiệm thông báo cho các “Báo cáo viên Trung ương” về “phương hướng công tác nhân sự của BCH TƯ nhiệm kỳ tới” (Đại hội Đại biểu toàn quốc lần thứ 13 - Đại hội 13).
Chưa rõ dưới gầm Trời này có bao nhiêu quốc gia có loại công việc với chức danh là… “Báo cáo viên Trung ương” giống như Việt Nam? Chưa thấy nên không rõ những quốc gia như Trung Quốc, Bắc Hàn, Cuba,… có “Báo cáo viên Trung ương” hay không?
Ở Việt Nam, “Báo cáo viên Trung ương” nhận lương để thỉnh thoảnh được vời tập trung, nghe lãnh đạo Ban Tuyên giáo thuyết giảng về chủ trương, đường lối của BCH TƯ Đảng CSVN rồi bủa đi khắp nơi… thuyết giảng lại.
Toàn bộ chi phí cho hoạt động thuyết giảng lại (ăn ở, tới lui) tất nhiên là từ công khố. “Báo cáo viên Trung ương” chỉ thuyết giảng cho những viên chức cao cấp của hệ thống chính trị, hệ thống công quyền… cấp cao và những “Báo cáo viên” cấp thấp hơn.
Thường dân không thuộc diện được hưởng… hân hạnh vừa kể. Vì tầm quan trọng của Đại hội 13 nên có ngoại lệ, báo chí được phép tham dự buổi thuyết giảng dành cho “Báo cáo viên Trung ương”.
Ngoại lệ ấy dường như phát xuất từ ngoại lệ sắp được thực thi: BCH TƯ Đảng khóa này sẽ… chọn trước những người đã quá tuổi theo qui định của Đảng để cho BCH TƯ Đảng khóa tới… bầu làm lãnh đạo Đảng để lãnh đạo quốc gia, dân tộc.
Cứ như lời ông Diên thì Tổng Bí thư, Chủ tịch Nhà nước có số tuổi quá mức qui định là “trường hợp đặc biệt” và là “hạnh phúc của Đảng, của dân tộc”, không thể “xơ cứng về độ tuổi” mà phải chú trọng tới… “năng lực bẩm sinh” (1)…

***
Từ thuyết giảng dành cho các “Báo cáo viên Trung ương” của ông Diên, rất nhiều thường dân nêu nhận xét hết sức… bình dân về ông Diên, như Phung Chi Kien gọi là “vô sỉ"!” Hoặc như Van Dung gọi là “bưng bô”, và “Tui mà là lãnh đạo sẽ đuổi cổ ngay và luôn” (2)! Một số người khác như Hậu Kc Nguyễn chỉ bình về “hạnh phúc”: Hạnh phúc với chả hồng phúc cho lắm vào chỉ tổ đất nước này vô phúc! Lytra Do không tin ông Diên nịnh. Đó là cách để ông Diên ném ra thông điệp về một kịch bản đã viết (3).
Đáng chú ý là ngay cả đảng viên cũng cảm thấy lấn cấn về những gì ông Diên vừa thuyết giảng. Ông Kim Van Chinh - cựu Giảng viên cao cấp, cựu Viện phó của một viện thuộc Học viện Chính trị quốc gia Hồ Chí Minh - trích, giới thiệu một phần phát biểu của ông Diên để đề nghị bạn bè chịu khó tham khảo kèm dự đoán: Đọc xong bác nào không phải mở cửa thông gió hay bật máy lọc không khí thì tôi bái phục (4). Nguyen Dinhquang - bạn ông Kim Van Chinh - lập tức so sánh ông Diên với ông Trương Minh Tuấn. Còn Hung Nguyen thì thắc mắc: Tại sao “nó” không thấy ngượng hay ít ra là thấy lương tâm không ổn nhỉ?
Cùng bàn về những gì ông Diên đã thuyết giảng trên trang Facebook của ông Kim Van Chinh, Đạt Quang cho rằng: Đã có quy định về độ tuổi tham gia BCH TƯ Đảng (60 đối với Ủy viên BCH TƯ, 65 đối với Ủy viên Bộ Chính trị) thì cứ theo đó mà thực thi. Đến tuổi phải nghỉ thì phải nghỉ, đừng biện hộ gì nữa. Ban Tổ chức BCH TƯ Đảng cứ theo qui định mà làm, không có “trường hợp đặc biệt”. Lớp trẻ thay thế sẽ tốt cho đất nước hơn và phải để cho lớp trẻ phấn đấu, tin tưởng nữa. Kỳ này, đến tuổi phải nghỉ hết.
Sau khi thực hiện đề nghị của ông Kim Van Chinh, cũng có người như Xuan Ngon Mai than: Chỉ muốn ói! Có người như Quy Phuong Nguyen cảm thán: May mà của nợ này nói trong hội kín. Nó nói ngoài đường thì không hiểu sẽ xảy ra chuyện gì?
***
Giữa cơn bão dư luận về “hạnh phúc dân tộc”, Lưu Trọng Văn là một trong những người lưu ý những người sử dụng mạng xã hội về lai lịch ông Diên: Nguyễn Hồng Diên sinh năm 1965 là Ủy viên BCH TƯ Đảng, nguyên Bí thư Tỉnh ủy Thái Bình. Sự nghiệp chính trị của Diên khởi đầu với vai trò cán bộ Đoàn, Phó bí thư Tỉnh đoàn Thái Bình rồi Bí thư Tỉnh đoàn Thái Bình… Chính bữa tiệc linh đình chiều 8/5/2020 chia tay Thái Bình về Hà Nội nhận chức Phó ban Tuyên giáo của Diên đã dẫn đến chuyện Trưởng ban Nội chính Tỉnh uỷ Thái Bình nhậu say, lái xe hơi gây tai nạn khiến một người chết, hai người bị thương rồi bỏ... chạy. Liệu ông Diên có vô can không?
Ông Văn cho biết ông đã nêu thắc mắc với một quan chức trong Đảng: BCH TƯ Đảng vừa có nghị quyết ngăn chặn hành vi nịnh hót cấp trên trong Đảng. Lời lẽ của ông Diên rõ ràng là nịnh hót cấp trên. Quan chức này chỉ nhắn lại: Kỳ lạ!
TD Nguyen - một trong những người bạn của ông Văn - xem phát biểu của ông Diên là tùy tiện, thậm chí là coi thường, phản bội tổ chức vì nói như vậy khác nào nói Đảng hết người tài, trẻ trung, đức độ để lên thay! Chẳng lẽ Đảng không có ai xứng đáng lãnh nhận nhiệm vụ cao cả như ông Trọng sao? Chẳng lẽ Đảng và quốc gia đến hồi mạt nên tre đã già mà măng không mọc hoặc đã hư nát? Phát biểu như thế khác nào hướng mũi giáo dư luận vào bác Trọng, khiến người ta nghĩ bác là người tham quyền cố vị, mượn miệng kẻ gián tiếp gây tai ương cho dân Thái Bình nhiều năm qua để giữ ghế cho mình. TD Nguyen đề nghị: Bác Trọng khẩn trương làm rõ trách nhiệm của tên này.
***
Năm 2016, BCH TƯ Đảng nhiệm kỳ này (khóa 12) ban hành Nghị quyết số 4 - xác định 27 biểu hiện suy thoái mà Đảng thề loại bỏ để tăng cường xây dựng, chỉnh đốn Đảng và “nịnh bợ” được xác định là biểu hiện suy thoái (6).
Đầu năm ngoái, ông Nguyễn Xuân Phúc - Thủ tướng Việt Nam phê duyệt Đề án Văn hóa công vụ nhằm góp phần hình thành phong cách ứng xử, lề lối làm việc chuẩn mực của đội ngũ cán bộ, công chức, viên chức. Đồng thời đảm bảo tính chuyên nghiệp, trách nhiệm, năng động, minh bạch, hiệu quả trong hoạt động thực thi nhiệm vụ, công vụ, đáp ứng nhu cầu phục vụ nhân dân, xã hội. Theo đó, công chức, viên chức bị cấm trốn tránh, thoái thác nhiệm vụ, nịnh bợ, lấy lòng lãnh đạo cấp trên vì động cơ không trong sáng (7).
Nói cách khác, do “nịnh bợ” là hiện tượng phổ biến, thậm chí được xác định là “đến mức khó nghe” (8) nên cả hệ thống chính trị, lẫn hệ thống công quyền phải… soạn văn bản để… chống! Muốn biết… chống thế nào thì chờ xem ông Diên sẽ ra sao. Vậy thôi!
T.V.
________
Chú thích
(1) https://vietnamnet.vn/vn/thoi-su/chinh-tri/truong-hop-dac-biet-ve-tuoi-nhu-tong-bi-thu-la-hanh-phuc-cua-dang-dan-toc-644243.html
(2) https://www.facebook.com/phungchikien2012/posts/10158825291649095
(3) https://www.facebook.com/haukhaoco/posts/3617939681554860
(4) https://www.facebook.com/kim.vanchinh/posts/2475730735863393
(5) https://www.facebook.com/permalink.php?story_fbid=2663612653963955&id=100009457401127
(6) https://moha.gov.vn/nghi-quyet-tw4/van-ban-chi-dao/toan-van-nghi-quyet-trung-uong-4-khoa-xii-38020.html
(7) https://vietnamnet.vn/vn/thoi-su/chinh-tri/cong-chuc-khong-duoc-ninh-bo-cap-tren-vi-dong-co-khong-trong-sang-499462.html
(8) https://nld.com.vn/trich-dan-nong/co-dang-vien-phe-binh-cap-tren-ma-ninh-den-qua-dang-20180520091934202.htm
Nguồn: VOA tiếng Việt