Bài đăng nổi bật

Bức tường Berlin (Phần 1): Nước Đức chia cắt

  Bức tường Berlin (Phần 1): Nước Đức chia cắt 12/08/2021 Nguyễn Thọ 12-8-2021 Vào ngày này cách đây 60 năm, đêm 12, rạng sáng ngày 13.08.19...

Thứ Hai, 1 tháng 5, 2017

Nhà thầu Trung Quốc sai phạm: Những giải thích lạ tai

Nhà thầu Trung Quốc sai phạm: Những giải thích lạ tai

bauxitevn11:50 AM

Hồng Sơn 
Có nhà thầu nào Trung Quốc nào trên đất Việt Nam này làm ăn nghiêm túc, đúng chất lượng, đúng tiến độ… xin mọi người làm ơn chỉ giáo. Những nhà thầu Trung Quốc này, “kiếm” được những “người cha” rộng lượng khoan dung cho những sai phạm như ông Giám đốc Ban Quản lý dự án đường cao tốc Đà Nẵng-Quảng Ngãi Hoàng Việt Hưng thật là diễm phúc cho họ. Diễm phúc cho họ nhưng hậu quả đối với người dân Việt Nam thì thế nào thưa ông Hoàng Việt Hưng? 
Bauxite Việt Nam
(Tin tức thời sự) - Lãnh đạo Ban Quản lý DA đường cao tốc Đà Nẵng-Quảng Ngãi trao đổi với Báo Đất Việt về sai phạm của nhà thầu Công ty Giang Tô (Trung Quốc).
Trước những phản ánh xảy ra tại gói thầu A3 dự án đường cao tốc Đà Nẵng-Quảng Ngãi do nhà thầu Cty Giang Tô – Trung Quốc gây ra đã ảnh hưởng đến chất lượng công trình, ông Hoàng Việt Hưng – Giám đốc Ban QLDA đường cao tốc Đà Nẵng-Quảng Ngãi cho rằng do đặc thù của gói thầu A3 nên Tổng Công ty đường cao tốc Việt Nam đã tăng cường thêm nhiều cán bộ vào để giám sát hiện trường:
“Anh Lê Trọng Danh  và anh Võ Viết Nghĩa được VEC điều động vào để tăng cường cho gói thầu A3 nhưng khi vào làm việc được một tháng giữa ông Đậu Khắc Tuấn (Phó giám đốc phụ trách gói thầu A3) với ông Danh có mâu thuẫn. Ngày 23/8/2016, tôi có mời hai ông này lên làm việc. Ông Danh có tố một số việc mà nhà thầu Cty Giang Tô tự ý thay đổi thiết kế cọc khoan nhồi từ 1,2 m xuống còn 1 m.
Còn đoạn CTB là đoạn do nhà thầu Cty Giang Tô “làm thử”, trước khi làm đại trà nhà thầu phải làm thử. Phát hiện sai phạm nên anh Danh yêu cầu phải bắt bỏ đi, nhưng đây là đoạn làm thử. Sau đó, khi khoan kiểm tra đoạn này không đạt chất lượng nên TVGS buộc phải bóc bỏ thôi. Trước khi làm chính thức nhà thầu phải làm thử do đó mà anh Danh không hiểu!”. 
Lớp CTB sai phạm do nhà thầu Giang Tô - Trung Quốc gây nên. Ảnh ông Hưng cung cấp.
Khi được hỏi về việc cầu VD09A và VD09C nhà thầu Cty Giang Tô tự ý thay đổi thiết kế bị cán bộ giám sát hiện trường phát hiện, có báo cáo bằng văn bản lên chủ đầu tư, ông Hưng thừa nhận hạng mục này nhà thầu Cty Giang Tô đã “vội vàng” về hồ sơ thủ tục!
“Do chưa hoàn thiện hồ sơ, lẽ ra nhà thầu phải hoàn thiện hồ sơ trình lên khi được Bộ GT-VT chấp thuận mới được thi công nhưng việc này nhà thầu thiếu thủ tục, đúng là sự việc này nhà thầu thiếu thủ tục, nhưng gói thầu A3 giữa ông Tuấn và ông Danh xử sự như thế là không ổn, mất đoàn kết!” – ông Hưng nói.
Trở lại câu hỏi cán bộ giám sát hiện trường đã phát hiện chất lượng cầu VD09A, VD09C và lớp CTB không đảm bảo chất lượng, ông Hưng khẳng định: "Tôi nói rồi, hạng mục CTB là do nhà thầu Cty Giang Tô làm thử nên TVGS đã phát hiện ra sai phạm của nhà thầu. Đoạn CTB bị phát hiện sai phạm là đoạn đang làm thử nên TVGS đã yêu cầu bóc lên hết, việc bóc bỏ như TVGS yêu cầu đang được Ban QLDA ĐNQN giám sát. Do đó, việc sai phạm tại hạng mục CTB phải bóc bỏ là đương nhiên rồi. Chứng thư của TVGS đã thể hiện rõ việc này nên Ban không thể nào bao che được”. 
Ông Hưng cho biết lớp CTB sai phạm đã được nhà thầu Công ty Giang Tô bóc bỏ. Ảnh do ông Hưng cung cấp.
Trước câu hỏi sai phạm của nhà thầu Cty Giang Tô đã rõ ràng như vậy, Ban QLDA ĐNQN sẽ xử lý nhà thầu này như thế nào, ông Hưng trả lời: “Nhà thầu Cty Giang Tô đang làm thử lần 1, còn làm thử lần 2 nữa nên không thể nói là thay đổi nhà thầu Cty Giang Tô liền được. Tôi đảm bảo là nhà thầu này kiểu gì cũng phải bóc bỏ lớp CTB sai phạm này”.
Ông Hưng giải thích thêm: “Đây là việc quản lý của Ban nhưng tùy theo mức độ nghiêm trọng như thế nào nữa chứ. Trong nhà mình, con cái cũng còn sai nói gì đến nhà thầu là Cty Giang Tô. Đúng không! Việc sai phạm đến đâu mình xử lý đến đó. Nhà thầu họ đi làm kiếm tiền, nhà thầu Cty Giang Tô cũng vậy thôi. Mình mà xử lý tài chính của họ cũng là một cách, mức cao nhất là đuổi khỏi công trường, đúng không? Rõ là việc sai phạm của nhà thầu là không đúng rồi, nhưng trên công trường này có hàng trăm việc như thế…!”.
Ông Hưng nói thêm: “Không phải, trên công trường này nhà thầu nào cũng nghiêm túc, nhà thầu nào cũng đi làm kiếm tiền cả, nhà thầu mà làm ngon thì đã không cần TVGS nhiều như thế, như gói thầu A3 có đến hơn 10 TVGS”.
H.S.

KIẾN NGHỊ

KIẾN NGHỊ

bauxitevn10:40 AM

GIÁO PHẬN VINH            CỘNG HÒA XÃ HỘI CHỦ NGHĨA VIỆT NAM
   Giáo hạt Văn Hạnh                           Độc lập - Tự do - Hạnh phúc

 Văn Hạnh, ngày 20 tháng 04 năm 2017

BẢN KIẾN NGHỊ

V/v thảm họa ô nhiễm môi trường biển và những vấn đề liên quan


Kính gửi:

-         UBND Tỉnh Hà Tĩnh;
-         Sở Tài Nguyên Môi Trường Hà Tĩnh;
-         UBND Huyện Lộc Hà;
-         UBND Xã Thạch Bằng;
-         UBND Xã Thạch Kim.
Chúng tôi, các Linh mục, Tu sĩ và 43.256 giáo dân thuộc Giáo hạt Văn Hạnh, kính gửi tới quý cơ quan Bản Kiến Nghị sau đây:
Từ tháng 04 năm 2016 thảm họa ô nhiễm môi trường biển do Công ty TNHH Gang Thép Hưng Nghiệp Formosa gây ra đã làm cho cuộc sống người dân cả nước, đặc biệt bốn tỉnh miền Trung: Hà Tĩnh, Quảng Bình, Quảng Trị, Thừa Thiên Huế phải điêu đứng. Nhà nhà, người người đang phải gánh chịu những sự đau đớn về thể xác cũng như tinh thần, cuộc sống ngày càng tồi tệ hơn, một tương lai mù mịt cho những người dân bao đời bám biển để tồn tại.
Mặc dù Chính phủ Việt Nam đã có những hướng dẫn chỉ đạo trong việc bồi thường, các cấp chính quyền địa phương dù đã nhiều lần hứa giải quyết đền bù thiệt hại cho người dân, nhưng thực tế vấn đề chưa được thực hiện đầy đủ. Cụ thể, đền bù chậm trễ, đền bù không đúng đối tượng, không đúng mức độ thiệt hại, không công khai minh bạch, có dấu hiệu thiên vị.
Chính vì vậy, người dân rất bức xúc và đã nhiều lần kiến nghị lên tận các cấp chính quyền xã, huyện, tỉnh để yêu cầu giải quyết bồi thường thiệt hại của người dân. Đặc biệt, vào các ngày 27-30/03/2017, người dân đã lên văn phòng UBND xã Thạch Bằng và ngày 03/04/2017 đã lên văn phòng UBND huyện Lộc Hà để đòi quyền lợi chính đáng của mình, nhưng vẫn chưa được giải quyết.
Trước tình trạng này, chúng tôi, những người trực tiếp phục vụ người dân bị nạn và tha thiết với tiền đồ đất nước, kiến nghị với các cơ quan hữu trách những vấn đề sau:
1.     Thực hiện đền bù thiệt hại cách công khai, minh bạch, thỏa đáng cho người dân.
2.     Tôn trọng và bảo vệ quyền lợi chính đáng của người dân, tránh những hình thức kỳ thị, đàn áp khi họ thực hiện quyền mà hiến pháp và pháp luật Việt Nam công nhận.
3.     Không được vu khống, bôi nhọ, đưa thông tin sai lệch về cá nhân và tập thể trên các phương tiện thông tin đại chúng. Phải cải chính những thông tin sai lệch đã đưa.
4.     Đề nghị được trao đổi công khai với chính quyền trên truyền hình về thảm họa Formosa.
5.     Yêu cầu kỷ luật, khởi tố những cán bộ thực hiện sai quy định của Nhà nước dẫn đến bức xúc nơi người dân.
6.     Theo Quyết định khởi tố vụ án hình sự số 18/CSĐT - PC44 của Công an Hà Tĩnh, về vấn đề “gây rối trật tự công cộng” (12/04/2017) và số 10/CSĐT của Công an huyện Lộc Hà (13/04/2017), nếu thực hiện những quyết định trên thì chúng tôi sẽ kêu gọi toàn dân đứng lên bảo vệ công lý - sự thật.
7.     Yêu cầu xử lý, làm sạch môi trường biển.
8.     Yêu cầu đóng cửa Công ty TNHH Gang Thép Hưng Nghiệp Formosa Hà Tĩnh.
Chúng tôi đề nghị các cấp chính quyền giải quyết thỏa đáng những kiến nghị trên.
Trân trọng cảm ơn.
Đại diện các Linh mục, Tu sĩ và43.256 giáo dân:
STT
Họ và tên
Chức vụ
Đóng dấu
1
Micae Hoàng Xuân Hường
Linh mục quản xứ, hạt Văn Hạnh

2
Phêrô Trần Phúc Chính
Linh mục quản xứ Mỹ Lộc

3
J.B Lê Trọng Châu
Linh mục quản xứ Lộc Thủy

4
Giuse Nguyễn Công Bình
Linh mục quản xứ Trung Nghĩa

5
J.B Lê Bá Phượng
Linh mục quản xứ Chân Thành

6
Giuse Trần Đức Mai
Linh mục quản xứ An Nhiên

7
Phêrô Nguyễn Văn Tâm
Linh mục quản xứ Kẻ Đông

8
J.B Nguyễn Minh Dương
Linh mục quản nhiệm Chuẩn xứ Hương Bình

9
Gioan Nguyễn Văn Hoan
Linh mục quản xứ Tĩnh Giang

10
Phêrô Phan Văn Đồng
Linh mục quản nhiệm Chuẩn xứ Cửa Sót

11
Phê rô Trần Phúc Cai 
Linh mục quản xứ Thu Chỉ

12
Phê rô Thân Văn Hùng
Linh mục quản xứ Xuân Tình

13
Phêrô Hoàng Anh Ngợi
Linh mục quản nhiệm Chuẩn xứ Vĩnh Luật

14
Phêrô Hoàng Quốc Phong
Linh mục quản xứ Hòa Thắng



Giới trẻ Nghệ An xuống đường bảo vệ môi trường trong ngày 30/4

Giới trẻ Nghệ An xuống đường bảo vệ môi trường trong ngày 30/4

bauxitevn2:31 AM

Nguyên Nguyễn / SBTN
Vào sáng ngày 30 tháng 4 năm 2017, thay vì kỷ niệm “Ngày Giải phóng” như chính quyền yêu cầu, các bạn trẻ Giáo xứ Phú Vinh ở huyện Yên Thành, Giáo xứ Song Ngọc ở huyện Quỳnh Lưu, tỉnh Nghệ An đã xuống đường tuần hành kêu gọi người dân bảo vệ môi trường, và đuổi Formosa cút khỏi Việt Nam.
Tại Giáo xứ Phú Vinh, đông đảo các bạn trẻ đã cầm các banner có biểu ngữ: “yêu cầu khởi tố Formosa và đồng bọn”, “hãy trả lại biển sạch cho chúng tôi”, “Formosa hãy cút khỏi Việt Nam”, đến bao giờ trên mâm cơm chúng tôi mới có cá”, “why kill citizens to serve Formosa”,…. Họ mặc áo có in logo “No Formosa” và tuần hành xuống đường kêu gọi mọi người dân ý thức bảo vệ môi trường.
Một bạn trẻ cho phóng viên SBTN biết: “giới trẻ Giáo xứ Phú Vinh và đông đảo người dân xung quanh đã bắt đầu nhận ra sự thật, can đảm làm chứng cho Công Lý - Hoà Bình, và xuống đường bày tỏ tiếng nói nguyện vọng chính đáng của mình. Hôm nay, đoàn người đã tuần hành qua các ngã đường trong khu vực Giáo xứ Phú Vinh ở xã Đô Thành, huyện Yên Thành, Nghệ An và vừa đi vừa hát các bài hát: “trả lại cho dân”, “Việt Nam tôi đâu”,… hô lớn các khẩu hiệu “Formosa cút khỏi Việt Nam”.
Tại Giáo xứ Song Ngọc, các bạn trẻ, học sinh đã cầm các banner có biểu ngữ: “lẽ nào vì Formosa mà bán đứng dân Việt”, “Formosa cút khỏi Việt Nam”,… cầm cờ ngũ sắc và hát vang các bài hát về chủ đề nhân quyền, quyền tự tôn dân tộc và tham gia tuần hành trên các ngã đường quanh Giáo xứ.
Nhà cầm quyền địa phương đã huy động lực lượng công an, an ninh và cảnh sát mật đến theo dõi tình hình. Được biết, trong những ngày qua, nhà cầm quyền tỉnh Nghệ An đã huy động lực lượng cảnh sát cơ động, khoảng 8,000 lính của sư đoàn K20, nhiều xe chở quân về “án binh” ở huyện Diễn Châu, Quỳnh Lưu thuộc địa bàn khu vực Nghệ An.
N.N.

Trung Quốc sửa đổi luật về bản đồ để củng cố thêm yêu sách chủ quyền

Trung Quốc sửa đổi luật về bản đồ để củng cố thêm yêu sách chủ quyền

Bản đố Trung Quốc (ảnh minh họa). Wikimedia

Trung Quốc ngày 27/04/2017 thông qua một đạo luật về bản đồ đã được sửa đổi để củng cố thêm và làm rõ các đòi hỏi chủ quyền của Bắc Kinh, đồng thời quy định những hình phạt mới nặng nề hơn để “hù dọa” những người nước ngoài dám thực hiện công việc khảo sát mà không có sự cho phép chính quyền. Văn bản sửa đổi này được Ủy ban Thường vụ Quốc hội Trung Quốc chuẩn y với mục tiêu là bảo toàn các thông tin địa lý Trung Quốc.
Theo hãng tin Anh Reuters, dưới danh nghĩa bảo vệ an ninh quốc gia, Chủ tịch Trung Quốc Tập Cận Bình đã thúc đẩy một loạt luật lệ mới trong lãnh vực bảo toàn an ninh và bí mật quốc gia vốn đã bị rất nhiều quy định chi phối. Trong số các luật lệ mới này, có luật đặt các tổ chức phi chính phủ dưới quyền kiểm soát của Bộ Công An và một bộ luật về an ninh mạng, như đòi hỏi các doanh nghiệp phải lưu trữ các dữ liệu quan trọng tại Trung Quốc.
Các đạo luật này đã bị quốc tế phê phán là nhằm trao cho Nhà nước Trung Quốc quyền hạn rộng rãi trong việc cấm các công ty nước ngoài vào hoạt động trong những lãnh vực mà Bắc Kinh cho là “trọng yếu”, hoặc để trấn áp đối lập trong nước.
Theo phát ngôn viên Ủy ban Thường vụ Quốc hội Trung Quốc, việc điều chỉnh luật về bản đồ nhằm giúp cho chính người Trung Quốc hiểu rõ hơn về lãnh thổ của mình. Đối với nhân vật này, những bản đồ đã “vẽ sai biên giới”, ví dụ như xem Đài Loan là một quốc gia hay không thừa nhận đòi hỏi của Trung Quốc ở Biển Đông, là “những vấn đề đã tác hại một cách khách quan đến sự toàn vẹn lãnh thổ Trung Quốc”. Chính quyền Bắc Kinh luôn luôn coi Đài Loan là một tỉnh ly khai, và còn coi hầu như toàn bộ Biển Đông là thuộc chủ quyền Trung Quốc từ nghìn xưa.
Phát ngôn viên Ủy ban Thường vụ Quốc hội cho biết thêm là bộ luật mới được điều chỉnh cho phép tăng cường việc kiểm soát dịch vụ bản đồ trên mạng, đòi hỏi là bất cứ ai muốn đăng hay công bố bản đồ quốc gia phải tuân theo chuẩn mực của Nhà nước Trung Quốc.
Theo ông Tống Triều Chế (Song Chaozhi), Phó Cục trưởng Cục Khảo sát và Bản đồ Trung Quốc, cơ quan ngoại quốc nào muốn vẽ bản đồ hay tiến hành khảo sát địa lý ở Trung Quốc đều phải làm rõ là họ không đụng chạm vào bí mật quốc gia hay gây nguy hại đến an ninh quốc gia Trung Quốc.
Còn Phó Chủ tịch Ủy ban Thường vụ Quốc hội Nhạc Trung Minh (Yue Zhongming) thì đe dọa: Cá nhân hay nhóm nước ngoài vi phạm luật có thể bị phạt đến 1 triệu yuan - 145.000 đô la, một khoản tiền phạt to lớn nhằm mục tiêu răn đe.
M.V.

ASEAN ra tuyên bố chung nêu việc Trung Quốc quân sự hóa Biển Đông

ASEAN ra tuyên bố chung nêu việc Trung Quốc quân sự hóa Biển Đông

bauxitevn1:59 AM

Ảnh chụp các lãnh đạo ASEAN dự hội nghị thượng đỉnh tại Manila (Philippines) ngày 29/04/2017. REUTERS/Mark Crisanto/Pool
Hôm nay, 29/04/2017, tại cuộc họp thượng đỉnh ở Manila, thủ đô Philipines, các lãnh đạo ASEAN đã đạt được một bản tuyên bố chung trong đó có nêu lên vấn đề Trung Quốc xây đảo nhân tạo ở Biển Đông và quân sự hóa các đảo này, mặc dù Bắc Kinh đã nỗ lực gây tác động để gạt bỏ những vấn đề đó ra khỏi văn kiện của ASEAN.
Tuy nhiên, cũng như tại thượng đỉnh năm ngoái ở Lào, các lãnh đạo ASEAN không nêu đích danh Trung Quốc, đối tác thương mại hàng đầu của khối này. Bản tuyên bố cũng không nói đến việc Bắc Kinh bị thua trước Tòa Trọng tài Thường trực. Xử đơn kiện của Philippines, tòa này đã ra phán quyết đầu tháng 7 năm ngoái cho rằng Trung Quốc không có cơ sở pháp lý để khẳng định quyền lịch sử đối với tài nguyên tại các vùng biển phía bên trong Đường 9 đoạn.
Hồ sơ Biển Đông quả là đã được thảo luận sôi nổi trong hậu trường Hội nghị thượng đỉnh ASEAN tại Manila. So sánh khác biệt về cách nói về Biển Đông giữa bản dự thảo ban đầu về tuyên bố chung đúc kết hội nghị với bản cuối cùng vào hôm nay, 29/04/2017, thì thấy ngay điều đó.
Trong bản dự thảo đầu tiên được Chủ tịch Hội nghị là Philippines đưa ra thảo luận, đã có hai vấn đề bị bỏ qua: việc Trung Quốc bồi đắp đảo nhân tạo và quân sự hóa Biển Đông, và phán quyết tháng Bẩy năm 2016 của Tòa Trọng tài Thường trực La Haye về Biển Đông. Tuy nhiên, ngay từ trưa nay, trong một bản dự thảo mới mà các hãng thông tấn ngoại quốc đọc được, vấn đề quân sự hóa các đảo nhân tạo đã được ghi nhận trở lại, dù theo thông lệ, Trung Quốc không hề bị nêu đích danh.
Theo hãng tin Anh Reuters, hai nguồn tin ngoại giao ASEAN đã tiết lộ rằng có bốn quốc gia thành viên ASEAN không đồng ý với việc xóa bỏ các từ ngữ “cải tạo đất và quân sự hóa”, đã có trong bản Tuyên bố chung Hội nghị Thượng đỉnh ASEAN tại Lào vào năm ngoái.
Hãng Reuters đã dẫn hai nguồn tin ngoại giao ASEAN cho biết là trong những ngày qua, Đại sứ quán Trung Quốc tại Manila đã tăng cường vận động các quan chức Philippines để tìm cách thay đổi nội dung của Tuyên bố chung Hội nghị Thượng đỉnh ASEAN. Một nguồn tin xác nhận rằng phía Philippines đã bị phía Trung Quốc áp lực rất dữ dội.
Theo hãng tin Anh, Bắc Kinh không muốn thấy bất cứ điều gì mà họ cho là nói đến việc Trung Quốc mở rộng bảy hòn đảo nhân tạo mà họ chiếm giữa tại quần đảo Trường Sa, và xây dựng trên đó nào là phi đạo, nhà chứa máy bay, đài radar, bệ phóng tên lửa… Trung Quốc cũng không muốn thấy nhóm từ “các tiến trình ngoại giao và pháp lý”, gợi đến phán quyết của Tòa Trọng tài La Haye mà Bắc Kinh phủ nhận.
Nhưng một số nước ASEAN đã không chịu khuất phục. Theo hãng tin Pháp AFP, giới ngoại giao tại Manila khẳng định rằng trong các cuộc họp, các nước này đã cố tìm cách làm cho bản tuyên bố cứng rắn hơn đối với các hành động của Bắc Kinh, dẫn đến việc đưa một số từ ngữ trở lại vào văn kiện.
Một nhà ngoại giao đã tiết lộ với AFP rằng chính Việt Nam đã yêu cầu đưa trở lại nhóm từ liên quan đến hành động quân sự hóa và cải tạo đất vào trong dự thảo tuyên bố chung.
Một nhà ngoại giao khác đã nói với AFP rằng: “Không thể cho rằng ASEAN đã hoàn toàn đầu hàng trước sức ép của Trung Quốc”.
Trước đó, trong bài phát biểu khai mạc Thượng đỉnh Manila, Tổng thống Philippines Rodrigo Duterte đã không đả động gì đến Biển Đông, mà chỉ nói đến Hồi giáo cực đoan, cướp biển, chống ma túy và nguyên tắc không can thiệp vào công việc nội bộ của nhau… Đặc biệt ông kêu gọi các lãnh đạo ASEAN hợp lực chống ma túy để tiêu diệt tệ nạn này “trước khi nó tiêu diệt xã hội chúng ta”. Chiến dịch bài trừ ma túy do ông Duterte phát động bị quốc tế phản đối, do đã có hàng ngàn người bị sát hại trong thời gian qua.
Trước cuộc họp thượng đỉnh ASEAN, trả lời hãng tin Reuters, Tổng Thư ký ASEAN, ông Lê Lương Minh cho rằng Bộ Quy tắc Ứng xử ở Biển Đông (COC) cần phải mang tính ràng buộc pháp lý để ngăn chận “những hành động đơn phương”). ASEAN và Trung Quốc hy vọng là trong năm nay sẽ đạt được thỏa thuận về bộ quy tắc nói trên. Nhưng theo Reuters, một số nhà ngoại giao ASEAN tỏ vẻ hoài nghi về thực tâm của Bắc Kinh trên vấn đề này.

Bầu cử Pháp: Mở cửa hay bế quan tỏa cảng

Bầu cử Pháp: Mở cửa hay bế quan tỏa cảng

bauxitevn1:51 AM

Từ Thức
Cả Âu châu nín thở: trong một tuần nữa, cử tri Pháp sẽ lựa tổng thống mới, giữa Emmanuel Macron, người ủng hộ Liên hiệp Âu châu và bà Marine Le Pen, chủ trương bế quan toả cảng, muốn rút khỏi Liên hiệp, rút khỏi khối tiền tệ Âu châu.
Sau kết quả vòng đầu, Âu châu thở phào, nhẹ nhõm, tin rằng Tổng thống Pháp sẽ mang tên Emmanuel Macron, 39 tuổi, không đảng phái, ứng cử viên ủng hộ Liên hiệp Âu châu tích cực nhất. Một tuần sau, hôm nay (30/04), người ta lại bắt đầu lo ngại: vấn đề không phải đơn giản như vậy, và kết quả chung kết không chắc chắn như người ta tưởng. Marine Le Pen, 48 tuổi, cực hữu, vẫn là một đe dọa đối với Macron

Một trái bom

Tối Chủ nhật, 23/4, gần 80% cử tri Pháp bỏ phiếu vòng đầu, lựa hai người vào chung kết trong số 11 ứng cử viên. Người ta hồi hộp chờ kết quả, như chờ xổ số, vì trong thời gian gần đây, không ai đoán được phản ứng giờ chót của cử tri. Nhưng kết quả lần này đã đúng như dự đoán: Macron về đầu với 24% số phiếu, Le Pen về nhì, 21%. Hai ứng cử viên của Đảng Cộng hòa (LR, Les Républicains) và Đảng Xã hội (PS, Parti Socialiste) bị loại.
Lần đầu tiên, hai đảng chính trị chính yếu, đã thay nhau cầm quyền từ một nửa thế kỷ đã bị loại ngay vòng đầu. Độc giả ngoài nước Pháp, để có một ý niệm, có thể tưởng tượng một cuộc bầu cử Tổng thống Mỹ không có ứng cử viên của Đảng Cộng hòa và đảng Dân chủ. Hai chính đảng, nền tảng của hệ thống chính trị Pháp, ngày nay là một đống gạch vụn. Đảng Cộng Hoà, hữu phái (LR, Les Républicains) được coi là đảng sẽ đương nhiên nắm chính quyền thay Đảng Xã hội đã thất bại sau 5 năm cầm quyền, chỉ chiếm 20% phiếu bầu. Thê thảm hơn nữa, Đảng Xã hội, tả phái, rơi xuống đáy vực: 6%!
Nước Pháp choáng váng: cuộc bầu cử vòng đầu là một big bangchính tri. Cử tri thẩy vào thùng phiếu một trái bom, làm nổ tung hệ thống chính trị cũ, đưa vào vòng chung kết hai ứng cử viên tự nhận là “hors système” (ngoài hệ thống): Emmanuel Macron, không đảng phái và Marine Le Pen, cực hữu. Nước Pháp chia làm hai, không nhận ra nhau. Một nửa, cử tri của Macron, những người thích ứng với thế giới hóa. Một nửa, cử tri của Le Pen, những người bị bỏ quên, những người đứng bên lề, muốn quay lại quá khứ, tìm lại một nước Pháp đã mất. Hơn là việc chọn lựa giữa hai chính sách kinh tế, cuộc bầu cử vòng hai sẽ là một lựa chọn giữa hai thế giới: thế giới đóng kín, quốc gia chủ nghĩa của đảng cực hữu của Le Pen và thế giới mở rộng của Macron.
Những ngày đầu, người ta nghĩ Macron sẽ thắng dễ dàng. Các ứng cử viên bị loại vòng đầu sẽ kêu gọi bỏ phiếu cho Macron để loại Le Pen “kẻ thù của chế độ Cộng hòa”, và cử tri sẽ dồn phiếu cho Macron.
Cách đây 15 năm, ông bố của Marine Le Pen, Jean Marie Le Pen, người sáng lập đảng cực hữu Front National (FN, Mặt trận Quốc gia) cũng đã lọt vào vòng hai, nhưng cử tri đã dồn phiếu cho Chirac và ông này đã thắng cử với tỷ số gần như trong một cuộc bầu cử kiểu Nga Xô viết. Trong những cuộc bầu cử địa phương gần đây, FN thắng lớn vòng đầu, nhưng vào chung kết đều thua nặng. Dân Pháp, mặc dù bất mãn với một hệ thống chính trị mệt mỏi, với nạn thất nghiệp kinh niên, với vấn đề di dân, với hậu quả của thế giới hoá, vẫn chưa muốn nhẩy vào một cuộc phiêu lưu với một đảng cực đoan. Đó cũng là điều ghi nhận ở các nước láng giềng như Đức, Hoà Lan: cực hữu lên như diều nhưng chưa đủ để nắm chính quyền. Người ta nghĩ dân Pháp cũng chưa muốn phiêu lưu như cử tri Mỹ khi mời ông Trump vào Nhà Trắng. Liên hiệp cần nước Pháp, vì dù bệnh hoạn, nước Pháp, cùng với Đức, vẫn là hai nước cột trụ của Liên hiệp. Sau Đức, Pháp là nước đông dân nhất (66 triệu trên 500 triệu của cả Liên hiệp), mạnh nhất về kinh tế. Pháp là nước đứng mũi chịu sào cho Âu châu về gánh nặng quân sự, hầu như đơn thương độc mã trong những chiến dịch chống khủng bố Hồi giáo ngoài lãnh thổ Âu châu.
Những diễn biến trong tuần qua khiến Âu châu lo ngại. Nhiều dấu hiệu cho thấy chuyện Macron thắng cử không dễ dàng như người ta tưởng. Cái gọi là “front républicain “(mặt trận cộng hoà), cả nước đoàn kết chống đảng quá khích cực hữu FN đã bắt đầu lung lay. Khi Le Pen bố lọt vào vòng hai, năm 2002, hàng triệu người đổ xuống đường chống FN, coi như một đại họa của nước Pháp, một đe dọa cho dân chủ, cho chính thể Cộng hòa. Tất cả các đảng phái, nghiệp đoàn, xã hội dân sự, báo chí, các nhà lãnh đạo tôn giáo, trí thức, nhân sĩ, muôn người như một đã đoàn kết lên tiếng chống FN.

“Mặt trận Cộng hòa lung lay”

Thời thế đã thay đổi. Bao nhiêu nước đã chẩy dưới cầu. Sau khi hất ông bố để nắm chức chủ tịch FN, cô con gái, Marine, đã thay đổi chiến lược, biến FN từ một nhóm chính trị quá khích thành một đảng chính trị có tham vọng chiếm chính quyền. Ông bố tuyên bố vung vít, chống Do Thái, chống Ả Rập, chống người da đen, công khai kỳ thị chủng tộc, bào chữa cho Phát xít Đức, ủng hộ chủ nghĩa thực dân, cô con gái thận trọng hơn, đóng vai ôn hòa hơn. Dần dần, cái sợ FN phai đi, FN trở thành một nhóm chính trị như những đảng chính trị khác. Món hàng ăn khách nhất của FN là chính sách chống di dân, chống thế giới hóa. Chính sách đó đã được nhiều người ủng hộ khi nạn thất nghiệp gia tăng, khi những đụng chạm với người Ả Rập, người da đen là chuyện thường nhật, đã giúp FN trở thành một trong hai chính đảng lớn nhất, sau những cuộc khủng bố đẫm máu của Hồi giáo quá khích.
Cái khiến cử tri Pháp vẫn còn e dè với FN là chính sách bế quan tỏa cảng, muốn ra khỏi Liên hiệp Âu châu. Dân Pháp chỉ trích Liên hiệp, coi đó là một Liên hiệp không phải của nhân dân Âu châu, mà là Liên hiệp của thế lực kinh tài, nhưng vẫn muốn ở lại, vì ý thức rằng nước Pháp quá nhỏ để có thể một mình đối đầu với thế giới hoá. Ra khỏi hệ thống đồng tiền Euros, có thể đưa tới lạm pháp ít nhất 20%, đánh thuế nặng hàng nhập cảng sẽ có hậu quả tai hại đối với một quốc gia sống nhờ xuất cảng. Le Pen ý thức được điều đó, tỏ thái độ ôn hoà hơn, tuyên bố chuyện ra khỏi Liên hiệp sẽ qua trưng cầu dân ý, và sẽ thương lương với các nước Âu châu trong 2,3 năm, trước khi đi tới quyết định.
‘‘Mặt trận Cộng hòa” ngày nay đã lung lay. Sau khi Marine Le Pen lọt vào vòng hai, chỉ có vài nhóm nhỏ biểu tình. Giáo hội Công giáo không kêu gọi bỏ phiếu cho Macron, vì không muốn mất lòng với giáo dân, đa số bầu cho Fillon, Đảng Cộng hòa, đã bị loại từ vòng một. Lãnh tụ cực tả Jean Luc Mélenchon, đã chiếm 19% số phiếu trong vòng đầu, đáng lẽ phải là người chống FN tích cực nhất, đã không chọn lựa giữa Le Pen và Macron, kết án Macron là người của thế lực kinh tài, ngược lại Dupont Aignant, Chủ tịch Đảng Debout La France, đã liên kết với FN với lý do Macron là người phe tả, đã làm Bộ trưởng của Tổng thống xã hội đương nhiệm François Hollande và sẽ tiếp tục chính sách của Hollande. Đó là lần đầu tiên một chính khách “Cộng hòa” hợp tác với một đảng cực hữu, một ranh giới chưa ai dám bước qua. Nhất là Dupont Aignant (gần 5% phiếu vòng đầu) vẫn tự nhận là “gaulliste”, người trung thành với De Gaulle, quên rằng những người sáng lập ra FN là những người chống, tới độ đã ám sát hụt De Gaulle. Sự thực là Marine Lepen, cần đồng minh, đã hứa trao chức thủ tướng cho Dupont Aignant nếu đắc cử Tổng thống.
Diễn biến mỗi ngày có thể thay đổi kết quả cuộc bầu cử Tổng thống vòng chung kết tuần tới (Chủ nhật 07/04). Một cuộc khủng bố, số người không đi bầu gia tăng, sẽ làm cán cân thiên về phía Le Pen. Cho tới giờ này, người ta tin rằng Macron sẽ thắng cử, nhưng nếu thắng cử một cách khít khao, ông Tổng thống 39 tuổi, thiếu kinh nghiệm, không có hệ thống đảng phái làm hậu thuẫn, sẽ gặp nhiều khó khăn. Nhất là nếu không có đa số ở Quốc hội trong cuộc bầu cử lập pháp trong tháng tới. Macron tin rằng nếu dân Pháp bầu ông làm Tổng thống, đương nhiên sẽ đưa người của ông vào Quốc hội. Điều đó không có gì bảo đảm, nhất là đây là lần đầu Đảng En Marche của Macron, mới thành lập từ một năm nay, đưa người ra tranh cử.
Tóm lại, ít ai biết nước Pháp sẽ đi về đâu trong những ngày tới
Paris, 30/4
T.T.
Tác giả gửi BVN.

Vụ Đinh La Thăng: ‘Giây phút quan trọng cho Việt Nam’

Vụ Đinh La Thăng: ‘Giây phút quan trọng cho Việt Nam’

bauxitevn1:50 AM

BBC tiếng Việt
Bí thư Thành ủy TPHCM Đinh La Thăng tiếp ngoại trưởng Mỹ John Kerry hôm 13/1. Bản quyền hình ảnh Getty Images

Một nhà nghiên cứu người Mỹ đưa ra những nhận định sơ khởi sau khi Ủy viên Bộ Chính trị Đinh La Thăng bị Ủy ban Kiểm tra Trung ương đề nghị thi hành kỷ luật.
Ủy ban Kiểm tra Trung ương đề nghị Bộ Chính trị, Ban Chấp hành Trung ương Đảng xem xét, thi hành kỷ luật với đương kim Bí thư Thành ủy TPHCM hôm 27/4.
Nói với BBC, chuyên gia Jonathan London từ Đại học Leiden, Hà Lan, nhận định:
“Với những người đứng ngoài vòng trong cùng của chính trị Việt Nam, không thể biết chính xác những gì đang xảy ra bên trong Bộ Chính trị. Sẽ khờ dại nếu cứ đồn đoán cá nhân nào trong Bộ Chính trị đóng vai trò thúc đẩy cuộc điều tra này.
“Điều thú vị và quan trọng hơn về vụ này, và phần nào đó cũng giúp giải thích những chuyện khác và giúp ta lạc quan, là cách câu chuyện phát triển, và những gì nó cho ta biết về Việt Nam hiện nay.
“Hãy nhớ lại. Các cáo buộc và bằng chứng có thể tin được về sai phạm phát tán ra trong xã hội Việt Nam, tạo nên lo ngại của công chúng, thúc đẩy cuộc điều tra. Toàn bộ diễn ra mà chẳng có thảo luận gì thực sự trên báo chí nhà nước.
Một câu hỏi đặt ra là vì sao cuộc điều tra đã kéo dài như vậy”.

Chống tham nhũng

“Cũng chưa rõ câu chuyện này có ý nghĩa gì cho Việt Nam và chiến dịch chống tham nhũng của nhà nước.
“Có thể ý nghĩa của nó là chống tham nhũng, nếu muốn có hiệu quả, phải tạo điều kiện cho báo chí chuyên nghiệp hơn, tạo ra các kênh cho công chúng tham gia chống tham ô như đã thấy ở Nhật, Hàn Quốc, Đài Loan. Ở những nước đó, công dân và nhà báo có thể đóng góp chống tham ô mà không sợ bị trả thù.
“Cũng có thể nó có ý nghĩa là tại Việt Nam, không ai ở trên luật pháp một khi mức độ tố cáo sai phạm và bằng chứng đạt đến ngưỡng nào đó và được tung ra trong dân chúng.
“Dù thế nào, và dù vụ này có tiến triển ra sao, đây là giây phút có lẽ sẽ đóng vai trò quan trọng cho Việt Nam.
“Có lẽ lạc quan hơn cả, đây là giây phút để nhà nước và xã hội nhận thức rằng để giám sát hành vi của doanh nghiệp nhà nước, thì các chính sách đòi hỏi minh bạch, giải trình thì cần thiết đấy nhưng chả đủ. Cần thêm dân chúng được cho quyền. Và cần thêm nền báo chí có trách nhiệm, chuyên nghiệp và cũng có trách nhiệm giải trình.
“Trong trường hợp ông Đinh La Thăng, bằng chứng tung lên không gian công cộng rốt cuộc đang được lắng nghe. Chúng ta cần nhớ rằng nếu không nhờ những tiếng nói dũng cảm trong xã hội dân sự, việc lắng nghe bằng chứng này chắc chả xảy ra.
“Từ chuyện này, cái chúng ta cần không phải là nền văn hóa chính trị dựa trên tin đồn kết hợp bằng chứng cùng cáo buộc tự do lan truyền. Cái chúng ta cần là sự dũng cảm đưa đất nước đến những cải tổ định chế, trong đó nỗ lực chống tham nhũng nhận được sự quan tâm và ủng hộ cần thiết của công chúng”.

Những ngày ấy, mỗi người

Những ngày ấy, mỗi người

bauxitevn1:46 AM

FB Tuấn Khanh
30/4/1975 là biến cố của một đất nước, nhưng ngày đó cũng là biến cố riêng của nhiều con người.
Trong dòng chảy tán loạn từ Huế, Đà Nẵng, Nha Trang vào Sài Gòn... có vô vàn những câu chuyện chưa kể. Nguyễn Thị Xuân Phương, cựu phóng viên truyền hình Bắc Việt kể lại rằng bà kinh hoàng nhìn thấy xác thường dân nằm ngập và kéo dài suốt từ đèo Hải Vân xuống Đà Nẵng cũng với dòng người đi bộ, chạy... để tránh Việt Cộng. Còn phóng viên Trần Mai Hạnh của Thông Tấn Xã Việt Nam, người có mặt tại buổi trưa 30/4 với chiếc xe tăng tiến vào dinh Độc Lập, vừa ra một cuốn sách về 4 tháng cuối cùng của cuộc chiến tranh, đã nói rằng cuối cũng thì điều ông tâm nguyện để lại, là sự thật.
Thỉnh thoảng, tôi vẫn tự hỏi vậy thì vào những thời khắc ấy - kể cả sau đó, những người tôi biết - hay không quen - đang như thế nào, làm gì?
Gia đình của nhạc sĩ Hoàng Thi Thơ kể rằng khi ngày 30/4 ập đến, chương trình biểu diễn tại Nhật của đoàn Hoàng Thi Thơ vẫn chưa chấm dứt, vì vậy ông bị kẹt ở lại, sau đó định cư ở Mỹ. Nhưng con và cháu ông thì lại có cơ hội chứng kiến nhiều điều mà đến mấy năm sau vẫn chưa thể kể cho nhau nghe, vì không thể có thư từ liên lạc, rồi đến khi có, cũng không dám kể gì cho nhau, vì thư luôn bị kiểm duyệt.
Hai đứa con của nhạc sĩ Hoàng Thi Thơ là Hoàng Mỵ Thi Thoa và Hoàng Thi Thanh bất ngờ nhìn thấy một đám đông lính Bắc Việt và những thành phần “băng đỏ” đứng trước ngôi nhà của mình tại Quận 1, đập cửa, quát tháo. Hai em nhỏ vị thành niên này cùng người cậu của mình bị buộc phải ra khỏi nhà ngay lập tức vì đang ở trong “nhà của tên có tội với nhân dân Hoàng Thi Thơ, nên đã bị chính quyền cách mạng trưng thu”.
Tất cả mọi người được sự khoan hồng nên có được 5 phút để trở vào ngôi nhà của mình, lấy 2 bộ quần áo cho mỗi người và ra đi, không kịp đốt nén hương từ giã ông bà. Dĩ nhiên, ngay cả việc đi lấy quần áo cũng có người cầm súng theo kiểm soát vì sợ hai em nhỏ này cất giấu hay tẩu tán tài sản.
Hai đứa con của nhạc sĩ Hoàng Thi Thơ gạt nước mắt ra khỏi nhà của mình, đi cùng một người cậu về Gò Vấp, tới một căn nhà khác của ông Hoàng Thi Thơ. Nơi đó, một người em họ của ông Thơ xuất thần trở thành người của cách mạng, chiếm nhà và chỉ mặt Hoàng Vinh, người cháu của ông Thơ nói là đi cho mau, tha không bắt lại vì “khoan hồng”, dù là người nhà của Hoàng Thi Thơ, là thành phần “truỵ lạc”.
Với Phương, người nhạc sĩ của đôi song ca Lê Uyên Phương lừng danh, thì ông hoàn toàn rơi vào một cú sốc khác thường. Việc chứng kiến một Sài Gòn hỗn loạn và đổ nát, những con đường vất vưởng xác người cùng với loa phóng thanh ra rả về khái niệm “giải phóng”khiến ông bước sang một giai đoạn khác.
Những cảm hứng về nhạc tình, hiện sinh và mộng mơ bị chôn vùi theo mất mát của Sài Gòn. Lê Uyên Phương yêu đương dịu dàng ngày nào giờ đây hình thành hai tập ca khúc Con người, một sinh vật nhân tạo (1973-1975). Mỗi ngày ông ngồi ở cafe vỉa hè, đi bộ dọc theo những con đường phơ phất lá me xanh quen thuộc nhưng giờ đầy các họng súng AK, và tự mình chiêm nghiệm về một thời đại của những kẻ cùng tiếng nói nhưng khác mạch sống.
Cũng như nhiều nhạc sĩ khác bị cú sốc thời cuộc và chuyển khuynh hướng sáng tác tình ca sang hiện thực ca như Phạm Duy (Tỵ nạn ca), Ngô Thuỵ Miên (Em còn nhớ mùa xuân, Biết bao giờ trở lại), Anh Bằng (Nổi lửa đấu tranh, Saigon kỷ niệm), Lam Phương (Chiều Tây Đô), Trầm Tử Thiêng (Có tin vui giữa giờ tuyệt vọng, Một ngày Việt Nam)... Phương là một nhạc sĩ khá đặc biệt khi ông dành rất nhiều thời gian viết về những chuyển động quanh mình, về một thế giới mở và tang thương của hàng triệu người Việt, qua tập ca khúc Trại tỵ nạn và các thành phố lớn.
Những ngày ấy, mỗi người, mang vội theo những điều thương mến nhất, bỏ lại tài sản, bỏ lại quê hương... gạt nước mắt chạy đi về vô vọng. Ca sĩ Khánh Ly chạy đến chiếc tàu đi di tản, hành lý quan trọng nhất mà bà mang theo là hai vali đầy những lá thư tình trong đời bà - những lá thư không chỉ là tình yêu mà chứa cả khung trời thơ mộng và bình yên của miền Nam Việt Nam đã mất.
Nhiều văn nghệ sĩ táo tác như bầy kiến bị phá tổ, chạy đến nhà nhau để hỏi thăm tin tức từng ngày về số phận của mình, số phận của thành phố mình đang sống. Họ thì thào với nhau về những biến động khó hiểu từng ngày như Doãn Quốc Sỹ, Duyên Anh, Nhã Ca vừa bị bắt... Rồi ai đó bị thẩm vấn, và ai đó đã lặng lẽ xuống tàu giờ không còn nghe tin tức.
Thương gia đình, không nỡ bỏ xuống tàu vượt biên, nhạc sĩ Y Vân tiễn một người bạn thân lên đường. Nhưng đó lại là một chuyến tàu vĩnh biệt. Và đó là điều khiến ông trầm uất suốt nhiều năm liền, một ký ức sâu thẳm sau 1975.
Trong một lần nói chuyện với các anh chị đã qua thời khắc 1975, tôi nói đùa rằng một ngày nào đó nên lập một giải thưởng vô địch về người vượt biển nhiều nhất, vì tôi đã từng biết một chị người Công giáo ở khu Hoà Hưng đã tìm cách đi vượt biên 25 lần nhưng đều thất bại. Im lặng nhìn tôi trong tích tắc, nhạc sĩ Hoàng Ngọc Tuấn chỉ nhà văn Võ Quốc Linh, nói “đây, người vượt biển 26 lần”. Rồi chỉ vào mình, anh Tuấn nói “còn mình, là 27 lần”.
Vài năm sau 1975, khi nhạc sĩ Hoàng Ngọc Tuấn tốt nghiệp thủ khoa ngành sư phạm ở Nha Trang, khi bạn bè rủ nhau vui mừng lên bục nhận bằng, thì hiệu trưởng đến bên, ghé tai buồn rầu nói với anh Tuấn “Con đừng lên nhận bằng. Công an đã đến tịch thu bằng vì nói gia đình con có vấn đề về lý lịch và có người đi vượt biên”.
Nhiều năm sau, nhạc sĩ Hoàng Ngọc Tuấn lang thang khắp các bờ biển miền Nam để tìm đường ra khỏi nước. Niềm tuyệt vọng và khát vọng tự do là sức mạnh lớn nhất giữ anh sống sót qua các trại tù khắc nghiệt nhất.
Ở trại tù nhốt người vượt biển tại Phú Yên, nhạc sĩ Hoàng Ngọc Tuấn bị một cai tù tàn ác luôn tìm cách đẩy anh vào lao khổ, thậm chí dù biết anh là giáo viên, vẫn bắt anh làm công việc mỗi ngày phải hốt phân, gánh đi đổ cho cả trại. Đó là thời gian như địa ngục. Thân thể của ông có tắm bao nhiêu lần cũng không hết mùi hôi, những vết thương nhỏ nhất cứ lở loét chứ không thể lành.
Chuyến đi thứ 27, cuối cùng, nhạc sĩ Hoàng Ngọc Tuấn đến được Úc. Anh xin nhận thêm công việc tiếp nhận và giúp đỡ và người tỵ nạn mới đến, như trả ơn cho những ngày tháng tự do của mình.
Một đêm nọ, nghe tin có một chuyến tàu vượt biên vừa đến. Nhạc sĩ Hoàng Ngọc Tuấn ra nơi tiếp nhận. Khi đang đi lướt qua những người vừa cập bến, anh bất chợt nhìn thấy một gương mặt quen thuộc mà anh khó có thể quên trong đời: đó chính là viên công an cai tù đã hành hạ anh. Sững người nhìn viên cai tù ấy, ngược lại, nhân vật đó cũng bối rối quay mặt đi, né cái nhìn của anh Tuấn.
Nhạc sĩ Hoàng Ngọc Tuấn ôm đầu suy nghĩ suốt nhiều giờ, rồi chọn cách gặp riêng nhân vật cán bộ cai tù đó để hỏi thẳng rằng hắn muốn gì khi đến đây. Chỉ cần một lời tố cáo, cán bộ đó có thể bị trục xuất về Việt Nam, hoặc sẽ bị chính quyền sở tại bắt giữ và đưa ra toà vì tội từng tra tấn và hành hạ tù nhân.
Sợ hãi và tuyệt vọng, viên cán bộ thú thật là hắn đã lỡ yêu một người phụ nữ đã có gia đình là “Mỹ Nguỵ” nên không còn cách nào khác là từ bỏ tất cả, cùng người yêu vượt biển, mà không ngờ có kết cục như hôm nay.
Khi kể cho tôi nghe chuyện này, nhạc sĩ Hoàng Ngọc Tuấn ngừng giây lát, rồi nói rằng “không biết bây giờ tay đó sống ở đâu đó, trên nước Úc này”. Anh đã im lặng và điền hồ sơ cho viên cán bộ cộng sản đó cùng người yêu của hắn tỵ nạn ở Úc. Vết thương chưa bao giờ của anh, một người bị hành hạ trong trại giam cũng như bị xô đẩy ra khỏi đất nước mình, cũng đã thanh thản chữa lành với lòng tha thứ.
Thật nhiều điều để ghi lại, từ hàng triệu người sống sót sau biến cố tháng 4/1975. Cứ vào thời điểm này, Nhà nước Việt Nam gọi là đại lễ và tổ chức ăn mừng. Còn hàng triệu người Việt khác thì vào tưởng niệm, như buộc phải coi lại cuốn phim bi kịch chung cũng như những đoạn phim cay nghiệt của riêng mình.
Những ngày ấy, mỗi người. Những cuốn phim một chủ đề nhưng có muôn vạn phiên bản ray rứt đến nhiều đời sau.
Và trong một ngày ăn mừng “đại lễ” của nhà nước Việt Nam, tôi chợt nhớ đến viên cán bộ cai tù vô danh ấy. Tôi tự hỏi, ông ta sẽ đứng đâu giữa lằn ranh ngày 30/4 mỗi năm ấy?
T.K.