Bài đăng nổi bật

Việc Cuba thả tù nhân không bao gồm những người chỉ trích

  Việc Cuba thả tù nhân không bao gồm những người chỉ trích. Chính phủ nên trả tự do vô điều kiện cho những người bị giam giữ vì bất đồng ch...

Chủ Nhật, 1 tháng 7, 2018

Nhận xét về sự việc của Trịnh Xuân Thanh, nếu xảy ra như tin đồn

Nhận xét về sự việc của Trịnh Xuân Thanh, nếu xảy ra như tin đồn 

Nguyễn Dư (Danlambao) - Một điều khẳng định Trịnh Xuân Thanh là một tội đồ; là một kẻ ăn cắp của cải của người dân Việt Nam. Và tất cả các đảng viên có chức có quyền tham nhũng từ khi họ giành quyền lãnh đạo quốc gia cho đến nay, tên nào tham nhũng, cắt xén tài nguyên, tiền của quốc gia cho cá nhân thì cũng đều là tội đồ vì đó là tiền của chung mọi người dân mà ra cả. 

Đọc trên báo mạng, thấy người ta đồn rằng Trịnh Xuân Thanh sắp được CSVN "trao trả" trở lại cho phía Đức. Nếu tin này là chính xác, thì vấn đề người ta cũng có thể đặt ra, là tại làm sao CSVN "liều mạng" đi bắt cóc Trịnh Xuân Thanh mà bây giờ đi trao lại cho phía Đức một cách dễ dàng như thế? Có phải chăng là họ không tiên đoán được mức độ nghiêm trọng của sự việc?! 

Cộng với trường hợp của LS Nguyễn Văn Đài và cô Lê Thu Hà vừa được chính quyền Đức "bốc" ra khỏi nhà tù cộng sản; hai vấn đề này xâu chuỗi lại làm cho người ta liên tưởng đến sự nhún nhường của Hà Nội và chính sách nhân đạo của người Đức. Mà tại sao họ lại nhún nhường? Có phải chăng vì quyền lợi của chế độ?! 

Chuyện của luật sư Nguyễn Văn Đài và cô Lê Thu Hà thì rõ ràng đúng là trường hợp chính quyền Đức bênh vực, thuộc về nhân đạo. Bởi lẽ, trước đây họ đã vinh danh Nguyễn Văn Đài về sự đấu tranh của anh cho dân chủ, nhân quyền tại VN rồi; còn trường hợp Trịnh Xuân Thanh, nếu được trở lại Đức có thể là thuộc vấn đề khác. Ở đời, thường cái gì cũng có mặt trái của nó! 

Cộng sản dám mạo hiểm đến một quốc gia phải nói là có kỷ cương và luật pháp khắt khe thuộc đứng hàng đầu thế giới để giở trò đê hèn bắt cóc người, bây giờ lại đi trao trả một tội đồ mà quyền giám sát họ đang nắm trong tay (!). Sức ép nào buộc họ phải đi đến hành động "trao trả" này (ở đây không bàn đến trường hợp trong khối Châu Âu)? 

Nhìn bề ngoài có vẻ là phía CSVN đang muốn chuộc lỗi với chính quyền Đức trong việc họ vi phạm luật an ninh quốc gia của người ta. Bây giờ dù cho Trịnh Xuân Thanh có tù chung thân hay tử hình thì đối với phía CSVN không còn quan trọng nữa. Bởi lẽ, họ đã đạt mục đích trong việc khai thác Trịnh Xuân Thanh, lấy lại được một số tiền, lôi ra thêm một mớ dây nhợ tham nhũng khác. Quả chanh lúc này chỉ còn lại cái xác! Đổi lại cái giá mà họ phải trả là mối bang giao bị sứt mẻ phần nào; và bây giờ phải chịu thêm sự nhún nhường, cũng có thể tạm gọi là xứng đáng. 

Một kẻ tham nhũng như Trịnh Xuân Thanh thì theo luật VN đáng lý ra phải bị tử hình, nhưng vì "ra đầu thú, thành thật khai báo, hợp tác" và nhất là "thành khẩn nhận tội", xin chúa đảng - chứa chấp cái lũ trộm cướp (trong đó có hắn), ăn chặn tiền của quốc gia - tha thứ, cho nên mức án còn lại chỉ là chung thân; rồi bây giờ lại được "phóng thích", đoàn tụ. Là tại làm sao lại kỳ cục, thoát tội một cách dễ dàng như vậy sao? 

Chính quyền Đức buộc phải làm rõ trong vấn để Trịnh Xuân Thanh: lý do thứ nhất, họ là kẻ "bề trên" cần phải lấy lại danh dự quốc gia, không thể để một đất nước thấp kém hơn mình và các nước lân bang coi thường; thứ hai là vì họ sẽ không yên đối với sức ép của ngành tư pháp, phải chịu trách nhiệm cáo buộc từ phía luật sư của Trịnh Xuân Thanh trong vấn đề an ninh quốc gia. Với một người có tiền, có đủ khả năng lưu trú dài hạng trong khách sạn như Trịnh Xuân Thanh thì tiền trọn gói ký giao ước của hắn với luật sư để bào chữa không phải là nhỏ. Nếu sự việc tranh tụng, can thiệp có tác dụng hợp lý trong vụ án, thì bà luật sư trúng mánh lớn. 

Nói về Trịnh Xuân Thanh, nếu như tin đồn được sang Đức trở lại, thì chính quyền Đức có dễ dàng "dám" đứng ra chứa chấp trên xứ sở họ? Chắc chắn là không, bởi lẽ nếu chuyện đó xảy ra, họ sẽ trở thành đồng phạm trong vụ án tham nhũng. Cái tội đồng phạm với kẻ tham nhũng thì bất kỳ một công dân hay tổ chức nào ở trên bất cứ một quốc gia nào cũng không ai dám "liều mạng" gánh vác tai tiếng về phần mình. 

Thế thì mục đích ở đằng sau của hai nhà nước đã bàn bạc là những gì? 

Có phải chăng là nhà chức trách Đức muốn bài trừ tệ nạn rửa tiền của những người sống trên xứ sở họ, lôi ra nhiều kẻ có liên quan trong số tiền mà Trịnh Xuân Thanh đã cất giấu bằng nhiều cách. Và biết đâu chừng, CSVN sẽ lấy lại được số tiền bất hợp pháp đó chăng? 

Thoát khỏi nhà tù cộng sản được ngày nào đối với một người lãnh án chung thân thì cũng đã là "hạnh phúc" lắm rồi. Cho nên mới có cái chuyện Trịnh Xuân Thanh và thằng con được người ta mớm lời, vội vàng rút đơn kháng án trong phiên tòa phúc thẩm. Nhưng liệu cái tội tham nhũng ở VN có bị hai bên thỏa thuận, có sự đồng ý từ phía Đức cho dẫn độ đúng theo trình tự thủ tục hay không thì hãy chờ xem. Cũng có thể, phía Việt Nam không cần thiết phải nuôi thêm một người tù chung thân để tốn cơm, vô tích sự; mà còn được cái tiếng gọi là nhân đạo nữa 

Còn nếu "được" thụ án ở nhà tù của Đức theo luật định, kết tội về rửa tiền; có thời hạn ở tù mà thoát tội chung thân vì tham nhũng tại Việt Nam, thì may ra còn có ngày sum họp. 

Giải quyết bằng cái kiểu cách này thì chính quyền Đức cũng đã là nhân đạo lắm rồi! 

15.06.2018

Tâm thư của Bộ trưởng về "cơ hội" của Luật An Ninh Mạng

Tâm thư của Bộ trưởng về "cơ hội" của Luật An Ninh Mạng 

Vũ Đông Hà (Danlambao) - Các đồng chí chỉ cần biết rằng khi các công ty như Google, YouTube, Facebook, Yahoo... phải lưu trữ dữ kiện tại Việt Nam, phải đáp ứng mọi yêu cầu của chúng ta thì xem như toàn bộ dữ kiện, thông tin cá nhân của người dùng đã trở thành chủ quyền của Bộ Công an

Với chủ quyền này, chúng ta không chỉ gia tăng khả năng đối đầu với những phần tử dân chủ phản động như dư luận tập trung lo ngại. Quan trọng hơn, có tầm chiến lược lợi ích cao hơn: đạo luật này là cơ hội cho chúng ta gia tăng quyền lực, phát huy sự nghiệp làm giàu vì chúng ta có sẵn trong tay toàn bộ dữ liệu để kiểm soát, khống chế, làm tiền, đổi chác, chụp bắt cơ hội làm giàu... với tất cả doanh nghiệp, doanh nhân, cán bộ và ngay cả những thành phần lãnh đạo cao cấp của đảng.

Chúng ta sẽ nắm trọn bộ tất cả những chiến lược, tính toán, dự trù về kinh doanh, mọi biên bản về lợi nhuận, các báo cáo nội bộ về tài chánh... được trao đổi qua hệ thống internet bởi các doanh nghiệp. Với những thông tin có sẵn trong tay, các đồng chí sẽ biết rõ đường đi nước bước, những kế hoạch đấu thầu, những dự tính mua ra bán vào các cổ phần, những âm mưu trốn thuế, rửa tiền, tài sản thật sự của công ty lẫn cá nhân... và rất nhiều "chứng cớ" khác để các đồng chí dễ dàng gia tăng công tác làm tiền doanh nghiệp. 

Đối với các đồng chí đặc trách mảng quần chúng thì tất cả những dữ kiện cá nhân - từ số tài khoản ngân hàng, thẻ tín dụng, mọi dịch vụ chuyển-gửi tiền trong nước lẫn ra nước ngoài, những dữ kiện cá nhân, trao đổi riêng tư... cũng sẽ sẵn sàng nằm ngay trước mặt để các đồng chí tuỳ nghi sử dụng vào bất cứ lúc nào, cho bất kỳ mục tiêu gì. 

Kể từ nay, các đồng chí có thể biết rõ mọi hoạt động của các bộ phận ban ngành. Từ cánh quân đội sang kinh tế. Từ phía chính phủ cho đến quốc hội. Từ địa phương lên đến trung ương. Các đồng chí cũng sẽ có sẵn trong tay mọi cuộc trò chuyện riêng tư tình ái, tỏ tình, vận động phe nhóm, mua ghế bán quyền... qua trao đổi trên internet của các đảng viên, cán bộ địa phương lẫn các đồng chí trung ương. Đây là mục tiêu cốt lõi của chúng ta khi soạn thảo Luật An ninh mạng. 

Các đồng chí nên nhớ, Luật An ninh mạng có thể gia tăng hiệu lực trấn áp của chúng ta nhưng vẫn không có khả năng tiêu diệt thành phần chống đảng đã lan tràn khắp nước. Những điều luật 79, 88, 258 đã không làm chúng sờn lòng thì không một bộ luật nào có thể bịt được những cái mồm bức xúc của chúng. Tuy nhiên, các đồng chí vẫn cứ lèo lái số đông quần chúng nghĩ và tin rằng luật này chỉ nhắm vào những kẻ phản động chống đảng, còn mọi thành phần khác thì hoàn toàn không bị ảnh hưởng, cứ yên tâm phục tùng đảng, làm ăn kiếm sống.

Một lần nữa, tôi nhấn mạnh, mục tiêu của Luật An ninh mạng là để chúng ta làm một cuộc cách mạng thời a còng cho Bộ, đáp ứng mục tiêu "Cán bộ giàu, Bộ mạnh" của chúng ta chứ không phải chỉ chúi đầu vào thành phần dân chủ. 

Sau cùng, tụi tư bản thường nói: "in pho mế sần i bao quờ!" Chúng ta sẽ nói "thông tin là quyền và tiền". Với chủ quyền thông tin in tẹc nét của toàn thể Việt Nam nằm trọn trong tay, chúng ta sẽ trở thành một đối tác thương mại quan trọng nhất của các đồng chí Trung Quốc. 

Do đó, vào ngày 01.01.2019 là ngày đạo luật An Ninh Mạng có hiệu lực, đó cũng là ngày chúng ta chính thức ra mắt trong nội bộ Công Ty Khai Thác & Buôn Bán Thông Tin Dữ Kiện Việt Nam

14.06.2018

“Đảng vừa chiến thắng nhân dân” vẻ vang!

“Đảng vừa chiến thắng nhân dân” vẻ vang!

Kông Kông (Danlambao) - ...Các bác tài xế đã có kinh nghiệm về BOT. Công nhân đã có kinh nghiệm đình công tại hãng xưởng. Nông dân đã có kinh nghiệm xuống đường. Ngư dân đã có kinh nghiệm phản đối Formosa. Toàn dân đã có kinh nghiệm xuống đường ngày 11/6/2018 vừa rồi. Kết hợp tất cả kinh nghiệm đó để thực hiện Tổng Đình Công... Với sức nóng đang lan tỏa hiện tại và tranh thủ sức mạnh mạng xã hội như Google, Facebook... khi họ chưa khống chế được toàn diện, chúng ta hãy Tổng Đình Công...

*

Chỉ mấy ngày sau 12/6/2018, ngày luật An Ninh Mạng (ANM) được bấm nút thông qua, là ngày người VN bị tước đoạt quyền nói, quyền viết, quyền bày tỏ chính kiến thì sự căm phẫn đã trào dâng trên cả nước. Không những thế mà thế giới cũng lên án.

Thực tế thì con người dù có bị đe dọa đến cỡ nào đi nữa cũng không là con vật chịu câm nín. Trái lại, những con người tự khớp mõm, không dám nói tiếng nói của lương tri (như hệ thống báo/đài nhà nước hiện tại) là đã tự coi mình như con vật!

Phân tích lợi/hại của luật Đất Đai và ANM đã có rất nhiều. Những phân tích tâm huyết đó đang làm đau đớn hàng triệu người yêu nước nhưng với bọn bán nước thì vô ích! Khi đã đánh mất lương tri, đặt đảng lên trên tất cả, thì họ không khác gì những con vật. Có chết đến nơi vẫn cố ngoạm miếng mồi cho dù trong giây phút nào đó chắc cũng phân vân cái bẫy (!) Nhưng giữa thèm muốn và cái bẫy, sự thèm muốn lớn hơn, nên cuối cùng phải chết.

“Đảng CS vừa chiến thắng nhân dân” là ngoạm được con mồi. Quốc hội của Nguyễn Thị Kim Ngân vừa hoàn thành xuất sắc vai trò con sen Bộ Chính trị và cũng vừa chứng tỏ cho thế giới biết rõ hơn bản chất cái gọi là quốc hội CS. Họ đã thẳng thắn ăn cắp nghĩa của 2 chữ “quốc hội” từ thế giới tự do biến thành “bang hội” đảng cướp!

Vậy việc cứu nước đã trở thành vô vọng?

Ở đây, xin được nói lên vài suy nghĩ hoàn toàn cá nhân. Tuyệt đối không có ẩn ý chỉ trích bất cứ ai, bất cứ nhóm/tổ chức nào.

1- Về việc viết thư ngỏ, thình nguyện thư, kiến nghị... 

Đã có hàng chục nhưng số người ký tên chỉ 5, 10, 15 ngàn trên tổng dân số 90 triệu. Từ đó có mấy điều cần suy nghĩ.

- Chế độ không thèm đếm xỉa vì đó là con số quá bé nhỏ. Họ tin là “người ký tên” không đại diện dân, không đủ sức lãnh đạo hoặc dân không tin tưởng. Vì thế họ coi thường và không bao giờ trả lời.

- Những người ký tên muốn chứng tỏ là “chúng tôi” đã lên tiếng, đã làm hết bổn phận của trí thức? Ai cũng biết là bất cứ cuộc cách mạng nào cũng xuất phát từ trí thức nhưng thành/bại đều do dân. Nhưng liệu trí thức hiện tại có tự tạo được uy tín, có lôi cuốn được quần chúng dù là thời internet chứ không như thời các tiền nhân Phan Chu Trinh, Phan Bội Châu, Trần Quý Cáp, Huỳnh Thúc Kháng, Nguyễn Thái Học... và còn vô số nữa? Sự dấn thân thuần chỉ bằng kiến nghị, thư ngỏ... có đủ để người dân đặt lòng tin? Có đủ để chế độ phải lo lắng?

2- Về chủ trương phải bạo động để giành lại chính quyền vì không còn cách nào khác?

Người dân đang căm thù chế độ đến đỉnh điểm, cụ thể như hàng chục ngàn đã xuống đường suốt từ Nam đến Bắc ngày 11/6/2018, nên nhân cơ hội nầy phải chủ trương dùng bạo lực vì chỉ có bạo lực mới có thể giải quyết một chế độ ráp tâm bán nước? Điều nầy không thể. Không thể được và cũng không thể xảy ra! Vì người dân trong tay không tất sắt, đã đành, mà chế độ thì sắt máu. Họ đã chuẩn bị dùng bạo lực tối đa sẵn rồi. Đã tổ chức chặt chẽ từ trung ương đến tận làng/xã thôn/xóm. Và đang dự trù trang bị thêm trực thăng võ trang với xe tăng đến quận/huyện nữa!

Còn hơn thế nữa, khi dùng bạo lực sẽ tạo ra căm thù. Thân nhân gia đình đảng viên thấy cần phải liều mình bảo vệ chế độ, vì nếu không họ cũng bị trả thù! Thảm trạng bị chia rẽ từ sau năm 1975 phải là bài học xương máu không thể tái diễn.

3- Tiếp tục chủ trương khai dân trí như đã và đang?

Dù khai dân trí không bao giờ lỗi thời nhưng e rằng thời gian không còn kịp nữa! Vì luật Đặc Khu dâng đất cho giặc sẽ được bấm nút trong lúc luật An ninh Mạng có hiệu lực đầu năm tới. Khi quyền được sống, quyền được mưu cầu hạnh phúc, quyền được nói... bị tiêu diệt thì dân tộc đã bị nô lệ rồi!

Vậy thì chỉ còn cách Tổng Đình Công ngay trong thời điểm này.

Các bác tài xế đã có kinh nghiệm về BOT. Công nhân đã có kinh nghiệm đình công tại hãng xưởng. Nông dân đã có kinh nghiệm xuống đường. Ngư dân đã có kinh nghiệm phản đối Formosa. Toàn dân đã có kinh nghiệm xuống đường ngày 11/6/2018 vừa rồi. Kết hợp tất cả kinh nghiệm đó để thực hiện Tổng Đình Công. Sẽ tránh bị đàn áp đẫm máu như đồng bào Bình Thuận hay là một Thiên An Môn mà chế độ đã chuẩn bị để hành động!

Với sức nóng đang lan tỏa hiện tại và tranh thủ sức mạnh mạng xã hội như Google, Facebook... khi họ chưa khống chế được toàn diện... kêu gọi Tổng Đình Công. Chỉ cần kéo dài Tổng Đình Công được vài tuần trên toàn quốc thì chế độ sẽ bị tê liệt. Và điều quan trọng là trong thời điểm đó lực lượng trực tiếp gây căm thù với dân (vì phải thi hành lệnh) sẽ kịp thức tỉnh. Họ sẽ thấy tất cả sự nguy hiểm của bản thân và gia đình. Họ sẽ cởi bỏ trang thiết bị đàn áp, như ở Đồng Tâm và Bình Thuận vừa rồi, để quay về với dân tộc, tham gia “đình công” mà không còn lo sợ bị trả thù!

Một cái cây dù to lớn đến mấy nhưng rễ bỗng đứt lìa thì chắc chắn phải chết. Cách mạng sẽ thành công và tránh được đổ máu!

Được vậy thì ngày 12/6/2018 lại trở thành ngày chiến thắng của toàn dân. Mong thay!

14/6/2018

Đặc khu hay mật khu?

Đặc khu hay mật khu?

Phạm Trần (Danlambao) - ... Nếu Google hay Facebook chấm dứt quan hệ với Việt Nam vì bị kiểm soát, sau khi Luật An ninh mạng có hiệu lực từ ngày 01/01/2019, thì Tàu cộng sẽ nhảy vào Việt Nam ngay lập tức bởi vì Việt Nam chưa có khả năng thay thế Google hay Facebook. Và nếu chẳng may, hay đảng CSVN cố ý tạo cơ hội cho Tàu cộng nhảy vào thị trường Việt Nam qua Luật An ninh mạng thì chuyện 3 Đặc khu kinh tế sẽ biến thành 3 Mật khu cũng chỉ trong nháy mắt...

*

- “Get out, China!”, “KHÔNG đặc khu, KHÔNG an ninh mạng!” 

- “Cho thuê đất là bán nước!”

- “Đả đảo cộng sản bán nước”, “Đả đảo Việt gian.” 

- “Đả đảo Luật An Ninh Mạng, Luật Bịt Miệng dân.” 

- “Bài học từ Formosa: Một ngày cũng không cho thuê đất.” 

- “Thà đất nước nghèo mà bình yên- Ham giàu mà mất nước.”

- “Vì độc lập, phản đối đặc khu”! 

- “Vì tự do, phản đối luật an ninh mạng”!

Đó là những thông điệp sét đánh của hàng chục ngàn người dân, từ trẻ đến già, đã gửi cho Quốc hội và đảng cầm quyền CSVN trong hai ngày biểu tình 10 và 11 tháng 06 (2018) từ Sài Gòn ra Hà Nội. 

Đây là lần đầu tiên trong 43 năm, kể từ ngày quân Cộng sản chiếm Sài Gòn tháng 04/1975, một bộ phận không nhỏ người dân, thuộc mọi thành phần xã hội, đã đồng loạt biểu dương thái độ và lập trường dứt khoát như thế tại Sài Gòn, Hà Nội, Bình Dương, Đồng Nai, Bình Thuận, Khánh Hòa, Đà Nẵng, Nghệ An v.v… 

Tại mỗi nơi, khí thế yêu nước quyết không để một tấc đất Tổ quốc lọt vào tay ngoại bang, nhất là Tàu cộng, đã bốc lên giữa trời nắng cháy.

Những tiếng hô chống “Đặc khu” và “An ninh mạng” đanh thép chen nhau như hình với bóng đã bùng lên cương quyết và dứt khoát trên các gương mặt trẻ măng và của các cụ gìa heo hắt nắng mưa.

Hòa nhịp theo những bước chân nườm nượp của đoàn người biểu tình qua các ngả đường hay từng nhóm nhỏ ở Sài Gòn và Đồng Nai là những tiếng hát hùng dũng của nhạc bị cấm “Trả lại cho dân”, đòi quyền con người và “Việt Nam tôi đâu” nhắm báo động nguy cơ mất nước vào tay Tàu cộng.

Đây là hai trong số các bản nhạc yêu nước đã khiến tác giả ca, nhạc sỹ Việt Khang bị CSVN phạt 4 năm tù và 3 năm quản chế. Việt Khang ra tù ngày 14/12/2015 và đã được sang Hoa Kỳ tị nạn chính trị từ ngày 08/02/2018.

Nguyên do biểu tình 

Nhưng tại sao người dân đã bất chấp hiểm nguy để nổi lên đòi quyền làm chủ đất nước và quyền tự do ngôn luận? 

Trước hết, vì Nhà nước đã có những khuất tất trong việc soạn thảo Dự luật thành lập 3 “Đặc khu hành chính và kinh tế”, tên đầy đủ là: “Luật Đơn vị hành chính - kinh tế đặc biệt Vân Đồn, Bắc Vân Phong, Phú Quốc (Luật đặc khu).”

Cả 3 vị trí đều có giá trị chiến lược quốc phòng hàng đầu để bảo vệ lãnh thổ nhìn ra Biễn Đông: 

- Vân Đồn (Tỉnh Quảng Ninh), cửa ngõ ra Vịnh Bắc Bộ, là chặng dừng chân đầu tiên của tàu bè Trung Hoa đi xuống Việt Nam, nhưng cũng là tuyến phòng ngự ở vùng biển Đông Bắc của Việt Nam từ thời các vua chúa Việt. Hơn nữa Vân Đồn chỉ cách đảo Hải Nam, căn cứ Tàu ngầm của Trung Hoa, chừng 200 hải lý (mỗi hải lý dài 1,852 mét).

- Bắc Vân Phong (Tỉnh Khánh Hòa),nhìn thẳng ra Trường Sa, trực diện với các vị trí đóng quân của Trung Hoa trên các bãi đá, nay đã biến thành đảo mà Bắc Kinh chiếm của Việt Nam từ 1988 gồm Subi, Gaven, Chữ Thập, Gạc Ma và Châu Viên. Ngoài ra Bắc Vân Phong cũng chỉ cách vịnh chiến lược nổi tiếng Cam Ranh trên 60 cây số. Khánh Hòa cũng là nơi phát xuất các tàu Hải quân Việt Nam tiếp vận lương thực và luân chuyển quân lính ra vào 21 vị trí đóng quân của Việt Nam ở Trường Sa.

- Phú Quốc (Tỉnh Kiên Giang), nằm trong vịnh Thái Lan là vị trí phòng thủ chiến lược cực nam của Việt Nam. Từ Phú Quốc, tàu bè và máy bay có thể đi khắp Á Châu - Thái Bình Dương, sang Ấn Độ Dương để đi qua Trung Đông.

Vì tầm quan trọng của 3 địa điểm mà nhiều Đại biểu Quốc Hội, nhân sỹ, trí thức và đông đảo người dân trong và ngoài nước đã lên tiếng phản đối hay khuyến cáo chính phủ và Quốc hội phải tuyệt đối thận trọng không để lãnh thổ Tố quốc lọt vào tay Tàu Bắc Kinh vì bất cứ lý do nào.

Đồng thời tuyệt đa số trong dư luận cũng nhất quyết chống thời hạn cho người nước ngoài thuê đất ở Đặc khu dài đến 99 năm, thay vì tối đa là 70 năm như Luật Đất đai hiện hành.

Sở dĩ người dân lo ngại vì kinh nghiệm trong hơn 30 năm đổi mới, nhiều dự án kinh tế của Việt Nam đã lọt vào tay các doanh nghiệp Tàu vì họ không ngần ngại bỏ thấu giá cao để nhảy vào Việt Nam bằng mọi giá.

Bị xỏ mũi hay không? 

Ngoài ra, lãnh đạo CSVN cũng đã có những khuất tất khi mở cửa cho Tàu cộng nhảy vào khai thác Bauxite trên Tây Nguyên và đứng sau lưng Formosa Hà Tĩnh, mặc dù Formosa có gốc Đài Loan. 

Bằng chứng là trong báo cáo tháng 3 năm 2016, Bộ Công thương cho biết: "Dự án bauxite Nhân Cơ sẽ tiếp tục lỗ 4-5 năm nữa, thời gian thu hồi vốn phải kéo dài 11-12 năm, nên đề nghị Chính phủ hỗ trợ 4900 tỷ trong 10 năm (từ 2016-2025). Tuy nhiên số tiền hỗ trợ được tính theo giá điện, nên có thể sẽ phải lên tới 1,2 tỷ USD."

Trong khi đó: “Tính đến tháng 9 năm 2016, sau 3 năm hoạt động, Tổ hợp Bauxite- Nhôm Lâm Đồng đã thua lỗ 3.696 tỉ đồng. Trong đó, lỗ do hoạt động sản xuất, kinh doanh là 2.520 tỉ đồng, lỗ do chênh lệch tỉ giá khoảng 1.176 tỉ đồng. Mức lỗ này đã vượt xa so với mức lỗ dự kiến theo kế hoạch là 1.660 tỉ đồng.”

Tại Formosa Hà Tĩnh, tiền thu vào bao nhiêu chưa thấy, chỉ biết công ty này, có Bắc Kinh chống lưng, vẫn là quả bom nổ chậm của môi trường miền Trung. Công ty này đã gây ra thảm họa cá chết năm 2016 mà đến nay (06/2018) an toàn nước biển và tác hại lâu dài của thảm trạng này vẫn còn là mối lo ngại hàng đầu của hàng triệu người dân vùng nghèo khó này. 

Vì vậy, trước những phản ứng quyết liệt của dân và nhiều Đại biểu Quốc hội về Đặc khu, Bộ Chính trị đảng CSVN đã buộc phải họp khẩn cấp đến 3 giờ sáng ngày 10/6/2018 để quyết định lùi thời gian thảo luận và biểu quyết Dự luật Đặc Khu đến Kỳ họp 6, tháng 10 năm 2018 để nghiên cứu thêm, thay vì ngày 15/06/2018 như dự trù.

Chính phủ và Quốc Hội cũng đồng ý “không quy định trường hợp đặc biệt kéo dài không đến 99 năm.” 

Như vậy là người dân đã thắng keo đầu, nhưng chưa phải sẽ không có chống đối nữa vì trong Dự thảo còn dành quá nhiều ưu đãi về thuế quan và quyền sở hữu đất, nhà ở và bãi, biển cho Công ty hay người đầu tư nước ngoài.

Hơn nữa, vì đã nhìn thấy tình trạng người Tàu đang công khai lấn chiếm lãnh thổ Việt Nam qua mánh lới đem công nhân vào làm việc của các công ty người Tàu trên khắp lãnh thổ mà người dân càng cảnh giác hơn với Dự luật Đặc khu, ấy là chưa kể thảm trạng làm ô nhiễm môi trường và không gian mà các Công ty Tàu đã gây ra cho Việt Nam trong nhiều năm qua. Điển hình như trường hợp Formosa Hà Tĩnh đã gây ra cho 4 tỉnh miền Trung gồm Hà Tĩnh, Quảng Bình, Quảng Trị và Huế - Thừa Thiên năm 2016.

Tại sao lại vũ khí - chất nổ?

Nhưng đáng quan tâm hơn trong Luật Đặc khu là những chi tiết ghi trong Phụ lục 4 quy định “Danh mục ngành, nghề đầu tư kinh doanh có điều kiện tại đặc khu”.

Dự luật cho phép: “Kinh doanh quân trang, quân dụng cho lực lượng vũ trang, vũ khí quân dụng, trang thiết bị, kỹ thuật, khí tài, phương tiện chuyên dùng quân sự, công an; linh kiện, bộ phận, phụ tùng, vật tư và trang thiết bị đặc chủng, công nghệ chuyên dùng chế tạo chúng.” 

Ngoài ra, Dự luật còn mở cửa cho:

- Kinh doanh vật liệu nổ công nghiệp (bao gồm cả hoạt động tiêu hủy);

- Kinh doanh tiền chất thuốc nổ;

- Kinh doanh ngành, nghề có sử dụng vật liệu nổ công nghiệp và tiền chất thuốc nổ;

- Kinh doanh dịch vụ nổ mìn;

- Kinh doanh các thiết bị gây nhiễu, phá sóng thông tin di động; 

- Kinh doanh dịch vụ khai thác, sử dụng tài nguyên nước, xả nước thải vào nguồn nước;

- Kinh doanh dịch vụ vận chuyển, xử lý chất thải nguy hại.

Cũng tại 3 Đặc khu, ngoài cho kinh doanh sòng bài (casino) và các trung tâm ăn chơi, giải trí, Dự luật còn cho phép: “Kinh doanh sân bay, cảng biển; Kinh doanh vận tải đường bộ; Kinh doanh vận tải hàng không; Kinh doanh dịch vụ thiết kế, sản xuất, bảo dưỡng, thử nghiệm tàu bay, động cơ tàu bay, cánh quạt tàu bay và trang bị, thiết bị tàu bay tại Việt Nam.”

Người nước ngoài cũng có quyền: “Kinh doanh cảng hàng không, sân bay; Kinh doanh dịch vụ hàng không tại cảng hàng không, sân bay; Kinh doanh dịch vụ bảo đảm hoạt động bay; Kinh doanh vận tải đường sắt - Kinh doanh đường sắt đô thị; Kinh doanh dịch vụ vận chuyển hàng nguy hiểm...”

Cũng trong danh sách cho phép, người đầu từ còn được kinh doanh cả trong lĩnh vực truyền thông như Phát thanh, Truyền hình và Xuất bản.

Như vậy là người nước ngoài cứ việc ra, vào các Đặc khu tự do, được quyền làm chủ đất đai, nhà ở và kinh doanh thả giàn mọi thứ, kể cả vũ khí, quân trang và quân dụng ngay trên đất nước Việt Nam. Kẻ chịu trách nhiệm vẽ ra Luật, Bộ trưởng Bộ Kế hoạch và Đầu tư Nguyễn Chí Dũng, có bao giờ nghĩ rằng, nếu không biết “kín cửa cao tường” thì đến một ngày đẹp trời nào đó, có gì bảo đảm cả 3 Đặc không biến thành Mật khu của người nước ngoài, hay người Tàu phương bắc?

Bịt miệng mãi được không?

Bên cạnh chuyện Đặc khu, người dân biểu tình hôm 10/06/2018 còn lên án Luật An ninh mạng mà vào ngày 12/06 (2018) Quốc hội đã biểu quyết chấp thuận với đa số.

Báo chí Việt Nam đưa tin: “Theo kết quả kiểm phiếu, 423/466 đại biểu có mặt ở hội trường (chiếm 86, 86% tổng số đại biểu) tán thành thông qua Luật An ninh mạng. Có 15 đại biểu không tán thành (chiếm 3, 08%) và 28 đại biểu không biểu quyết (chiếm 5, 75%).”

Đại biểu Quốc hội tỉnh Đồng Nai, ông Dương Trung Quốc xác nhận ông là một trong số 15 người bỏ phiếu không tán thành Luật An ninh mạng. Ông nói với báo VnExpress ở Hà Nội: “Tôi là một trong 15 người bỏ phiếu không tán thành thông qua dự thảo Luật An ninh mạng. Vì sao như vậy? Trước hết, tôi hoan nghênh có Luật để đảm bảo an ninh trên môi trường mạng, đặc biệt là vấn đề an ninh quốc gia trong thời đại công nghệ phát triển, mạng đã trở thành không gian cuộc sống hiện đại. Nhưng qua nghiên cứu, tôi nhận thấy dự thảo Luật chưa đáp ứng được như mong muốn và yêu cầu đặt ra… Mạng là môi trường toàn cầu và chúng ta đang thừa hưởng thành quả công nghệ của nhân loại. Việc quản lý và làm luật phải làm sao để phù hợp thực tiễn, để người dân được hưởng thành tựu đó, bởi nội dung này gắn với các quyền rất quan trọng của công dân đã được quy định bởi Hiến pháp.” (VnExpress, 13/06/2018)

Quan điểm của ông Quốc cũng rất sát với suy nghĩ của nhiều người dân, trong đó có rất nhiều chuyên gia và trí thức, đã phản ảnh trong các nội dung bích chương và biểu ngữ phản đối Luật này trong cuộc biểu tình ngày 10/06/2018. 

Tại sao? Bởi vì nội dung Luật gồm 7 Chương, 43 Điều đã tiêu diệt quyền tự do tư tưởng và tự do ngôn luận của người dân. Và vì vậy, đã chống lại Điều 25 của Hiến pháp, theo đó: “Công dân có quyền tự do ngôn luận, tự do báo chí, tiếp cận thông tin, hội họp, lập hội, biểu tình. Việc thực hiện các quyền này do pháp luật quy định.”

Luật đã có những quy định mơ hồ để cấm cản và quy chụp công dân mà không cần chứng minh hay giải thích, như viết trong Điều 16 của luật này bao gồm: 

a) Tuyên truyền xuyên tạc, phỉ báng chính quyền nhân dân; 

b) Chiến tranh tâm lý, kích động chiến tranh xâm lược, chia rẽ, gây thù hận giữa các dân tộc, tôn giáo và nhân dân các nước; 

c) Xúc phạm dân tộc, quốc kỳ, quốc huy, quốc ca, vĩ nhân, lãnh tụ, danh nhân, anh hùng dân tộc; 

2. Thông tin trên không gian mạng có nội dung kích động gây bạo loạn, phá rối an ninh, gây rối trật tự công cộng bao gồm: 

a) Kêu gọi, vận động, xúi giục, đe dọa, gây chia rẽ, tiến hành hoạt động vũ trang hoặc dùng bạo lực nhằm chống chính quyền nhân dân; 

b) Kêu gọi, vận động, xúi giục, đe dọa, lôi kéo tụ tập đông người gây rối, chống người thi hành công vụ, cản trở hoạt động của cơ quan, tổ chức gây mất ổn định về an ninh, trật tự. 

3. Thông tin trên không gian mạng có nội dung làm nhục, vu khống bao gồm: 

a) Xúc phạm nghiêm trọng danh dự, uy tín, nhân phẩm của người khác; 

b) Thông tin bịa đặt, sai sự thật xâm phạm danh dự, uy tín, nhân phẩm hoặc gây thiệt hại đến quyền và lợi ích hợp pháp của tổ chức, cá nhân khác. 

4. Thông tin trên không gian mạng có nội dung xâm phạm trật tự quản lý kinh tế bao gồm: 

a) Thông tin bịa đặt, sai sự thật về sản phẩm, hàng hóa, tiền, trái phiếu, tín phiếu, công trái, séc và các loại giấy tờ có giá khác; 

b) Thông tin bịa đặt, sai sự thật trong lĩnh vực tài chính, ngân hàng, thương mại điện tử, thanh toán điện tử, kinh doanh tiền tệ, huy động vốn, kinh doanh đa cấp, chứng khoán. 

5. Thông tin trên không gian mạng có nội dung sai sự thật gây hoang mang trong nhân dân, gây thiệt hại cho các hoạt động kinh tế - xã hội, gây khó khăn cho hoạt động của cơ quan nhà nước hoặc người thi hành công vụ, xâm phạm quyền và lợi ích hợp pháp của tổ chức, cá nhân khác.

Ngoài ra, Điều 17 còn nghiêm cấm:“Xuyên tạc lịch sử, phủ nhận thành tựu cách mạng, phá hoại khối đại đoàn kết toàn dân tộc, xúc phạm tôn giáo, phân biệt đối xử về giới, phân biệt chủng tộc; 

Thông tin sai sự thật gây hoang mang trong nhân dân, gây thiệt hại cho các hoạt động kinh tế - xã hội, gây khó khăn cho hoạt động của cơ quan nhà nước hoặc người thi hành công vụ.”

Nội dung trên đây đã cho phép nhà nước toàn quyền tùy tiện đàn áp dân theo ý muốn của mình, trong khi quyền phải được giải thích luật và đòi nhà nước phải tôn trọng Hiến Pháp của công dân lại không được bảo vệ.

Quyền lên tiếng phê bình của dân đối với chính sách của nhà nước cũng bị kiểm soát và dân cũng dễ dàng bị khép tội mạ lỵ hay vu khống nếu đụng tới một viên chức nhà nước.

Google, Facebook 

Ngoài ra, theo Điều 26 về “Bảo đảm an ninh thông tin trên không gian mạng” Luật đã quy định: “Doanh nghiệp trong và ngoài nước khi cung cấp dịch vụ trên mạng viễn thông, mạng internet và các dịch vụ gia tăng trên không gian mạng tại Việt Nam có trách nhiệm sau đây: 

a) Xác thực thông tin khi người dùng đăng ký tài khoản số; bảo mật thông tin, tài khoản của người dùng; cung cấp thông tin người dùng cho lực lượng chuyên trách bảo vệ an ninh mạng thuộc Bộ Công an khi có yêu cầu bằng văn bản để phục vụ điều tra, xử lý hành vi vi phạm pháp luật về an ninh mạng

b) Ngăn chặn việc chia sẻ thông tin, xóa bỏ thông tin có nội dung quy định tại các khoản 1, 2, 3, 4 và 5 Điều 16 của Luật này trên dịch vụ hoặc hệ thống thông tin do cơ quan, tổ chức trực tiếp quản lý chậm nhất là 24 giờ kể từ thời điểm có yêu cầu của lực lượng chuyên trách bảo vệ an ninh mạng thuộc Bộ Công an hoặc cơ quan có thẩm quyền của Bộ Thông tin và Truyền thông và lưu nhật ký hệ thống để phục vụ điều tra, xử lý hành vi vi phạm pháp luật về an ninh mạng trong thời gian theo quy định của Chính phủ

c) Không cung cấp hoặc ngừng cung cấp dịch vụ trên mạng viễn thông, mạng internet và các dịch vụ gia tăng cho tổ chức, cá nhân đăng tải trên không gian mạng thông tin có nội dung quy định tại các khoản 1, 2, 3, 4 và 5 Điều 16 của Luật này khi có yêu cầu của lực lượng chuyên trách bảo vệ an ninh mạng thuộc Bộ Công an hoặc cơ quan có thẩm quyền của Bộ Thông tin và Truyền thông

3. Doanh nghiệp trong và ngoài nước cung cấp dịch vụ trên mạng viễn thông, mạng internet và các dịch vụ gia tăng trên không gian mạng tại Việt Nam có hoạt động thu thập, khai thác, phân tích, xử lý dữ liệu về thông tin cá nhân, dữ liệu về mối quan hệ của người sử dụng dịch vụ, dữ liệu do người sử dụng dịch vụ tại Việt Nam tạo ra phải lưu trữ dữ liệu này tại Việt Nam trong thời gian theo quy định của Chính phủ

Doanh nghiệp nước ngoài quy định tại khoản này phải đặt chi nhánh hoặc văn phòng đại diện tại Việt Nam.

Như vậy, với luật mới, các cơ quan phụ trách an ninh mạng của hai Bộ Công an và Quốc phòng có quyền kiểm tra, truy nhập và kiềm soát các tài khoản cá nhân với lý do an ninh quốc gia và an toàn xã hội để đàn áp người sử dụng Internet bất cứ lúc nào. 

Theo tin trong nước thì: “Việt Nam xếp thứ 7 trong danh sách 10 quốc gia có người dùng Facebook đông nhất thế giới với 64 triệu người dùng, chiếm 3% tổng số người dùng toàn cầu. Những con số này cho thấy sự phổ biến của mạng Facebook trong xã hội Việt Nam, đặc biệt, có tới hơn 60% người sử dụng thuộc lứa tuổi thanh, thiếu niên - thế hệ quyết định tương lai của đất nước. 

Trong khi đó, Google gần như trở thành công cụ tìm kiếm mà toàn bộ dân số trên toàn thế giới đều sử dụng, không chỉ riêng tại Việt Nam. Theo ước tính, Google và Facebook đang sở hữu hơn 60% doanh thu quảng cáo điện tử toàn cầu.” (theo báo Dân Trí, ngày 13/06/2018). 

Như vậy điều mà nhiều người trong nước quan ngại là nếu Google hay Facebook chấm dứt quan hệ với Việt Nam vì bị kiểm soát, sau khi Luật An ninh mạng có hiệu lực từ ngày 01/01/2019, thì Tàu cộng sẽ nhảy vào Việt Nam ngay lập tức bởi vì Việt Nam chưa có khả năng thay thế Google hay Facebook.

Và nếu chẳng may, hay đảng CSVN cố ý tạo cơ hội cho Tàu cộng nhảy vào thị trường Việt Nam qua Luật An ninh mạng thì chuyện 3 Đặc khu kinh tế sẽ biến thành 3 Mật khu cũng chỉ trong nháy mắt. 

14.06.2018

Cộng sản Việt Nam bán nước trong "tinh thần dân chủ"!

Cộng sản Việt Nam bán nước trong "tinh thần dân chủ"!

Hồ Thanh Phát (Danlambao) - Quốc hội cộng sản Việt Nam là cơ quan quyền lực cao nhất nước. Được “đảng cử” dân bầu, đại diện 94 triệu dân (theo Wikipedia) gồm 496 đại biểu, trong đó 475 là đảng viên cộng sản ưu tú. Tuy nhiên, hiện nay có một vài đại biểu đã rời quốc hội vì nhiều nguyên do như từ trần, xin thôi hoặc phải ngồi tù như Đinh La Thăng chẳng hạn. Quốc hội này họp bàn liên miên để biểu quyết chuyện quốc sự, cũng như những quốc gia khác trên toàn thế giới nhằm đưa đất nước mình ngày càng phát triển và giàu mạnh.

Thời gian gần đây, dư luận trong và ngoài nước xôn xao; bàn tán và rất quan tâm cho vận mệnh Dân Tộc Việt Nam. Đây là nỗi lo của những con dân nước Việt khi nghĩ về sự vẹn toàn lãnh thổ mà kẻ thù đang lăm le chiếm dần để rồi thôn tính nốt những phần còn lại trong tương lai, với sự thông đồng của lãnh đạo đảng cộng sản Việt Nam.

Về phía Quốc hội, sẽ đến ngày biểu quyết qua hình thức bấm nút với tư cách một đại biểu đại diện người dân. Liệu lần nhấn nút này họ đã có lắng nghe tiếng nói; nguyện vọng của cử tri không, hay theo lịnh từ bộ chính trị, những kẻ đã ban cho quý vị cái ghế trong tòa nhà lập pháp quyền uy nhất trên đời này?

Có những tiếng nói dạo đầu, khơi màu cho lập luận rằng:

1- Thành lập Đặc Khu là một chiến lược lớn mà đảng và nhà nước chủ trương.

2- Không có chứng cứ nào cho thấy Trung quốc sẽ là đối tác của dự án này.

3- Nhiều khu phố Tàu (China Town) đầy dẫy trên toàn cầu thì đã sao.

4- Xét lại việc cho thuê ngắn hạn hơn.

5- Và, tại nhiều quốc gia khác, Việt kiều nơi đó cũng có những khu phố đông đảo mà chính quyền sở tại không chút quan ngại nào???

* Thử hỏi, chiến lược lớn gồm 3 Đặc khu Vân Đồn; Bắc Vân Phong và Phú Quốc là do phía nhà nước Việt Nam đề xướng hay đối tác nào? có cần thiết lắm không, tại sao phải là những vị trí này, lợi về kinh tế có so bằng nếu thực hiện tại những nơi khác không? còn thiệt hại đến mức độ nào có lường trước chưa, nếu xét trên phương diện an ninh chiến lược?

* Đây không phải lần đầu cộng sản Việt Nam nhân nhượng và nhận phần thua thiệt với Trung cộng. Từ thác Bản Giốc, Bauxit Tây Nguyên, Formosa, Hoàng Trường Sa, di dời cột mốc biên giới, ngư dân bị hại… Hà Nội đã phải ngậm miệng im tiếng, không dám có phản ứng mà chỉ phản đối có lệ nhầm trấn an dư luận mà thôi, vì Trung cộng muốn gì thì cộng sản Việt Nam buộc phải đáp ứng. Những ngụy từ mập mờ như: đối tác nước ngoài, nước láng giềng, lạ (tàu lạ), đều có ám chỉ là Trung cộng, vì không dám xúc phạm đàn anh cũng như sợ dân phản đối nên họ phải hèn hạ mà thụt ló như vậy, người dân đâu có xuẩn ngốc như lãnh đạo nhà nước này mà cần giấu diếm sự thật. Dân chống dự án 99 năm vì đã biết Trung cộng đứng phía sau, như vụ Formosa khởi đầu khi biến cố thải độc xảy ra, được coi như là một công ty của Đài Loan, nhưng thủ phạm chính là Trung cộng núp bóng. Cho dù dự luật Tam Khu được ký kết bởi đối tác nào, kẻ bỏ tiền đầu tư cho dự án mới là quan trọng và đáng quan ngại!!! 

Thiệt hại tại Vũng Áng chỉ là ô nhiễm môi trường và thiệt hại một phần kinh tế, mà tâm lý khủng hoảng của người dân thật lớn cho mãi đến bây giờ. Thành tích của Formosa đã từng gây nỗ; ô nhiễm, ngộ độc trong nước uống hại chết người lên cả 20 người tại Thái Lan, Kampuchia, nhiều tiểu bang tại Hoa Kỳ như Illinois; Texas… bồi thường hàng chục triệu Mỹ kim. Tại Đài Loan, Formosa bị xếp vào hàng top 10 gây ô nhiễm nhất. Nhà cầm quyền Việt Nam biết rõ nhưng vẫn cấp phép cho đầu tư vì hám lợi và áp lực của đàn anh. Những dự án 99 năm trong tương lai cũng không khác, bất kể mối nguy cả về an ninh quốc gia và toàn vùng. Hoàng Sa; Trường Sa Trung cộng đã chiếm, thế giới lên án và trục Tứ Cường: Mỹ; Nhật; Ấn; Úc trong vành đai Ấn Độ Thái Bình Dương thành hình để kềm chế và đối phó với tham vọng của Trung cộng, thì lập tức ba vùng Vân Đồn; Bắc Vân Phong và Phú Quốc ra đời gọi là Đặc Khu Kinh Tế, rồi là Biệt Khu và trở thành Mật Khu, Quân Khu sau đó chẳng mấy lúc. Cho dù vô tình hay cố ý, đối với thế giới Tự Do thì cộng sản Việt Nam bị coi như là đồng lõa với Trung cộng vì đã tham gia đối đầu lại Liên Minh Hoa Kỳ. Đây sẽ trở thành ba Căn Cứ Quân Sự Chiến Lược, nằm trên lãnh thổ Việt Nam không khác gì một Quốc Gia trong một Quốc Gia… Tranh chấp quyền lực trong thế chiến lược toàn cầu, chắc chắn chiến tranh có xảy ra và một phần lãnh thổ Việt Nam sẽ là mục tiêu. Tội cho những Con Dân Việt Nam sẽ trở thành những nạn nhân bất đắc dĩ vì sự ươn hèn khiếp nhược của đảng cộng sản Việt Nam.

* Ông Bà xưa thường nói, nơi nào có khói là nơi đó có người Tàu. Từ hàng nhiều thế kỷ trước, người Trung Hoa bỏ xứ tha phương cầu thực, với ngón nghề trong tay là “đồ Tàu” những món ăn khoái khẩu, sắc dân nào trên thế giới đều mê cả, mà ngon thiệt cho đến bây giờ… Những chú Ba cả ngày phía sau bếp trong những nhà hàng, thấm mùi xì dầu và ngộp trong khói lửa, chỉ biết phục vụ khách hàng, tiền vô đầy túi, miệng nở nụ cười và “xính xái xính xái” cái gì cũng được, rất là thân thiện và dễ thương làm sao. Khi cách mạng vô sản tại Trung Hoa thành công năm 1949, cũng từ trong xó bếp, những làn khói tỏa ra nay mang theo những mờ ám của nhà cầm quyền Trung cộng. Những phố Tàu (China Town) mọc lên khắp nơi mang đầy sắc thái Trung Hoa, ai có đến là biết đây là phố gì không cần giới thiệu. Tham vọng của Bắc Kinh lớn hơn như là đem nguồn ẩm thực quảng bá cho toàn cầu thưởng thức, họ muốn thống lĩnh về mọi mặt, từ kinh tế, chính trị và cả lãnh thổ toàn thế giới. Từng bước trá hình, từ phương diện văn hóa, họ cho thành lập những Viện Khổng Tử. Theo (trithucvn) với ngân sách hơn 2 tỷ đô la Mỹ, họ sẵn sàn chi tiền cho bất cứ nơi nào đồng ý mở một Viện. Đến cuối năm 2017, đã có 525 Viện Khổng Tử ra đời, 1.113 lớp học Khổng Tử trên 146 quốc gia (vùng) toàn thế giới, đặc biệt là Âu Châu và Mỹ… đầu tiên là Hàn quốc năm 2004. Hội đồng quản trị 20 ủy viên gồm các cấp thứ trưởng trở lên thuộc các cơ quan như: Bộ Ngoại giao, Bộ Giáo dục, Bộ Tài chánh, Ban Tuyên truyền Trung ương, Bộ Thông tin, Tổng cục điện ảnh - Phát thanh - Xuất bản Thông tin quốc gia, và Văn phòng Chính phủ. Chúng ta thử nghĩ, có cần không với một lực lượng lãnh đạo hùng hậu gồm toàn thành phần của một Nội các chỉ để quản trị một Ban chuyên quảng bá văn hóa và giảng dạy chữ Hán đơn thuần??? Trong sinh hoạt của Viện Khổng Tử, là hát những bài chủ yếu xoay quanh Mao Trạch Đông và tuyên truyền cho Đảng cộng sản Trung quốc. Tài liệu Trung văn sơ cấp ghi nội dung "Đài Loan là một phần của Trung quốc" "Đức Đạt Lai Lạt Ma là kẻ xấu xa" và rồi đây Hoàng Sa, Trường Sa là của Trung cộng, một ngày nào đó tới Đặc khu Vân Đồn, Bắc Vân Phong và Phú Quốc là một phần lãnh thổ của tàu, sao không? Cựu giám đốc Văn phòng Tình báo Canada ở Châu Á Thái Bình Dương Juno Kashua nhận định: "Đảng cộng sản Trung quốc tin rằng nếu có thể mở các Học viện Khổng Tử trên toàn thế giới, họ có thể ảnh hưởng và can thiệp vào tất cả mọi nơi" và vào năm 2014, sở giáo dục công Toronto thông qua nghị quyết chấm dứt hợp tác với Trung cộng về việc thành lập "Học viện Khổng Tử" đồng thời giải thích lý do tại sao ban đầu người Canada chào đón Học viện này nhưng sau đó nghi ngờ, cuối cùng kết thúc bằng sự kinh sợ và ghê tởm. (thật là tội cho Đức Khổng Tử luôn được tôn kính, cũng bởi bọn cộng sản vô thần).

Từ Ottawa (theo Viễn Đông) Cơ quan tình báo Canada CSIS vừa công bố nói rằng, Bắc Kinh đang nhúng tay vào mọi khía cạnh xã hội của Tân Tây Lan (New Zealand) và tình hình đang trở nên nghiêm trọng. Bản báo cáo nói: "Tập Cận Bình đang thực hiện chiến lược đa chiều nhằm đưa Trung Quốc thống trị toàn cầu". Canberra - theo tin của đài ABC tại Úc, từ mười năm qua, Trung cộng đã tìm cách gây ảnh hưởng trên các đảng chính trị Úc, cũng với mục tiêu khuynh đảo đất nước này trong kế hoạch bành trướng xuống tận Nam Thái Bình Dương. Thủ tướng Úc Malcolm Turbull nói với Quốc Hội rằng ông không thể cung cấp thêm những chi tiết sâu rộng hơn, vì đây là một bản phúc trình tối mật. (Ai dám bảo phố Tàu đầy dẫy mọi nơi không có gì)?

Vừa qua, Sri Lanka cho ngưng việc xây dựng cảng Colombo với công ty Trung cộng trị giá 1.5 tỷ Mỹ kim, bắt nguồn từ những lo ngại rằng Trung cộng sẽ toàn quyền sử dụng đất trong một khu vực an ninh cao. Động thái này của Sri Lanka nhầm làm hài lòng Ấn Độ và Châu Âu trước sự quan tâm về sự hiện diện của Trung cộng tại đảo quốc này… (còn Việt Nam thì sao, Tam Khu có sẽ được xúc tiến trong tương lai hay không)?

Nói đến âm mưu của Bắc Kinh về chất độc hại từ trong thức ăn hay vật dụng có xuất xứ Trung cộng đều phải thận trọng, và rất nhiều trường hợp mà người tiêu thụ trở thành nạn nhân. Tại Hoa Kỳ đã có nhiều báo cáo rằng túi đeo lưng đi học cho trẻ con có nhiều chất chì, khi tiếp xúc sẽ bị độc thấm từng ngày theo thời gian rất nguy hiểm, làm cho trẻ nhỏ mất dần sự thông minh, cũng nhầm hủy diệt cả nhiều thế hệ tuổi thơ trên toàn cầu. Sau vụ bê bối sữa nhiễm melamine (theo VTC14) năm 2008 làm chết ít nhất 6 đứa trẻ và khoảng 300.000 bé khác bị bệnh, cơ quan an toàn thực phẩm của Trung cộng mới yêu cầu 3 nhà sản xuất sữa thuộc tỉnh Shanxi thu hồi khẩn cấp một số mẫu sữa công thức dành cho trẻ sơ sinh… vụ này bị làm rùm lên nên Bắc Kinh chạy tội mà đổ lỗi cho các công ty. Một số kẻ bênh vực nói rằng, những sản phẩm từ Trung cộng xuất cảng ra ngoại quốc dân Tàu trong nước cũng tiêu dùng, không lẽ họ hại luôn cả đồng bào mình? Cả thế giới chắc không quên biến cố Thiên An Môn, hàng ngàn thanh niên; sinh viên và người dân vô tội bị sát hại có cả xe tăng, nhà cầm quyền ở đây có nương tay đâu? Lãnh đạo Bắc Kinh khi đó có kẻ lên tiếng rằng "để bảo vệ chế độ, nếu cần thì hàng triệu cũng phải tiêu diệt". Như thế đó, dân số ngót một tỷ tư nuôi không nổi chết bớt không sao. Tình trạng trai thừa gái thiếu bây giờ cũng do chính sách tàn ác đó. Drywall Panels là những tấm vách ngăn trong nhà cũng bị độc khi mọi người tiếp xúc mà Hoa Kỳ cũng lên tiếng cảnh giác… và còn rất nhiều trường hợp khác. 

* Cho dù thời hạn giao kèo được thay đổi, với kẻ gian manh đã có mưu đồ xấu, thì chúng cũng có cơ hội được thực hiện theo từng giai đoạn, rồi hết hạn, thêm gia hạn kéo dần thời gian ra. Liệu cộng sản Việt Nam có dám từ chối không? Mặc dù không có tham vọng chiếm đóng tại bất cứ một quốc gia nào, ngoại trừ được yêu cầu trong thế liên hoàn, nhưng điển hình cho thấy (theo Wikipedia) Guantanamo có căn cứ Hải quân của Hoa Kỳ duy nhất trên lãnh thổ của một quốc gia cộng sản là CuBa. Năm 1903, Hoa Kỳ thuê để làm một trạm tiếp than và một trạm Hải quân với giá 2.000 Mỹ kim cho đến năm 1934, và từ 1938 là 4.085 Mỹ kim cho đến bây giờ. Hiện tại trên đó có một nhà tù nổi tiếng giam nhiều quân khủng bố Hồi giáo từ Afghanistan và Iraq, nhiều lần nhà nước CuBa đòi Hoa Kỳ trả lại nhưng bị từ chối. Đây cho chúng ta hiểu được, rằng khi một phần lãnh thổ đã cho thuê, dù là năm; mười hay hai mươi năm thì sẽ khó đòi lại lắm, chưa nói đó là một kẻ chuyên xâm lược, nói chi là 99 năm coi như xong!!! Hãy chấm dứt với Luật Đặc Khu này.

* Người Việt vì không chấp nhận chế độ đang cai trị trên quê hương mình, xin tị nạn tại những quốc gia có tự do; dân chủ. Là một thường trú nhân, khi đến tạm cư thì chính quyền địa phương phải biết rõ nguồn gốc, tị nạn vì nguyên do gì, cam đoan không là một tội phạm, buôn ma túy, không phải là thành viên cộng sản… và để trở thành công dân mới tại đây, tùy luật lệ tại mỗi quốc gia, phải trải qua một thời gian năm; ba năm thử thách về an ninh, lý lịch cá nhân, và tuyên thệ phải tuyệt đối trung thành với quê hương mới… phải đóng góp cho sự phồn thịnh tại quốc gia này. Chính phủ nơi cưu mang người Việt sống lưu vong sợ gì Cộng Đồng này lớn mạnh, mà còn khuyến khích; hỗ trợ tích cực hơn nữa. Nếu có sợ thì chỉ theo dõi đám Trung cộng và Việt cộng trà trộn nằm vùng mà thôi. Một ngày nào đó nước mất, thì một đảng viên cộng sản lấy tư cách gì đến đây xin tị nạn chính trị, họ sẽ đi về đâu???

Là một người Việt Nam, sao mà thấy đau lòng vì sống phải đối phó với sự tàn độc của nhà cầm quyền lại thêm có dã tâm bán nước. Một mặt lo chống ngoại xâm nhưng bị chính những người lãnh đạo đất nước này đàn áp; bắt bớ; đánh đập không thương xót. Giặc đã đến trước cửa nhà, vậy mà đảng lo trang bị vũ khí nặng chuẩn bị đối phó với dân mình trong tay không một tấc sắt, vũ khí chỉ là lòng yêu nước và sẵn sàn đổ máu với kẻ phản quốc. Một ngày nào nước Việt chúng ta mất, thì trăm triệu dân mình sẽ ra sao? chúng ta phải làm gì ngay từ bây giờ để ngăn chặn giặc Nội Xâm đang rước giặc Ngoại Xâm vào nhà? Đừng để mai này nhìn nhau bảo rằng phải chi hồi đó cùng nhau xuống đường, không thờ ơ đứng bên lề như một khách hiếu kỳ hay ngồi nhà bên chiếc máy tính theo dõi tin thời sự, theo dõi nhóm lẻ loi người yêu nước đang hô vang ngoài phố “đả đảo bọn phản dân bán nước, đả đảo quân xâm lược Trung cộng cướp nước” máu đã đổ đẫm ướt cả áo của những Anh Hùng sẽ đi vào lịch sử. Từ trong tòa nhà Quốc Hội cộng sản Việt Nam, những đại biểu chuẩn bị công khai bấm nút để hợp thức hóa việc bán nước trong tinh thần Dân Chủ!!!

13/6/2018

Hồ Thanh Phát - Một con dân nước Việt